Dò Hư Lăng (Cổ Đại Thiên)

Lượt đọc: 4393 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »
Chương 44
mê hồn chướng.

❊ ❊ ❊

“……” Lạc Thần ở bên cạnh ôm lấy thắt lưng của ta, nhìn ta không nói được một lời, môi mỏng trắng bệch, không có chút máu nào.

“Ngươi định bảo ta nói bậy…” Ta khàn khàn hướng nàng ngập ngừng nói, “Long Câu này chôn vùi nhiều năm như vậy, ta như thế nào mà nhận ra cây đào?.. Nhưng nó là chân thật đứng ở kia,… Lạc Thần.. Đầu ta đau quá..” Lúc này trong đầu ta cực kỳ hỗn loạn, hai bên thái dương đập thình thịch, nói năng cũng trở nên lộn xộn.

Nàng đưa tay xoa xoa mồ hôi trêи trán của ta, ai ngờ đang ở lúc này, từ cây hoa đào lại truyền đến một tiếng rầm, đúng là một người ở trêи cây nhìn xuống dưới, làm ta và nàng thật sự hoảng sợ. Theo góc độ này ta nhìn lại, vừa lúc hé ra khuôn mặt trắng trẻo như ngọc, nhỏ nhắn tinh xảo, mắt đen to tròn giống như mặc ngọc tinh thuần, mà kia hai lúm đồng tiền phấn màu đào hồng chiếu đến bốn phía, cực kỳ ngọt ngào động lòng người.

” Trường Sinh?!” Ta nhận ra người mới tới, nhất thời kinh ngạc không thôi.

Trường Sinh cười hì hì đung đưa trêи cây, nhẹ nhàng rơi xuống đất, mơ hồ tưởng rằng tiểu hài tử này tựa như hồng hạc không có thật . Lạc Thần vội chìa tay nâng ta dậy, đã thấy Trường Sinh tiến gần đây, đôi mắt như ngọc trai đen nhiễm ý cười, thanh âm cũng ngọt ngào như mật đường nói: “Tỷ tỷ, chúng ta lại gặp mặt! Trường Sinh rất vui.”

Ta cả kinh nói: “Trường Sinh.. Ngươi.. Ngươi như thế nào ở chỗ này?” Đứa nhỏ đẹp như ngọc đến đi tựa như gió tùy ý tự do, từ lần từ biệt trước ở Khế Sa, không nghĩ hiện giờ lại xuất hiện ởLong Câu cực kỳ nguy hiểm, không khỏi khiến ta lúc này tâm sinh nghi ngờ.

Đôi tay nhỏ bé của Trường Sinh vòng phía sau, sáng sủa cười nói: “Nơi này chính là chỗ của Trường Sinh a, ta vẫn đều ở trong này.”

“Này… Nơi này?” Lòng ta không khỏi rùng mình một trận, theo bản năng liếc mắt nhìn Lạc Thần, khuôn mặt nàng thăng trầm như trước, chỉ là trong đôi mắt lóe lên tia nghi ngờ.

“Chính là nơi này, chỗ này là nhạc viên (1) của ta,” Trường Sinh bỗng nhiên khờ dại giang hai tay, hư không mà khoa tay múa chân, lại nói: “Ta lúc trước mỗi khi chơi đùa mệt mỏi, liền leo lên cây đào ngủ, bỗng nhiên nghe thấy phía dưới có người nói chuyện, ta đã đi xuống đến xem thử, không nghĩ là tỷ tỷ ngươi, chúng ta hảo hữu duyên a!”

Ta vội ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vuốt ve tóc của nàng, khuôn mặt phấn nộn cười trong sáng, vô cùng lóng lánh, không biết vì sao, nhìn như thế làm lòng ta lại đối với nàng tăng thêm một cỗ thân thiết. Ánh mắt xinh đẹp của nàng lập tức chớp chớp, đảo qua Lạc Thần, nghiêng đầu suy nghĩ, nói:”Tỷ tỷ áo trắngnày là ai? Thật khá, tỷ tỷlà bằng hữu của ngươi?”

