Đích Nữ Truyện Ký

Lượt đọc: 12771 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 27
tốc xứng vợ chồng bất hoà, loại bỏ ám tuyến

❊ ❊ ❊

​Nhưng đây dù sao cũng là chuyện nhà Hạ Lịch, bọn họ đều là người ngoài, nếu nhúng tay vào, khó nói sẽ không bị ghi hận. Vẫn là bo bo giữ mình, im lặng không nói tương đối tốt.

Gân xanh trên trán Hạ Lịch nổi lên, đương nhiên là phẫn nộ tới cực điểm. Ngay lúc mọi người đều cho rằng ông muốn trừng phạt đám người Thượng Quan thị, Hạ Liên Phòng lại đột nhiên lên tiếng: "Phụ thân, nếu đầu sỏ gây nên là Tề nương, chỉ phạt bà ta là được, cần gì huyên náo thêm khiến mọi người đều biết đâu?"

​Nghe xong lời của Hạ Liên Phòng, Hạ Lịch còn chưa kịp đáp lại, Thượng Quan Ngộ liền trợn to mắt, hắn nhìn về phía Thượng Quan thị, trong lòng cáu giận không thôi. Cô cô ngược lại là đem việc này hái không còn một mảnh, nhưng hắn đâu? Hắn làm thế nào bây giờ? "Hạ đại tiểu thư, là, là ta nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, mới dưới sự khuyến khích của Tề nương làm ra loại chuyện này, cây trâm kia cũng là Tề nương mệnh tiểu nha hoàn trong sân viện của ngài đưa đến trong tay ta, không phải ta tự nguyện đâu! Đại tiểu thư, ngài liền nể tình ta từng cứu lệnh đệ, tha cho ta lần này đi!" Hắn không dám đi cầu tình Hạ Lịch, thấy Hạ Liên Phòng tính tình ôn hòa, liền đem đối tượng cầu xin tha thứ chuyển thành nàng.

​Trò khôi hài này lãng phí thời gian đã đủ, Hạ Lịch cũng không nghĩ lại tiếp tục để cho người khác chế giễu. Chính ông ngược lại là không quan trọng, nhưng còm có nữ nhi chưa cập kê, ngày sau nếu là hữu tâm nhân lấy cái này làm thóp, sẽ là cái phiền toái không nhỏ. Cho nên hôm nay việc này tất yếu phải xử lý, hơn nữa xử lý làm người ta tin phục.

​Hạ Lục Ý kêu lên: "Phụ thân, người phải hung hăng trừng phạt hắn mới được nha! Bằng không trong sạch của nữ nhi... Trong sạch của nữ nhi chẳng phải là ——" nói xong, dường như cảm thấy bi thương, lại anh anh khóc ồ lên.

​Thượng Quan thị nghe thấy Hạ Lục Ý muốn Hạ Lịch nghiêm trị Thượng Quan Ngộ, nháy mắt luống cuống. Đây chính là con trai duy nhất của huynh trưởng, thường ngày phủng ở lòng bàn tay. Lần này là mình tự mình truyền tin để Ngộ nhi đến hỗ trợ, tuy nói kế sách này huynh trưởng cũng đồng ý, nhưng chung quy là thất bại, nay nếu để cho Ngộ nhi bị phạt, huynh trưởng đối với mình chắc chắn có oán hận, không có nhà mẹ đẻ duy trì, bà ta còn có thể phù chính thế nào? Trước khi Hạ Lục Ý lại muốn kêu gào liền nói tranh: "Lão gia, kỳ thật, kỳ thật việc này chỉ là cái hiểu lầm! Trừ bỏ trung gian Tề nương nghĩ ra độc kế muốn hại Liên nhi, Lục Ý cùng Ngộ nhi... Kỳ thật, kỳ thật đã sớm tâm duyệt lẫn nhau ! Kính xin lão gia thành toàn cho bọn họ, đem việc này cùng nhau cho qua đi!"

​Nghe vậy, Thượng Quan Ngộ còn chưa phản ứng kịp, Hạ Lục Ý liền thét to: "Ta không có! Ta căn bản không thích Ngộ biểu ca! Mẫu thân, ngài có biết bản thân mình đang nói cái gì sao? ! Ta là thân sinh nữ nhi của ngài, sao ngài có thể đối xử với ta như vậy?" Nàng ta đối với Thượng Quan Ngộ căn bản là không có tình yêu nam nữ, tại sao mẫu thân nhất định muốn đem bọn họ cột lại?

