Đích Nữ Truyện Ký

Lượt đọc: 12709 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 30
thế tử tham niệm, nô tỳ quy phục

❊ ❊ ❊

Lại nói tiền sảnh bên này, sau khi yến hội tán đi, mọi người thi nhau cáo từ Hạ Lịch, nhị hoàng tử tự mình cưỡi ngựa đến, liền đi trước một bước, hai vị Tề Lỗ thế tử thì ngồi xe ngựa, hai người cùng đi, sau khi nói lời tạm biệt nhị hoàng tử, hai người trèo lên xe ngựa, Kỳ Hoài Húc hỏi trước: "Ngươi cảm thấy mấy đứa nhỏ Hạ gia thế nào?"

"Trắng trẻo xinh đẹp, cực phẩm." Kỳ Ngọc Hà trả lời như thế, híp mắt lại, bộ dáng kia cứ như ước muốn đã ở trước mắt.

"Ngươi thích nhất ai? Ta thích nhất tiểu thiếu gia kia, vừa trắng vừa nộn, đặc biệt là đôi mắt phượng kia, nói là nam sinh tướng nữ cũng không hẳn vậy, thật sự là quá hợp ý ta, ngươi tự vấn lòng xem, chúng ta đã từng thấy qua tiểu nam hài xinh đẹp như vậy chưa?"

Kỳ Ngọc Hà rót chén trà cho mình, nhấp một ngụm: "Ta ngược lại là thích Hạ đại tiểu thư, tuổi còn nhỏ, lại không thất kinh giống hài tử cùng lứa, nếu không phải tuổi của nàng ở đằng kia, ta còn tưởng rằng nàng là nữ tử thành thục hai mươi mấy tuổi đâu. Xem đôi mắt kia, vừa đen vừa sáng, như một cái đầm thanh tuyền, bộ dáng lại tinh xảo, thật là khiến ta tưởng nếm thử tư vị của nàng."

"Cả nhà bọn họ đều không tệ, lúc trước ta thấy thứ nữ đánh đàn kia, liền đã cảm thấy xinh đẹp như hoa, nhưng thứ xuất rốt cuộc vẫn là thứ xuất, không chỉ khí chất không sánh bằng đích xuất, ngay cả dung mạo cũng kém vài phần. Nói như thế, tỷ đệ ba người bọn họ, chúng ta đều phải nếm thử tư vị mới được." Kỳ Hoài Húc nói xong, liếm môi một cái, "Ta đã có chút không thể chờ đợi, đợi một hồi trở về, phải hảo hảo phát tiết dục hỏa, hôm qua đi trên đường, ta thấy một bé trai không tồi, sai người bắt lại, đêm nay ngươi có muốn đi chung hay không?"

"Không." Kỳ Ngọc Hà đặt chén trà xuống, "Thấy cực phẩm như vậy, lại đi ăn muối, ta thì không chịu nổi. Một mình ngươi chơi đi thôi, chỉ là phải cẩn thận một chút, đừng để người khác bắt được thóp. Lần trước ngươi suýt nữa bị phủ doãn Yến Lương kia bắt, nếu không phải ta phái thủ hạ giải vây cho ngươi, hôm nay ngươi đã không thể đứng ở nơi này, hiểu không?" Kỳ Ngọc Hà cau mày. "Chơi thì chơi, ngươi cũng phải chú ý thân phận, đừng đùa quá, bị người khác bắt được bím tóc, đừng nói ngươi, ngay cả Tề vương Hoàng thúc cũng sẽ bị liên lụy."

Kỳ Hoài Húc ngược lại là một bộ không thèm để ý: "Vậy thì đã làm sao, ta cũng không tin loại đầu gỗ phủ doãn Yến Lương kia dám làm gì ta! Hơn nữa, ta cũng không phải cố ý nha, ai biết một cái không chú ý liền đùa chết người? Nhưng mà ngươi yên tâm, ta sẽ không để cho ai phát hiện ."

"Như vậy là tốt nhất." Kỳ Ngọc Hà nhìn hắn một cái, không mấy tin tưởng hắn lời thề son sắt cam đoan. "Đợi lát ta về Lỗ vương phủ, phải nghĩ biện pháp, từ trong tay Hạ Lịch đoạt đi con cái hắn."

"Trực tiếp phái người chộp tới không phải được sao?" Làm cái gì mà phải phiền phức như vậy.

"Ngu xuẩn! Ngươi cho rằng Hạ Lịch là những bách tính bình dân kia sao?" Kỳ Ngọc Hà không nhịn được trừng mắt nhìn hắn một cái. "Hắn chính là nhất phẩm đại quan, thân tín của Hoàng Thượng! Xem hôm nay hắn sủng ái đích xuát ra sao, nếu ngươi cướp nữ nhi hắn đi, hắn không liều mạng với ngươi mới là lạ! Tất nhiên phải nghĩ biện pháp, vừa có thể đem lấy được mỹ nhân, còn có thể khiến Hạ Lịch không biết là chúng ta làm, không tìm chúng ta gây phiền phức mới được."