Ta gật gật đầu, đã thấy Lạc Thần hơi hơi nghiêng mặt, ánh mắt nhẹ nhàng hướng bên ngoài, nhất thời hiểu rõ, nguyên lai nàng hình như không có thói quen cùng tiểu hài tử giao tiếp. Nhưng mà việc này cũng khó trách, từ trước đến nay nàng đối với người không quen có chút lãnh đạm, không khỏi hồi tưởng lại lần đầu cùng nàng gặp nhau khi đó dáng vẻ nàng đạm mạc lãnh ngạo, hai người thậm chí còn động thủ sách so chiêu, hiện giờ hai người cũng đã đồng sinh cộng tử, không khỏi thầm than, thời gian thật đúng là kỳ diệu.

Ta lại suy nghĩ loạn phiêu, không nghĩ bên này ánh mắt long lanh của Trường Sinh lại lóe sáng lên, nhảy nhót một đường chạy đến bên cạnh Ngạo Nguyệt nằm sấp xuống, ôm hôn bộ lông rậm màu bạc của nó , cao giọng nói: “Đại cẩu cẩu, ngươi đã lâu rồi không tìm ta chơi, ta đều muốn tìm ngươi giao cho tỷ tỷ, ngươi như thế nào một cái thưởng cũng không để cho ta.” Ngạo Nguyệt trong mũi hừ một tiếng, đầu cọ cọ trêи người nàng, chọc nàng cười khanh khách.

Lập tức ánh mắt của Ngạo Nguyệt miễn cưỡng liếc về phía ta, lại đem đầu gác ở móng vuốt, tiếp theo nhắm chặt mắt.

Xem bọn hắn một người một sói hình như rất quen thuộc, ta mới hiểu được, hóa ra đại cẩu mà Trường Sinh trong miệng nhắc đó là chỉ Ngạo Nguyệt sao? Ta vội ngoắc gọi nàng lại đây, nhẹ giọng nói: “Ngươi ở trong này thật lâu a? Nơi này gọi là gì?”

“Nơi này là lạc hoang nguyên a,” Nàng sờ sờ đầu, ngượng ngùng mà thè lưỡi, lại nói: “Trí nhớ ta nhớ không tốt, cũng không nhớ rõ mình ở trong này bao lâu.”

Ta thấy nàng khờ dại chân chất, trong lòng sinh ra yêu thương, thầm nghĩ nếu ta có một muội muội đáng yêu như vậy, cũng là chuyện cực tốt. Lại nghe nàng cười nói tiếp: “Hôm nay thật náo nhiệt a, nơi này đã rồi lâu chưa có người tới xem, hôm nay gặp tỷ tỷ các ngươi, kỳ thật trước đó không lâu cũng đến thiệt nhiều người, đầu lĩnh là một hồng y tỷ tỷ”

Nghe thế, ta cả kinh, vội ngắt lời nói:” Hồng y tỷ tỷ? Bọn hắn đi hướng nào?”

Trường Sinh hướng đến chỗ sâu đen hoắc phương xa kia, cái miệng nhỏ nhắn gắng sức, nói: “Đi ra bên kia, hồng y tỷ tỷ nhìn qua giống như không thoải mái, bị một ca ca mang đi, một đám người đều chạy đến chỗ kia.”

Ta thấy sắc mặt của Lạc Thần khẽ biến, cũng không khỏi thầm nghĩ yêu nữ không thoải mái, chẳng lẽ là bị thương? Chỉ sợ gặp nguy thì hỏng bét, ánh mắt gấp gáp ra hiệu cho Lạc Thần, hướng Trường Sinh vội la lên: “Chúng ta hiện tại muốn đuổi theo hồng y tỷ tỷ kia, phải đi nhanh.” Lập tức kêu Ngạo Nguyệt đứng lên, hai người phi thân lên lưng củaNgạo Nguyệt.

