Đích Nữ Vô Song

Lượt đọc: 42508 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »
Chương 162
thái hậu bất mãn

❊ ❊ ❊

Biết háo sắc mà vẫn không ngừng yêu thích vốn là thói thường của con người, khu vực săn bắn này lại có rất nhiều thiếu nữ yểu điệu đang đứng, khó tránh khỏi hấp dẫn ánh mắt các nam tử trẻ tuổi. Cho dù là lưỡng tình tương duyệt nhưng bãi săn to như vậy, tìm một nơi yên lặng thì thầm hai câu cũng không sao. Không ai như Lý Minh Hạo, Hoàng đế mới tế thiên địa xong liền đi tới phía đám thiếu nữ thì lại có chút kinh thế hãi tục, nhất thời thu hút rất nhiều ánh mắt của những người ở đây.

Nhất là đám nữ tử trẻ tuổi đối diện hắn.

Tuy không biết thân phận Lý Minh Hạo, nhưng có thể tham gia thu săn ít nhất cũng là người được Hoàng đế coi trọng, huống chi mặt mày Lý Minh Hạo sáng sủa, ánh mắt như có tinh hỏa thiêu đốt lộ ra cảm giác dã tính mãnh liệt như muốn khiến người ta hòa tan, so sánh với nam tử trong kinh thành càng thêm phần oai vệ, toàn thân trang phục màu tím tinh xảo hoa mỹ, càng nổi bật lên khí chất bất phàm của hắn, cực kỳ dễ dàng hấp dẫn ánh mắt nữ tử. Bởi vậy, dù chúng nữ tử xì xào bàn tán chỉ trích người này không hiểu quy củ nhưng trong lòng lại nhịn không được bang bang nhảy loạn, không biết ai có thể hấp dẫn thiếu niên như vậy.

Bùi Nguyên Ca sớm làm bộ như thẹn thùng, trốn ở sau lưng Bùi Nguyên Vũ.

Tuy Bùi Nguyên Vũ và Bùi phủ xem như quyết liệt, với Bùi Nguyên Ca lại càng ghen ghét không thôi, nhưng cũng không nguyện trước mặt mọi người biểu hiện tỷ muội không vừa mắt, bởi vậy cũng không có để ý.

Vì thế, khi Lý Minh Hạo dừng lại trước mặt Bùi Nguyên Vũ, đôi mắt trực chỉ Bùi Nguyên Ca, cười rạng rỡ lộ ra hàm răng trắng tinh, thản nhiên nói: “Lại gặp mặt, Bùi...”

Bùi Nguyên Ca cố ý nhìn Bùi Nguyên Vũ dung mạo diễm lệ quần áo mắt sáng một cách ý vị thâm trường, sau đó bỗng nhiên nói với Ôn Dật Lan ngắt lời câu nói kế tiếp của Lý Minh Hạo: “Ôn tỷ tỷ, không phải ngươi nói muốn dạy ta cưỡi ngựa sao? Chúng ta đi bên kia chọn ngựa đi!” Nói xong nàng lôi kéo tay Ôn Dật Lan chạy về hướng chuồng ngựa, vừa chạy vừa nũng nịu cười nói, “Đại tỷ tỷ hôm nay thật đẹp, khó trách có thể hấp dẫn ánh mắt nhiều người như vậy, chúng ta tránh ra sau đi!”

Những lời này nàng nói rất tự nhiên giống như chỉ là tỷ muội nói đùa, lại như vô ý chuyển dời lực chú ý của mọi người đến trên người Bùi Nguyên Vũ.

Bùi Nguyên Vũ hôm nay đích thực rất chói lói, chính là minh châu sáng ngời khu vực săn bắn, cực dễ dàng hấp dẫn ánh mắt người khác, nếu Lý Minh Hạo đến vì nàng cũng là điều dễ hiểu. Huống chi vừa rồi Lý Minh Hạo cũng nói một chữ “Bùi”, lại có Bùi Nguyên Ca ám chỉ nên tất cả mọi người đều cho rằng Lý Minh Hạo là muốn tiếp chuyện với Bùi Nguyên Vũ.

Ngay cả Bùi Nguyên Vũ cũng cho rằng như vậy.

