Dương Trần trở về phòng mình, quan sát cách bài trí bên trong.
Căn phòng rất đơn giản, ngoài một cái giường và vài chiếc bàn ra thì chẳng có gì khác cả.
À, đúng rồi!
Còn có một viên tinh thạch tròn trịa màu trắng đang lơ lửng giữa phòng.
Nó tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.
Thế nhưng bên trong viên tinh thạch ấy lại hội tụ sức mạnh đại đạo bàng bạc, thậm chí còn có từng tia dao động huyền bí khác.
Cứ như thể đang có thứ gì đó thay đổi bố cục của không gian này vậy.
Tuy nhiên, Dương Trần lại chẳng hề có chút cảm giác nào với những tia dao động đó, thậm chí còn không thể cảm nhận được.
Dương Trần biết, đó chính là sức mạnh quy tắc mà chỉ những cường giả Tiên Vương mới có thể lĩnh ngộ!
Loại sức mạnh quy tắc này, chỉ khi đạt đến đỉnh cao Kim Tiên mới có thể cảm nhận được.
Hiện tại, dù sức chiến đấu của Dương Trần có thể chống lại cường giả đỉnh cao Kim Tiên như Dư Lượng, nhưng về mặt cảnh giới, cậu vẫn còn kém một chút.
Dù sao, tu vi hiện tại của Dương Trần cũng chỉ mới có bảy ngàn dặm sức mạnh đại đạo mà thôi.
Dương Trần nhìn lướt qua rồi ngồi xếp bằng trên giường, khoác lên mình bộ y phục trắng, tà áo xõa xuống mặt giường, một luồng dao động nhàn nhạt lan tỏa từ cơ thể cậu.
Trên hư không vô hình, một dòng sông đại đạo màu đen hiện ra, sóng nước cuộn trào khuấy động không gian.
Thậm chí còn khiến không gian trên hư không khẽ dao động.
Sức mạnh của Thôn Thiên Quyết trực tiếp bùng nổ.
Tuy không biết ngày mai phải làm gì, nhưng Dương Trần sẽ không lãng phí thời gian. Hơn nữa, sức mạnh đại đạo ở đây vô cùng nồng đậm, thậm chí còn đậm đặc hơn cả sức mạnh đại đạo trong đại điện của Liệt Thiên Kiếm Tông.
Dù Dương Trần hiện đã là Kim Tiên hậu kỳ, nhưng tốc độ tu luyện không hề chậm lại, thậm chí còn trở nên nhanh hơn.
“Phù!”
Dương Trần chậm rãi trút ra một ngụm trọc khí, đôi mắt khẽ nheo lại.
Sau đó, một sức mạnh cực kỳ cường đại bùng nổ từ Thôn Phệ Đại Đạo, thậm chí còn tạo nên từng đợt gợn sóng.
Sức mạnh đại đạo giữa đất trời như hóa thành bão tố, đột ngột đổ dồn về phía Thôn Phệ Đại Đạo.
Ầm ầm ầm!!!
Thậm chí trên hư không còn vang lên tiếng nổ ầm ầm.
Ngay sau đó, có thể thấy chiều dài của Thôn Phệ Đại Đạo đang tăng lên với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được.
Một dặm!
Hai dặm!
Ba dặm!
Sức mạnh đại đạo nhàn nhạt dao động.
Còn tu vi của Dương Trần cũng chậm rãi tăng vọt.
Thời gian dần trôi qua, chớp mắt đã đến ngày hôm sau, ánh mặt trời chậm rãi chiếu rọi.
“Tất cả tập hợp!”
Theo một tiếng quát lớn, uy áp cuồn cuộn như nổ tung từ giữa đất trời, ngay sau đó, đôi mắt Dương Trần chợt mở bừng.
Một tia tinh quang lóe lên trong mắt cậu, khuấy động trên hư không.
“Một đêm mà đã tăng thêm ba mươi dặm sức mạnh đại đạo!”
Khóe miệng Dương Trần dần cong lên, sau đó thân hình khẽ động, trực tiếp biến mất khỏi phòng.
Khi Dương Trần xuất hiện tại quảng trường, tất cả mọi người đã có mặt từ lâu.
Trong đó, hiển nhiên có Dư Lượng, cùng những cường giả Tiên Vương khác và các cao thủ Kim Tiên khác nữa!
Trước mặt đám đông, thân hình vạm vỡ của Long Nhất hiện ra giữa đất trời.