​Thượng Quan thị nghĩ gì trong lòng, làm sao có thể nói ra trước mặt trước công chúng chứ? Bà ta áy náy nhìn nữ nhi liếc mắt một cái, tiếp tục khẩn cầu Hạ Lịch: "Lão gia, chuyện này nói ra cũng không dễ nghe, chỉ là lúc trước tỳ thiếp sợ ngài biết Lục Ý còn nhỏ tuổi liền cùng Ngộ nhi tư định chung thân, cho nên mới che đậy, chuyện Tề nương hãm hại Liên nhi, tỳ thiếp tin Ngộ nhi chỉ là nhất thời hồ đồ, kính xin lão gia khoan hồng xử nhẹ!" Nếu bà ta không giải quyết xong chuyện này, đừng nói ngày sau nhà mẹ đẻ có thể thích bà ta hay không, bây giờ ba ta đã sợ không quản được Thượng Quan Ngộ miệng, sợ hắn vì thoát tội đem hết thảy nói ra!

Sắc mặt Hạ Lịch vẫn rất khó xem, Từ thị nghe xong lại có chút tâm động. Đây có thể coi là một cách nói tốt, tuy rằng trăm ngàn chỗ hở, nhưng ở mặt ngoài vẫn chấp nhận được. Hôm nay ở đây cũng đều là quan viên, không có nữ quyến, nghĩ đến bọn họ cũng sẽ không lắm chuyện, chỉ cần hảo hảo đánh một phen, đem chuyện này hoàn toàn che lấp đi cũng có thể được. Nghĩ đến đây, bà ta hắng giọng, trang nghiêm nói: "Nếu đã như thế, Lục Ý vô tội, nhưng chuyện Thượng Quan Ngộ cùng Tề nương liên thủ hãm hại Liên nhi thì không thể bỏ qua như vậy." Thượng Quan Ngộ tất yếu phải phạt, bằng không chẳng phải là đang nói cho người khác biết, cứ tới hãm hại đích nữ Hạ phủ chúng ta Hạ đi, không sao đâu!

​Nào ngờ Hạ Liên Phòng lại mở miệng xin tha: "Tổ mẫu, nếu Lục Ý muội muội cùng Thượng Quan thiếu gia tâm duyệt đối phương, Thượng Quan thiếu gia lại cứu mệnh đệ đệ, nhất báo hoàn nhất báo, như thế, chuyện hãm hại cháu gái, coi như là triệt tiêu. Ngược lại là biểu huynh muội đính ước, truyền đi, coi như là giai thoại. Tổ mẫu chớ vì chuyện của cháu gái mà nổi giận, nếu bị thương thân mình thì không ai chịu trách nhiệm được nổi nha."

​"Liên nhi xưa nay là cái người nói chuyện ." Từ thị cảm thán, quát Hạ Lục Ý: "Còn không nhanh tạ ơn đại tỷ ngươi?"

​Hạ Lục Ý nơi nào chịu cảm tạ, vẫn là Hạ Hồng Trang thông minh, thay nàng nói cảm tạ, Hạ Liên Phòng gật đầu, cũng không thèm để ý đối phương vô lễ. Từ thị thấy màn gièm pha lớn này không thể cứ thế cho qua, liền nói với Tề nương: "Ngươi là nô tài, lại muốn hãm hại chủ tử, hôm nay có không ít quý nhân ở đây, ngươi tội chết có thể miễn, mang vạ lại khó thoát khỏi, đánh một trăm đại bản, cùng gia nhân bán ra khỏi phủ đi!"

​Một trăm đại bản! Sắc mặt Tề nương trắng bệch, bà ta đã chừng này tuổi, đừng nói là một trăm đại bản, chính là hai mươi cái cũng có thể mất mạng! Nếu may mắn không chết, lại bị bán đi... Ông trời! Bà ta trừ bỏ đi làm khất cái còn có thể làm cái gì? Chẳng lẽ còn có thể có mẹ mìn nguyện ý mua cái mụ tử già như bà ta hay sao? Quan trọng nhất là người nhà của mình, tất cả tội danh bà ta đã một mình gánh lấy, vì sao còn liên luỵ đến người nhà?