Nàng hôm nay trang điểm xuất sắc như vậy vốn là vì Bùi Nguyên Ca một đầu, để Thái hậu thấy rõ ràng nàng xinh đẹp hơn Bùi Nguyên Ca, nếu có thể bởi vậy hấp dẫn ánh mắt Hoàng đế thì càng tốt rồi. Bởi vậy, đôi mắt nhìn Lý Minh Hạo “đến gần” cực kỳ khinh thường, lạnh lùng thốt: “Vị công tử này thỉnh tự trọng, bên này là khu nữ quyến, công tử tiến đến chào hỏi là không hợp lí. Huống chi ta và công tử chưa từng gặp mặt, công tử ăn nói lừa gạt như vậy chính là cố ý hủy hoại danh dự tiểu nữ, rốt cuộc có dụng ý gì? Lại vẫn thỉnh công tử nhanh nhanh rời đi thôi!”

Nói xong vung mạnh tay áo lên, ống tay áo rộng rãi đong đưa lúc lắc theo gió thu càng thêm động lòng người.

“...” Lý Minh Hạo không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười.

Tốt xấu ở Tĩnh Châu hắn cũng là thiếu niên tài tuấn được vô số thiếu nữ yêu quý, thế nào đến kinh thành liên tục nếm mùi thất bại thế này? Vị Bùi tứ tiểu thư kia cũng thôi, dù sao nàng ta đích thực vừa mắt nàng, khiến hắn để tâm, nhưng hiện tại vị tiểu thư áo lam này lại dùng lời lẽ chính nghĩa răn dạy hắn là cớ làm sao? Rõ ràng làm hắn tìm đến Bùi tứ tiểu thư, con mắt nào của nàn kia thấy hắn tìm nàng! Hắn cũng không phải là người có thể chịu thiệt, lập tức cong môi cười thản nhiên nói: “Tiểu thư, loại thủ đoạn mời gọi dục vọng này có lẽ có người thích, có điều Lý Minh Hạo ta đến từ Tĩnh châu, càng thích nữ hài tử thẳng thắn hào phóng, nếu như tiểu thư hâm mộ ta cứ nói thẳng, dù sao ngươi cũng xinh đẹp như vậy ta chưa chắc đã khoog thích, ngươi hà tất phải bày ra dáng vẻ này?”

Ngụ ý của hắn là chế giễu Bùi Nguyên Vũ cố ý bày ra dáng vẻ lạnh băng, thực chất là muốn lạt mềm buộc chặt hấp dẫn ánh mắt của hắn.

Lời này hiển nhiên có ý đùa giỡn khinh bạc, Bùi Nguyên Vũ hiện giờ coi thu săn trở thành cọng rơm cứu mạng của nàng, một lòng nghĩ muốn tỏa sáng trong kỳ này, hoàn toàn áp chế trên đầu Bùi Nguyên Ca, đâu nào chịu vũ nhục này trước mặt mọi người? Nàng tức giận quát lớn: “Vị công tử này, ngươi tự đến gần bên nữ quyến còn dám nói những lời gian dối này, đúng là khinh người quá đáng! Có lẽ ngươi ở Tĩnh châu hoành hành quen thói, nhưng nơi này là kinh thành, đây là thu săn hoàng thất, ngươi quả thật cho rằng mình có thể xoay chuyển càn khôn ngay cả vương pháp cũng không có sao? Người khinh bạc phóng đãng như ngươi, sớm phải bị khiển trách thêm mới đúng!”

“Tiểu thư tính tình thật lớn, không biết là bồ tát tọa am ni nào?” Lý Minh Hạo nhíu mày nói.

Vừa rồi hắn rõ ràng gọi ra tên họ “Bùi” của nàng, hiển nhiên là biết nàng từ trước, giờ lại hỏi như vậy rõ ràng là trêu đùa nàng? Bùi Nguyên Vũ càng thêm tức giận, lạnh lùng nói: “Công tử ngươi cũng thật làm bộ, không biết hòa thượng miếu nào?”

Hai người đứng song đôi như vậy, sớm thu hút đám người Hoàng thượng chú ý.