Khoảnh khắc Long Nhất xuất hiện, Dương Trần thậm chí cảm thấy một luồng áp lực cực kỳ mạnh mẽ đang ập tới trước mặt.
Cậu cứ như đang đứng giữa tâm cơn sóng dữ, như một con thuyền nhỏ chao đảo tùy ý.
“Ngươi là kẻ đến muộn nhất!”
Ánh mắt sắc lẹm của Long Nhất nhìn chằm chằm vào Dương Trần, trầm giọng nói.
Dứt lời, uy áp của Long Nhất trực tiếp bao trùm lên tất cả mọi người.
“Hôm nay, Dương Trần trễ ba giây, tất cả mọi người, chịu đựng uy áp của ta trong thời gian ba tuần hương!”
Long Nhất thậm chí không đợi Dương Trần lên tiếng mà tự ý ra lệnh.
Trong chớp mắt, trên bầu trời hiện ra hư ảnh của một con Thanh Long.
Gào gào gào!!!
Thanh Long gầm thét, phát ra những tiếng gầm đinh tai nhức óc.
Trong sóng âm đó, dường như ẩn chứa sức mạnh cực kỳ cường đại, tựa như gợn sóng lan tỏa từng vòng từng vòng một.
Thân hình mọi người khẽ run lên. Sắc mặt lập tức trở nên đau đớn.
Dương Trần muốn nói gì đó, nhưng sức mạnh cường đại kia trực tiếp đè lên miệng cậu, khiến cậu không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.
Chỉ đành ngậm miệng chịu đựng.
Sức va chạm mạnh mẽ liên tục oanh tạc lên cơ thể mọi người, ngay cả những cường giả Tiên Vương cũng lộ ra vẻ mặt dữ tợn.
Dương Trần hít sâu một hơi, trong đan điền, tinh hoa Ma Long trực tiếp có một tia năng lượng màu đen bắt đầu lưu chuyển khắp toàn thân cậu.
Ông ông ông!!!
Tiếng rung khẽ vang lên, một con Ma Long màu đen trong chớp mắt hiện ra, chống lại uy áp của Thanh Long. Long Nhất khẽ nhíu mày, quát lên một tiếng.
“Không được dùng ngoại lực!”
Sóng âm khuếch tán, trực tiếp đánh tan hư ảnh Ma Long.
Con Ma Long phát ra tiếng kêu thảm thiết rồi hóa thành bọt nước, tan biến mất.
Sắc mặt Dương Trần hơi tái nhợt, sau khi mất đi sự gia trì của sức mạnh Ma Long, cậu càng cảm nhận rõ hơn sức mạnh khủng khiếp đang càn quét khắp cơ thể mình.
Dương Trần cảm thấy mình như hòn đá dưới thác nước, trên đỉnh đầu có sức mạnh to lớn đang trút xuống.
Không biết đã trôi qua bao lâu, luồng uy áp khủng khiếp kia mới chậm rãi tan biến.
Có vài người thậm chí đã trực tiếp quỳ xuống đất, thở hổn hển từng ngụm lớn.
Ngay cả Dương Trần cũng sắc mặt tái nhợt, thở dốc dữ dội.
Long Nhất thản nhiên đứng trên hư không, nhìn những người trong đội, trầm giọng nói: “Nhớ kỹ, các ngươi là một tập thể. Trong đội ngũ này, bất kỳ ai phạm lỗi, tất cả mọi người đều phải chịu phạt!”
Dương Trần nhìn Long Nhất, cảm giác như quay về cảnh tượng trong những bộ phim quân đội mà cậu từng xem khi còn là người thường.
“Mình… thế này là nhập ngũ sao?”
Dương Trần khẽ nhướng mày.
Sau đó, Dương Trần mới nhìn xung quanh, trầm giọng nói: “Mọi người, xin lỗi!”
Những người khác mỉm cười, nói: “Quen rồi, mỗi lần có người mới đến, lão đại đều dùng chiêu này!”
Da mặt Long Nhất khẽ động, ho khan một tiếng, rồi mới nhìn mọi người, lên tiếng lần nữa.
“Hôm nay, vốn dĩ có một nhiệm vụ, nhưng cân nhắc việc có người mới gia nhập, nhiệm vụ lần này không đặt điều kiện, mau chóng phối hợp ăn ý!”
“Rõ!”
Tất cả các cường giả đồng thanh quát lớn.
Còn tiếp!