​Cầu xin nhìn về phía Thượng Quan thị, đối phương lại rũ mắt xuống, không hề nói đỡ mình. Tề nương tâm liền lạnh, bà ta vì Thượng Quan thị, có thể nói là lo lắng hết lòng, nghĩ hết thảy biện pháp làm việc cho, nhưng hôm nay, đối phương lại ngay cả một câu cầu tình cũng không chịu nói giúp!

​"Tổ mẫu, Tề nương cũng là trung tâm hộ chủ, huống chi cháu giái chưa bị tổn hại, còn thúc đẩy cho đoạn nhân duyên của Lục Ý muội muội cùng Thượng Quan thiếu gia, nói tới cùng, cũng coi là nhân họa đắc phúc. Không bằng liền chỉ đánh đòn, qua đi như cũ lưu bà ta ở trong phủ đi, chung quy bà ra tuổi tác đã lớn, nếu bán ra phủ, muốn sinh hoạt thế nào đây? Người nhà của bà ra cũng đều là hạ nhân ở trong phủ nhiều năm, chưa mắc lỗi gì, kính xin tổ mẫu từ bi, xử nhẹ đi ạ." Hạ Liên Phòng cúi người cầu tình, ngữ điệu lúc nàng nói chuyện ôn hòa bằng phẳng, hoàn toàn không để cho người nghe cảm thấy phản cảm, cho nên mọi người nghe xong, đều cảm thấy nàng khoan dung rộng lượng, loại hạ nhân như vậy mà cũng có thể tha thứ.

​Ai mà biết, nàng đây là đang trải đường cho bước tiếp theo chứ?

​Từ thị thở dài: "Cháu nha... mềm lòng như vậy, ngày sau phải làm sao mới tốt đây?"

​Hạ Liên Phòng cúi đầu cười nhẹ, cánh hoa Thủy Liên thanh nhã động lòng người: "Được mất tùy duyên, tâm vô tăng giảm. Tổ mẫu ngày thường không phải thường nói tha thứ được thì hãy tha thứ sao? Cháu gái đây là chịu tổ mẫu hun đúc nha."

​Từ thị muốn như vậy là thôi, nhưng Hạ Lịch lại khoing đồng ý. Ông lạnh lùng nhìn chằm chằm Tề nương, nói: "Đại tiểu thư cầu tình giúp ngươi, cho nên hôm nay ta cũng không làm khó ngươi, chính mình đi xuống lĩnh đòn, sống hay chết, đều có thiên định." Theo sau nhìn về phía Tiền tam. "Về phần ngươi, cả gan làm loạn, lại dám đánh ngất tiểu thư, đánh gãy gân tay, cùng phụ thân hắn, lĩnh một trăm gâyh đuổi ra khỏi phủ!"

​Hạ An vội sai người đem hai người này dẫn đi, Tề nương không ngừng tạ ơn, Tiền tam lại kêu khóc cầu xin tha thứ. Hạ Liên Phòng lẳng lặng nhìn, không nói một lời. Nàng đối với Tiền tam, không hề có chút lòng từ bi nào. Người này trước mắt khóc lóc nức nở, phảng phất đã biết sai, nhưng nếu thật sự còn có lương tri, kiếp trước sao lại tự tiện xông vào Phật đường hủy hoại danh tiết của nàng? Đời này lại lấy đâu lá gan muốn đánh ngất chính mình? Còn có Tiền kia quản sự, kiếp trước lúc hắn mang theo Tiền tam đến từ hôn, luôn mồm cung kính lời nói lại bao hàm châm chọc đùa cợt, lại thân thiết với Thượng Quan thị như vậy, nhiều năm qua, không biết vì đã làm bao chuyện vì bà ta, nay hạ tràng như vậy, tất cả đều là hắn tự làm tự chịu. Huống chi, nghĩ ra kế này không phải nàng, động thủ càng không phải là nàng, nếu muốn oán hận, bọn họ cũng chỉ có thể đi oán Thượng Quan thị .

​"Từ hôm nay trở đi, mẹ con Thượng Quan thị cấm túc ba tháng, Thượng Quan thiếu gia lập tức hồi phủ, về phần ngươi cùng Lục Ý, còn làm phiền ngươi thỉnh Thượng Quan hàn lâm tự mình đến phủ bàn chuyện." Hạ Lịch trầm giọng nói, "Hạ nhân Hạm Đạm trúc, Mạt Lỵ uyển cùng với U Lan các, trừ bỏ bà mụ cùng đại nha hoàn bên người , toàn bộ phát mại ra phủ, Hạ phủ nuôi không nổi loại nô tài phản chủ như vậy! Hạ An, ngày mai kêu mẹ mìn tử đến phủ một chuyến, Liên nhi, con dẫn theo đệ muội một tuyển chọn một đám hạ nhân mới vào sân viện đi."