"Vậy ngươi dứt khoát cưới nàng được!"

"Hừ, Hạ đại tiểu thư kia sang năm mới mười ba tuổi, chờ nàng cập kê còn tận hai năm, ta đợi không kịp!" Mỹ vị liền ở trước mắt, ai có thể nhịn ăn vài năm nữa? "Sớm muộn gì cũng đem nàng đoạt đến tay, còn có, ngươi không phải thích đệ đệ nàng sao? Đến lúc đó ta sẽ giúp ngươi."

Kỳ Hoài Húc nhếch miệng cười, "Vậy thì đa tạ trước! Thật muốn xem dáng vẻ Hạ Lịch sứt đầu mẻ trán tìm không thấy nữ nhi, đến lúc đó chúng ta đến trước mặt nói giúp hắn tìm, vừa chơi nữ nhi hắn, vừa có thể làm cho hắn cảm ơn rơi nước mắt, còn có cái gì so cái này càng khiến ta cao hứng hơn chư?"

"Hừ, vậy ngươi liền đem hình tượng của ngươi bảo trì cho tốt, chớ làm lộ đuôi hồ ly ra." Kỳ Ngọc Hà liếc nhìn hắn, bĩu môi, đột nhiên cười: "Nhưng mà ta cũng thực chờ mong ngày Hạ Lịch bị chẳng hay biết gì còn tưởng rằng chúng ta là người tốt, Hoàng Thượng không phải thường khen hắn là cánh tay đắc lực sao? Đến lúc đó liền để mọi người xem, vị thần tử cánh tay đắc lực này, kỳ thật cũng chỉ bình thường thôi!"

Hai người này rắp tâm hại người, cứ tưởng rằng chỉ có mình mới biết khuôn mặt thật của đối phương, vô luận thế nào cũng không nghĩ ra sớm đã có người đem sắc mặt đáng ghê tởm của bọn họ chặt chẽ khắc vào trong lòng. Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau, hươu chết vào tay ai, còn chưa biết được.

Sáng sớm ngày hôm sau, Hạ Liên Phòng vừa từ chỗ Từ thị thỉnh an trở về, Lục nương liền đến bẩm báo, nói là Hạ An tìm mẹ mìn đã đến quý phủ, hiện tại thỉnh đại tiểu thư đi tuyển chọn. Hạ Liên Phòng đang muốn nói chuyện, bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận ồn ào, mơ hồ có thể nghe thấy nữ tử khóc gọi, nàng hơi hơi nhíu mi, Sắt Từ từ bên ngoài tiến vào, vội nói: "Tiểu thư, bên ngoài là hầu gái bị lão gia lệnh cưỡng chế phát mại (bán) ra phủ, cứ đòi gặp tiểu thư."

"Tiểu thư không cần gặp nàng ta, trong sân viện này tất cả đều là người của nhị phu nhân, từ ba năm trước, bà ta vừa đánh vừa phạt, hạ nhân trong phủ đã thay đổi hơn phân nửa, nhất là sân viện của ngài và nhị tiểu thư còn có đại thiếu gia, hạ nhân vốn đã không còn mấy ai, nha hòan đang ầm ĩ ở bên ngoài tên gọi Đông Hương, thường ngày lỗ mũi hướng lên trời, ỷ vào mình là người của nhị phu nhân, không đánh thì mắng tiểu nha hoàn trong sân, ngài không cần phải để ý nàng ta, trực tiếp phát mại là được!" Cầm Thi đi theo phía sau Sắt Từ tiến vào, trong lời nói cho thấy phi thường chán ghét nha đầu Đông Hương. "Lúc trước là chính nàng ta chỉ chứng Sắt Từ, nói Sắt Từ trộm đồ, nhị phu nhân liền đem Sắt Từ tươi sống đánh hai mươi hèo, còn giáng thành thô sử nha đầu, nếu không phải bởi vì chúng ta là người Phủ Tĩnh quốc công đưa đến, bà ta đã sớm đuổi chúng ta ra khỏi phủ!"

Hạ Liên Phòng trầm ngâm, rồi nói: "Cho nàng ta vào đi."

Cầm Sắt nhị tỳ nhìn nhau, vẫn là đi ra ngoài, rất nhanh, Đông hương liền bị lôi vào, nàng ta vào phòng khách liền quỳ xuống, trên mặt nước mắt tung hoành: "Cầu xin đại tiểu thư khai ân, đừng phát mại nô tỳ, cầu xin đại tiểu thư khai ân! Có nô tỳ hầu hạ trong sân, tuy rằng không thể nói có công lao gì, nhưng cũng là tận tâm tận lực, đại tiểu thư, đại tiểu thư ngài liền phát thiện tâm, không cần phát mại nô tỳ đi!" Nói xong không ngừng dập đầu, y phục trên người nhiều nếp nhăn, búi tóc hỗn độn, thoạt nhìn rất đáng thương.