Trường Sinh sắc mặt đại biến, lắc đầu nói: “Tỷ tỷ không cần đi, hồng y tỷ tỷ đi vào cũng chưa về! Nơi đó có thiệt nhiều tên vô lại, bọn hắn rất hung bạo, Trường Sinh không thích bọn hắn…”

Ta cúi xuống, hướng nàng nói: “Hồng y tỷ tỷ kia là bằng hữu tốt của chúng ta, chúng ta không thể để nàng có chuyện.” Lại dự đoán được Trường Sinh đối với nơi phiến quỷ dị này giống như thật sự quen biết, mặc dù nàng bổn sự thông thiên, rốt cuộc vẫn là đứa nhỏ, trong lòng không an tâm hướng nàng dặn dò:”Ngươi chớ chạy loạn, sau khi chúng ta xong xuôi trở về, liền tới tìm ngươi.”

Nói xong Ngạo Nguyệt hú dài một tiếng, liền hướng bóng râm kia mà chạy vội, ta quay đầu lại thấy thân ảnh nho nhỏ đứng ở giữa một cây hoa đào rực rỡ, càng ngày càng nhỏ, cuối cùng biến thành một chấm nhỏ, trong lòng bỗng dưng nổi lên một trận chua xót, giống như treo đèn coi hoa, đi được một lúc đau lòng qua lại.

Càng đến bên trong, sương mù quấn quanh hố đen trêи mặt đất rất nhiều, mùi vị xộc lên mũi, trêи đất lạc hoang nguyên khắp nơi cỏ xanh hoàn toàn . Trước mắt lưu lại rất nhiều dấu chân, càng vào trong càng trở nên hỗn độn, có vẻ như từng phát sinh quá trình biến đổi lớn, chắc là Vũ Lâm Hanh bọn hắn ở gần đây gặp phải chuyện khó ứng phó. Ta cùng Lạc Thần không chần chờ, một đường tìm kiếm, nhưng thấy cảnh vật trước mắt chuyển đổi, đường lầy lội biến mất, đổi thành một con đường lát bằng đá, bốn phía đổ nát thê lương, rất nhiều hòn đá lớn xếp hỗn độn, hảo giống như một tòa nhà bị bỏ hoang.

Mà ở giữa từng đợt sương mù nhè nhẹ kề sát mặt đất, giống như khói mê bàn tràn ngập mở ra.

Ta ngửi thấy trong không khí bay đến một cỗ hương vị kỳ quái, trong lòng mơ hồ có chút dị trạng, Lạc Thần thấy thế vội nói: “Cẩn thận chớ hít phải, đó là mê hồn chướng, hội loạn thần khí của lòng người.”

Ta vội thu hơi thở, cẩn thận đi trêи đường đá rối loạn, không ngờ bỗng nhiên phía sau một cơn gió lớn ập đến, đột nhiên thắt lưng của ta bị người nào gắt gao ôm lấy.

Ta trong miệng kinh hô ra tiếng, thân người vặn nẹo, trêи lưng lại như bị linh xà bò lên, nhưng tránh cũng tránh không được, bị người nọ bám trụ, lăn ở một bên, lập tức người nọ xoay người cưỡi trêи người ta, thân thể bình thường nóng như lửa, hai tay như vậy gắt gao bóp cổ ta.

Ta đột nhiên bị tập kϊƈɦ, bị đẩy ngã trêи mặt đất, trước mắt đều là một mảnh sương mù, tình cấp cấp bách bắt được cổ tay người kia, cảm thấy trắng mịn như tơ, như da dê mềm nhẵn, nhất thời kinh hãi, muốn gọi tên của người nọ, lại bị một đôi tay nóng bỏng bóp chặt yết hầu, kêu không ra tiếng.