​"Đa tạ phụ thân." Hạ Liên Phòng cúi người hành lễ, nói như vậy, đám người của Thượng Quan thị trong sân nàng, tất cả đều bị đuổi đi.

​"Tổ mẫu con tuổi lớn, sự vụ trong phủ sau này liền do con m làm chủ."

​Nghe vậy, Hạ Liên Phòng khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn, có chút kinh ngạc: "Nhưng mà phụ thân, nữ nhi chưa bao giờ quản gia, thế nào làm được ? Huống chi... Trong phủ sự vụ lớn nhỏ đều là do nhị phu nhân chấp chưởng, phụ thân sao có thể vừa hồi phủ liền đem đại quyền lấy đi?"

​"Đại tiểu thư lời ấy sai rồi." Kỳ Vấn Sơn đột nhiên lên tiếng. "Ấn theo luật lệ Đại Tụng ta, thị thiếp không có tư cách quản sự , Thượng Quan di nương quản sự vốn đã không hợp lí, nay Hạ đại nhân đem quyền thu hồi, cũng là tình lý đương nhiên. Lúc trước bản hoàng tử nghe được vị Thượng Quan di nương này gọi thẳng tục danh của các vị tiểu thư, chẳng lẽ quý phủ không biết thiếp thị là không được gọi như vậy sao? Mặc dù là nữ nhi thân sinh của bà ta, cũng phải tôn xưng tiểu thư, nếu không phải đại tiểu thư gọi nàng nhị phu nhân, bản hoàng tử còn tưởng bà ta là chính thất phu nhân phủ đại học sĩ!"

​"Nếu không hợp quy củ, sau này phải sửa." Hạ Lịch nhìn Thượng Quan thị, vừa nhìn về phía Từ thị. "Mẫu thân, ngài vẫn là cần dạy dỗ gia quyến trong phủ cấp bậc lễ nghĩa nhiều hơn, nhị điện hạ nói không sai, Hồng Trang Lục Ý không nên gọi Thượng Quan thị là mẫu thân, Thượng Quan thị càng không thể gọi thẳng tên bọn họ. Ngày sau Liên nhi quản sự, mong mẫu thân chỉ bảo nó nhiều hơn."

Sắc mặt Từ thị có chút ngượng ngùng, chung quy để Hồng Trang Lục Ý trực tiếp kêu Thượng quan thị mẫu tyaan là bà ta, chấp nhận Thượng Quan thị gọi tên các tôn tử tôn nữ cũng là bà ta. Nay bị nhị hoàng tử nhất chỉ như vậy, Hạ Lịch cò cường điệu, bà ta liền cảm thấy có chút không phải tư vị. Đương nhiên, cũng không phải cảm thấy mình sai, mà là cảm thấy Thượng Quan thị không đủ hiểu chuyện, thường ngày lén gọi cũng coi như xong, tại sao ở trước mặt nhiều như vậy lại còn gọi chứ? Đây không phải là vả mặt mình sao? Đường đường lão phu nhân phủ đại học sĩ, trong lúc nhi tử không ở bên trong phủ, làm loạn lễ pháp chương sổ, nói ra, chắc chắn có người bởi vì bà ta trị gia không nghiêm, nói không có phụ đức. "Là lỗi của lão thân, đa tạ nhị điện hạ nhắc nhở."

​Kỳ Vấn Sơn tiêu sái cười, "Lão phu nhân chỉ là nhất thời sơ sẩy, có gì sai lầm?"

​Từ thị cười lại hàn huyên cùng hắn vài câu, liền sai người đem ba mẹ con Thượng Quan thị đuổi về, tăng thêm số người nghiêm coi trông giữ, lại sai người đem Thượng Quan Ngộ đuổi về hàn lâm phủ, cũng đem chuyện hôm nay nói hết cho Thượng Quan hàn lâm biết. Sau đó lợi dụng danh nghĩa tuổi già sức yếu, dẫn theo Ngụy nương hồi Phúc Thọ viên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ai lam