"Ngươi gọi Đông Hương đúng không?" Hạ Liên Phòng hỏi.

Đông Hương gật đầu: "Vâng ạ, nô tỳ chính là Đông Hương."

"Nga... Từ khi nào một cái nha hoàn nhị đẳng có thể ở trong sân chủ tử la hét, còn bức bách chủ tử nhất định phải gặp? Xem ngươi có bản lãnh như vậy, Hạm Đạm trúc này của ta, sợ là không chứa nổi vị tôn Phật này." Mấy ngày nay trong sân không chỉ một lần xuất hiện các loại ngoài ý muốn, Thượng Quan thị đem người gài vào trong sân nàng, cũng phải xem nàng có đồng ý hay không.

Vừa nghe Hạ Liên Phòng nói như vậy, Đông Hương lập tức há hốc mồm: "Nô tỳ không dám, nô tỳ không dám! Nô tỳ chỉ muốn gặp tiểu thư, bằng không chính là cho nô tỳ một trăm cái lá gan, nô tỳ cũng không dám xông vào!"

Hạ Liên Phòng chuyển động nhẫn phỉ thúy nạm ngọc trên ngón trỏ, mạn bất kinh tâm* nói: "Nhưng là không cần cho ngươi lá gan, ngươi có thể vu Sắt Từ trộm đồ đúng không." (*Không đặt ở trong lòng, không để ý)

Trong lòng Đông Hương phát lạnh, chẳng lẽ đại tiểu thư đây là muốn tính cái nợ cũ kia? Lập tức một phen nước mũi một phen lệ nói: "Đại tiểu thư hiểu rõ mà, nô tỳ cũng không tin Sắt Từ tỷ tỷ sẽ trộm đồ, nhưng đó là nhị phu nhân tự mình bắt nô tỳ xác nhận, lúc ấy nô tỳ vẫn là nha hoàn tam đẳng, nào dám không nghe nàng ta? Cầu xin đại tiểu thư chớ phát mại nô tỳ, nô tỳ cam đoan, ngày sau nhất định trung thành với đại tiểu thư, tuyệt không nhị tâm!" Bao nhiêu nô tịch chèn phá đầu đều muốn vào phủ học sĩ làm nha hoàn! Nếu bị phát mại đi ra ngoài, nô tịch như nàng ta, nhà giàu sang quyết sẽ không cần nữa, cuối cùng vận mệnh là cái dạng gì ai mà biết được!

"Chỉ chứng minh Sắt Từ ăn cắp, ngươi liền thăng làm nhị đẳng nha hoàn. Nhị phu nhân làm người khoan dung rộng lượng, sao lại là kẻ xúi giục trong miệng ngươi? Hôm nay ngươi có thể vì mình bán đứng cũ chủ nguyện trung thành với ta, nói không chừng ngày sau liền sẽ bán đứng ta đi nguyện trung thành với người khác, ngươi nói, loại nô tỳ như ngươi, ta phải tin tưởng ngươi như thế nào đây?" Hạ Liên Phòng lẳng lặng nhìn nàng.

"Nô tỳ, nô tỳ có biện pháp chứng minh chuyện đại thiếu gia trúng độc là có người chỉ điểm!" Đông Hương khẽ cắn môi, đem bùa hộ mệnh của mình ra. Nàng thật sự không muốn bị phát mại ra phủ!

"Nga?" Ánh mắt Hạ Liên Phòng trầm đi. "Nói nghe một chút xem."

"... Đại tiểu thư ngài đấp ứng nô tỳ, nếu lời nô tỳ nói là thật, ngài liền mở một mắt, cho nô tỳ lưu tại trong sân với ạ!"

Nghe vậy, Hạ Liên Phòng có chút kinh ngạc: "Ngươi đây là đang nêu điều kiện với ta sao? Lục nương, đem nàng mang đi ra ngoài..."

"Không không không! Nô tỳ không dám! Nô tỳ chỉ là muốn thỉnh đại tiểu thư nể tình nô tỳ lập công chuộc tội, tha cho nô tỳ lần này, để nô tỳ lưu tại trong phủ!" Nàng cũng không dám có ý cò kè mặc cả với Hạ Liên Phòng nữa, mà là đem mọi chuyện mình biết nói hết ra. Chân mày Hạ Liên Phòng theo lời của nàng ta mà giãn ra, trách không được, trách không được... trách không được Kiều nương lao lực tâm tư cũng không thể tra được thân nhân của Đức tử, nguyên lai Đông Hương này mới là nguyên nhân hắn hạ độc Lan Tiềm!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ai lam