Người trước mắt quần áo hồng y như lửa, nếu không phải làVũ Lâm Hanh ,người lạc khỏi chúng ta trong lúc trước thì là ai.

Chính là cũng không biết nàng lúc này bị cái quái gì, một mực muốn bóp cổ ta đến chết, ta vội dùng đầu gối đẩy nàng, nàng lại giống như thiết đúc (2) ở ta trêи người, miệng còn hung hăng nói: “Giết ngươi! Giết ngươi! Ngươi nghĩ đến ngươi là ai? Mạng của người họ Vũ chúng ta đều là nằm trong tay ta quản lý. Ta hiện tại tiện muốn giết ngươi, bảo ngươi câm miệng!” Con ngươi nàng lúc này ửng đỏ, hảo giống như ngọn lửa thiêu đốt, tôn lên hồng y trêи người nàng, thật sự là giống như lửa địa ngục chuyên thiêu đốt những kẻ bạo tàn.

“Ta muốn giết ngươi! Giết ngươi! Ta sẽ làm ngươi phải ở dưới địa phủ nhìn ta sống có bao nhiêu kɧօáϊ hoạt!” Nàng trong miệng hô lung tung hồ ngôn loạn ngữ, ta lại bị nàng bóp đến ngạt thở, bỗng dưng bên tai lại là tiếng bước chân hỗn độn, lập tức” Ba” một tiếng âm thanh trong trẻo vang vọng đến tai. Lập tức nữ tử hồng y đang bóp cổ ta bị đánh một cái tỉnh mộng, hai bên bóp chặt cổ họng của ta nới lỏng, liền ngớ ra bất động.

Ta thừa dịp sơ hở, vội đem nàng đẩy ra, vừa rồi Lạc Thần mới cấp Vũ Lâm Hanh một cái tát thật mạnh, trêи mặt thu gợn sóng, khom người giúp ta đứng lên.

“Khụ khụ.. Yêu nữ.. Ngươi phát điên cái gì? Ta gần bị ngươi bóp chết rồi!” Ta lui sang một bên, một bên xoa xoa cổ họng, một bên hướng nàng nói.

Vũ Lâm Hanh lúc này nhớ lại cái tát bị Lạc Thần đánh cho hoàn hồn trong mắt trấn tĩnh rất nhiều, bỗng dưng nhảy dựng lên, che hai má bị đánh có chút phiếm hồng, sợ run nửa ngày, nói: “Mới vừa rồi ai đánh ta hả?” Đôi mắt trong suốt dần nhòe nhòe, lộ ra nước mắt ủy khuất, khó thở nói: “Ôi, khuôn mặt của bổn cô nương như hoa như ngọc, khẳng định bị phá hư rồi!”

Ánh mắt của nàng gay gắt, quét qua ta cùng Lạc Thần mấy lần, đột nhiên nước mắt lã chã nhìn chằm chằm Lạc Thần nói: “Ma quỷ, không đi cùng nhau, mới vừa thấy mặt ngươi liền phiến cho ta một cái tát tai, ta làm gì đắc tội ngươi?” Ngược lại hướng ta nói: “Sư sư, ngươi mau đó lấy gương cho ta xem, ta phải nhìn mặt của ta.”

Lạc Thần biểu tình đạm mạc, cũng không nói chuyện, mà ta sớm bị nàng chọc tức đến hộc máu, mới vừa rồi còn nổi điên giống như muốn giết người, hiện giờ còn muốn lấy gương xem thử mặt có biến dạng hay không, yêu nữ này hành sự như thế nào không đáng tin như vậy.

Hiện tại ta thật muốn tiến lên, giết chết nàng!

Tác giả có chuyện muốn nói: Ôi, Lạc Lạc ngươi xuống tay quá độc ác.

Chú thích

(1) Nhạc viên: chỗ vui chơi

(2) Thiết đúc: đúc sắt

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của quân sola