Thái hậu liếc thấy bóng dáng nổi bật nhận ra Bùi Nguyên Vũ, lông mày cau chặt. Trước bà từng ám chỉ Bùi Nguyên Vũ, nói đồng ý tuyên triệu nàng ta vào cung hầu hạ Hoàng đế, Bùi Nguyên Vũ cũng thẹn thùng im lặng xem như đã định ra chung thân, cho nên lần này mới mời nàng ta tham gia thu săn. Kết quả Bùi Nguyên Vũ lại ăn mặc nổi bật như vậy, khó tránh khỏi làm cho Thái hậu cảm giác đã đính hôn rồi còn gây chuyện, vốn là không vui, lúc này gặp Bùi Nguyên Vũ lại nháo ra chuyện nhất là trước mặt mọi người dây dưa không rõ với nam tử trẻ tuổi, không khỏi càng thêm tức giận.

“Trương ma ma, đi xem sao lại thế này? Thuận tiện dàn xếp chuyện lại, bộ dạng này còn thể thống gì?” Thái hậu phân phó nói, trong giọng nói không khỏi để lộ tức giận.

Trương ma ma lĩnh mệnh mà đi, chỉ chốc lát sau đến chỗ bên người Bùi Nguyên Vũ, cũng không biết nói cái gì mà Bùi Nguyên Vũ và Lý Minh Hạo tách ra, Bùi Nguyên Vũ hướng tới hướng khác.

“Nô tỳ nói với Bùi đại tiểu thư bảo nàng chút nữa đến lều trại thái hậu nương nương.” Trương ma ma trở về, thấp giọng bẩm báo thuận tiện kể lại chuyện xảy ra. Đương nhiên, bà ta cũng cũng không biết Lý Minh Hạo vốn là đi về hướng Bùi Nguyên Ca, cũng cho rằng Lý Minh Hạo bị Bùi Nguyên Vũ xinh đẹp hấp dẫn nên tới gần, kết quả một câu không hợp nháo loạn lên.

Thái hậu nhíu mi: “”Là tân khoa trạng nguyên Lý Minh Hạo?”

“Vâng ạ” Trương ma ma gật đầu.

Bùi Nguyên Vũ này, chuyên trêu chọc phiền toái! Thái hậu nghe vậy càng thêm tức giận, hiện giờ Diệp Thị đang cố gắng lôi kéo Lý Minh Hạo, hy vọng có thể tiếp nhận binh quyền nâng cao vị thế, Bùi Nguyên Vũ lại muốn cùng Lý Minh Hạo khơi dậy xung đột. Huống chi, nếu không phải nàng ta mặc minh diễm gây chú ý như vậy thì làm sao có thể khiến Lý Minh Hạo đến gần, còn dây dưa không rõ trước mắt bao người, quả thực không ra thể thống gì! May có Trương ma ma biết tâm tư của bà, biết để cho Bùi Nguyên Vũ đến lều trại của bà.

“Hoàng đế, ai gia có chút đau đầu, không muốn ở nơi nhiều gió nên về trại nghỉ tạm một lát!” Thái hậu nói.

Hoàng đế chú ý: “Thân thể Mẫu hậu không khoẻ sao?”

“ Không có gì, trở về nghỉ ngơi một lát là tốt rồi, Hoàng thượng xử lý quốc vụ bận rộn, khó có được có cơ hội ra ngoài giải sầu, không cần bởi cục xương già như ai gia phá hủy hưng trí của ngươi. Hơn nữa vẫn có Nguyên Ca nha đầu kia ở đây, để cho Trương ma ma tìm nàng tới chăm sóc ai gia, Hoàng thượng cứ yên tâm đi? Nói ra đã lâu không gặp nha đầu kia, ai gia có chút nhớ nàng rồi!” Thái hậu cười nói, có vẻ đăm chiêu nhìn Hoàng đế.

“ Bùi tứ tiểu thư là người thông minh cẩn thận, có nàng hầu hạ mẫu hậu trẫm cũng yên tâm, thu săn chấm dứt trẫm lập tức tới thăm Mẫu hậu.” Hoàng đế nói.

Thấy Hoàng đế nghe nói muốn triệu Bùi Nguyên Ca tới hầu hạ bà lập tức muốn đến thăm bà... Trong lòng Thái hậu hiểu rõ, mỉm cười rời đi. Trong khoảng thời gian này, bà cố ý không tuyên triệu Bùi Nguyên Ca vào cung, chính là biết Hoàng đế quan tâm Bùi Nguyên Ca, cố ý thu hút hứng thú của hắn. Tục ngữ nói đúng Tục ngữ nói đúng, càng là thứ không chiếm được càng trân quý, Hoàng đế thân là cửu ngũ chí tôn, thiên hạ mỹ nhân vây quanh, dạng mỹ nhân gì không chiếm được? Nhưng đạt được quá dễ dàng sẽ không để trong lòng, cho nên Thái hậu tận lực muốn dùng Nguyên Ca hấp dẫn Hoàng đế, xem ra thật có hiệu quả.

Nhìn bóng dáng Thái hậu rời đi, đôi mắt Hoàng đế u ám, thâm thúy khó dò.

Bên này sau khi Lý Minh Hạo rời đi, nhớ tới vừa rồi Bùi Nguyên Ca nói muốn đi chọn ngựa, không nhịn được cũng đi về phía chuồng ngựa, đáng tiếc lại chậm một bước, Bùi Nguyên Ca và Ôn Dật Lan sớm chọn xong ngựa, đã đến một nơi rộng rãi học cưỡi ngựa rồi. Đại Hạ vương triều Đại Hạ coi trong cả văn võ, trong học đường đều có một khóa học cưỡi ngựa, bởi vậy văn quan võ tướng đều biết cưỡi ngựa, Ôn Dật Lan là được Ôn Các lão dạy bảo từ nhỏ, trong nhóm nữ tử có thể coi là xuất sắc.

Dưới sự chỉ bảo của nàng, Bùi Nguyên Ca thật cẩn thận bắt đầu học cưỡi ngựa.

Bùi Nguyên Ca vốn là người thông tuệ, Ôn Dật Lan lại không giấu nghề, bởi vậy học được rất nhanh, không bao lâu đã có thể cưỡi ngựa chầm chậm bước đi. Đúng lúc này, thái giám Thái hậu phái tới tìm Bùi Nguyên Ca cũng tìm đến hai người, tuyên ý chỉ Thái hậu mệnh Bùi Nguyên Ca đến trại Thái hậu làm bạn với ngài. Đây vốn là trong dự kiến của Bùi Nguyên Ca, nàng tạm biệt Ôn Dật Lan đi tới lều trại của Thái hậu, còn chưa kịp hành lễ đã bị Thái hậu nâng dậy.

“Thu săn bên ngoài, không cần giữ lễ tiết như vậy!” Thái hậu vẫn từ ái như trước, càng nhìn Bùi Nguyên Ca càng cảm thấy hài lòng.

Dung mạo thanh lệ tuyệt lại trầm tĩnh thông tuệ, chưa bao giờ trêu chọc phiền toái cho bà, ngược lại đã từng năm lần bảy lượt trợ giúp bà, quan trọng hơn là cực được tâm Hoàng đế... Nghĩ đến hành vi của Bùi Nguyên Vũ hôm nay, nhìn nhìn lại quần áo thanh lịch đoan trang của Bùi Nguyên Ca, trong lòng Thái hậu bất mãn với Bùi Nguyên Vũ càng thêm nồng đậm, nhịn không được nói: “Nguyên Ca ngươi là đứa bé ngoan, nếu vị đại tỷ tỷ kia của ngươi có thể tốt bằng một nửa ngươi, ai gia cũng yên tâm hơn.”

“Đại tỷ làm sao vậy?” Bùi Nguyên Ca giống như không biết: “Đại tỷ tỷ hôm nay rất đẹp ạ!”

Nhắc tới trang phục toàn thân kia của Bùi Nguyên Vũ, Thái hậu lại cảm thấy được chán lòng, hơn nữa lại liên lụy tới việc mượn sức Lý Minh Hạo nên càng phiền lòng thêm. Vừa vặn ngoài - trướng truyền đến tiếng thông báo: “Thái hậu nương nương, Bùi đại tiểu thư tới bái kiến người rồi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »