Đích Nữ Truyện Ký

Lượt đọc: 12864 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 161
tài tử giai nhân ngồi cùng bàn ăn (1)

❊ ❊ ❊

Bởi vì quá hận cho nên một chút xíu huyết mạch tình thân kia cũng muốn vứt bỏ. Dù sao người buông tay trước không phải nàng, mà là Hồng Trang không phải sao?

Hà Liễu Liễu nhìn mình trong gương, cười xinh đẹp. Nàng hao hết thiên tân vạn khổ, đem tôn nghiêm của mình ném xuống đất mặc cho người dẫm đạp là vì cái gì? Chính là vì một ngày kia có thể trở về, quang minh chánh đại đứng dưới thái dương, đòi Hồng Trang một cái công đạo! Hà Liễu Liễu cho tới nay không thể hiểu được vì sao Hồng Trang sẽ nhẫn tâm như vậy, đem tính mạng của muội muội thân sinh coi như cỏ rác, dùng máu của muội muội thân sinh để xây nên cuộc sống mới của mình. Nhưng mà, bây giờ Hà Liễu Liễu đã không muốn biết nữa, trong nháy mắt khi Hạ Hồng Trang động thủ, giữa các nàng đã không thể quay về được nữa.

Tựa như Từ thị nói, hi vọng Hồng Trang có thể trở về thăm bà ta nhiều hơn, Hạ Hồng Trang tất nhiên sẽ không cự tuyệt, bây giờ nàng ta chỉ là bé gái mồ côi ở tạm tại Hàn Lâm phủ, không cha không mẹ, ngay cả cái núi dựa cũng không có. Nếu như có thể một lần nữa đạt được Từ thị sủng ái, sau này ở Thượng Quan gia chẳng phải cũng đứng vững gót chân hơn sao? Nghĩ đến đây nàng liền cảm thấy cao hứng, sau khi từ trong tù trốn ra, nhân sinh của nàng ta vẫn xuôi gió xuôi nước đi về hướng tốt, thật sự hi vọng vận khí tốt như vậy vĩnh viễn không biến mất!

Nghĩ đến đây, Hạ Hồng Trang không khỏi lộ ra nụ cười chí đắc ý mãn. Nàng cho rằng tương lai mình bừng sáng, chẳng phải là vậy hay không? Có biểu ca cũng chính là vị hôn phu thương yêu chăm sóc nàng, có cậu mợ coi nàng như con mình, có cả ngoại tổ phụ sủng ái nàng, nay nàng lại lần nữa được tổ mẫu sủng ái, tất cả những người uy hiếp đến nàng ta đều đã biến mất. Chỉ cần nàng an phận thủ thường, trước khi thành công giấu tài đi, án binh bất động, cho dù là Hạ Liên Phòng cũng bắt không được cái thóp gì của nàng ta!

Bởi vì muốn cái núi dựa lớn là Từ thị cho nên mấy ngày nay Hạ Hồng Trang rất ân cần chạy đến phủ đại học sĩ. Bởi vì danh dự ở dân gian không được tốt cho nên Từ thị không dám để Hạ Hồng Trang vào từ cửa chính, mỗi lần đi vấn an Từ thị thì Hạ Hồng Trang luôn phải đi vào từ cửa sau, điều này làm cho nàng có chút mất hứng, nhưng nàng cũng biết, đây là bất đắc dĩ. Từ thị làm người yêu nhất mặt mũi, nếu bởi vì chút việc nhỏ này mà tranh chấp với bà ta thì đó thật đúng là mất cả chì lẫn chài. Hơn nữa, bây giờ là nàng muốn cầu cạnh Từ thị, chẳng lẽ còn dám bày sắc mặt cho Từ thị xem sao?

Hạ Hồng Trang có thể nhịn, ưu điểm lớn nhất của nàng ta là có đủ nhẫn nại. Chỉ cần hỏa hoa trong lòng nàng ta bất diệt, tâm nguyện của nàng bất tử, vì đạt thành mục đích nàng ta sẽ hảo hảo sống sót, mặc kệ phải khuất nhục cỡ nào.

Từ một phương diện khác mà nói, nàng cùng Hà Liễu Liễu là giống nhau như đúc, dù sao cũng là đồng bào tỷ muội do một mẹ sinh ra, đều cố chấp, muốn có được sẽ không từ thủ đoạn cũng phải lấy tới tay. Nhưng chính vì vậy, khi các nàng đem mục tiêu định tại trên người nhau thì mới càng thú vị.

Hạ Liên Phòng chính là nhìn trúng điểm này mới để cho Ngọc Hành cứu Hà Liễu Liễu khỏi nhà lao phủ Yến Lương, còn dùng một cây đuốc triệt để mai táng thân phận "Hạ Lục Ý" này. Từ nay về sau trên đời chỉ có Hà Liễu Liễu, đã không còn Hạ Lục Ý. Từ cái tên cũng có thể nhìn ra điểm này, đây là tên Hà Liễu Liễu tự mình đặt, "Hà" như "Hạ", "Liễu" chính là màu xanh, nàng như cũ nhớ mãi không quên thân phận mình mất đi, mà bây giờ, nàng đang muốn dục hỏa trùng sinh, đem những thứ thuộc về mình một lần nữa đoạt lại.

Đương nhiên, cái này cũng không đại biểu Hà Liễu Liễu đã tiêu tan hiềm khích với ba tỷ đệ Hạ Liên Phòng. Chẳng qua, trước mắt địch nhân lớn nhất của nàng ta là Hạ Hồng Trang, cho nên không đấu đổ Hạ Hồng Trang, nàng ta sẽ không từ bỏ ý đồ. Mà trong lúc đó, nàng ta không ngại ở trước mặt Từ thị gây thêm chút phiền cho Hạ Liên Phòng. Hà Liễu Liễu hận Hạ Hồng Trang, không có nghĩa là nàng ta không hận Hạ Liên Phòng. Cho tới bây giờ nàng ta vẫn cho rằng hết thảy đều là lỗi của Hạ Liên Phòng, nếu không phải Hạ Liên Phòng, hiện tại nàng ta vẫn là thứ xuất thiên kim phủ đại học sĩ cao cao tại thượng, vinh hoa phú quý, sơn hào hải vị, đâu cần như vậy, ngay cả danh tính cũng phải vứt bỏ?

Nhưng Hà Liễu Liễu vẫn có thể nhịn. Khi sự lỗ mãng cùng tùy hứng bị Hạ Hồng Trang tuyệt tình tự tay bóp chết, nàng ta đã không còn là Hạ Lục Ý não đơn giản lại dễ dàng mắc mưu kia nữa. Hôm nay nàng, là mới tinh nàng.

Hà Liễu Liễu ngầm sau lưng làm vài động tác nhỏ, Hạ Liên Phòng biết rõ, chẳng qua nàng lười so đo. Cảm thấy Hà Liễu Liễu quá nhiều chuyện, vẫn còn rảnh mà đặt tâm tư lên người nàng, Hạ Liên Phòng mất hứng. Mà làm nàng mất hứng, Hà Liễu Liễu tất nhiên liền phải trả giá.

Vì thế một ngày nào đó, ngay khi Hạ Liên Phòng mang theo Hạ Mạt Hồi cùng về phủ đại học sĩ vấn an Từ thị thì vừa vặn gặp Hạ Hồng Trang.

Chợt vừa nhìn thấy hai tỷ muội Hạ Liên Phòng, trong lòng Hạ Hồng Trang có chút hoảng hốt, mỗi khi đối diện với Hạ Liên Phòng nàng ta luôn cảm thấy đối phương tựa hồ biết rõ bí mật của mình, đương nhiên, đây chỉ là ảo giác của nàng ta. Chuyện này trừ bỏ Lục Ý đã chết đi, không thể có người thứ ba biết được. Hơn nữa, nếu Hạ Liên Phòng biết được việc này còn không mượn cơ hội triệt để hủy diệt mình sao? Hạ Hồng Trang nghĩ như thế nào cũng cảm thấy chỉ là tự mình nghĩ quá nhiều, cho nên liên tiếp tự an ủi, không cần nghi ngờ sinh quỷ ám.

Nhìn dáng vẻ Hạ Hồng Trang nôn nóng bất an, Hạ Liên Phòng mỉm cười đáp lại, giống như hoàn toàn không nhìn ra đối phương đang nóng nảy.

Hà Liễu Liễu đang đấm lưng cho Từ thị, nàng ta đối với Từ thị có thể nói là thập phần hiếu thuận, đem bà ta trở thành thân sinh tổ mẫu mà đối đãi, có đôi khi Từ thị cảm thấy nha đầu kia quá hiếu thuận mình. Nhưng Hà Liễu Liễu mỗi lần đều nước mắt lả chả nhìn bà ta, nói trên đời này mình đã không còn thân nhân, tỷ tỷ ruột duy nhất còn muốn đuổi giết nàng. Từ thị cứu mạng của nàng, lại nhận nàng làm cháu gái, đó chính là ân nhân tái tạo nàng ta. Vì ân nhân làm chút chuyện có cái gì không đúng chứ? Từ thị ngẫm nghĩ thấy cũng đúng nên cũng không hỏi nhiều, chỉ là đáy lòng càng thêm yêu thích Hà Liễu Liễu, xa xa vượt ra khỏi cảm tình với Hạ Hồng Trang.

Hạ Hồng Trang tất nhiên đem hết thảy nhìn vào trong mắt, chỉ là nàng ta tuy rằng cũng muốn lấy lòng Từ thị, chỉ tiếc trước mắt nàng ta sống ở Hàn lâm phủ, không có cách nào bên người chiếu cố ngày đêm như Hà Liễu Liễu. Ở điểm này, sợ là nàng ta sẽ bại bởi Hà Liễu Liễu.

Mà thái độ Hà Liễu Liễu đối với nàng ta cũng phi thường lãnh đạm.

Hạ Hồng Trang có đôi khi sẽ nghĩ, chẳng lẽ Hà Liễu Liễu có thù oán gì với mình sao? Mặc dù đối phương mỗi lần nhìn đến nàng ta đều là cười tủm tỉm, nhưng Hạ Hồng Trang chính là từ đáy lòng cảm thấy bất an, cho nên dưới tình hình chung, Hà Liễu Liễu không nói chuyện với nàng ta thì nàng ta cũng tuyệt đối sẽ không chủ động đi tìm Hà Liễu Liễu.

Hạ Liên Phòng đem hành động quái dị giữa hai người này nhìn vào trong mắt. Người khác không biết đây là có chuyện gì, chẳng lẽ nàng còn không biết sao?

Hà Liễu Liễu thấy hai tỷ muội Hạ Liên Phòng tới, trong lòng mất hứng, nàng ta suốt ngày không dấu vết ở trước mặt Từ thị nói xấu Hạ Liên Phòng, dẫn đến ấn tượng của Từ thị với Hạ Liên Phòng càng thêm kém, nay thấy Hạ Liên Phòng đến thỉnh an, cũng không biết tại sao lại âm dương quái khí nói: "Liên nhi là công chúa, mỗi ngày bận rộn, tại sao còn có thời gian rảnh đến nhìn lão thái bà này chứ?"

Hạ Liên Phòng không thèm chấp Từ thị, vẫn tao nhã cười: "Tổ mẫu nói gì vậy, cháu gái vẫn là cháu gái tổ mẫu, nghe nói tổ mẫu gần đây thân mình không khỏe, nếu không tới thăm, chẳng phải là làm cho người khác chê cười sao? Nhưng mà may mắn có Hà cô nương ở bên người hầu hạ tổ mẫu, như vậy cháu gái cũng đủ yên tâm, chung quy Hà cô nương đối với tổ mẫu mà nói, chính là không kém thân tôn nữ là bao nhiêu đâu."

Khi nói chuyện, vô tình hay cố ý liếc mắt nhìn Hà Liễu Liễu. Hà Liễu Liễu bị cái nhìn này làm cho tim đập thình thịch, luôn cảm thấy trong lời nói của đối phương có ý khác.

Hạ Hồng Trang đứng ở một bên, có chút chân tay luống cuống, vốn nàng ta vẫn có lòng ganh tỵ với Hạ Liên Phòng, nhưng từ khi biết mình không phải huyết mạch Hạ gia, đáy lòng trừ bỏ lúc ban đầu ghen tị còn cảm nhận được một tia kính sợ. Nhưng cái này cũng không đại biểu nàng ta sẽ bại bởi Hạ Liên Phòng, một ngày nào đó, đợi nàng ta thành công vẫn sẽ đem đám người Hạ Liên Phòng đạp dưới lòng bàn chân!

Hạ Hồng Trang tin tưởng mình sẽ có một ngày như thế!

Hà Liễu Liễu miễn cưỡng cười nói: "Công chúa khen nhầm rồi, nãi nãi là ân nhân cứu mạng của ta, không hầu hạ ngài ấy, lương tâm của mình sao có thể yên chứ?"

Ngụ ý, chính là đang châm chọc Hạ Liên Phòng không có lương tâm, một ngoại nhân như nàng ta cũng biết chăm sóc tổ mẫu, Hạ Liên Phòng là thân tôn nữ của Từ thị, kết quả lại suốt ngày trốn ở công chúa phủ, không bước vào phủ đại học sĩ nửa bước, thật sự có thể nói là bất hiếu.

"Đại tỷ tất nhiên thì không cẩn thận bằng Hà cô nương." Hạ Mạt Hồi không nhìn nổi có người khi dễ đại tỷ ôn nhu nhà nàng, liền nói giúp. Nàng xưa nay miệng lưỡi bén nhọn, mắng người cũng không thô tục, "Hà cô nương cùng tổ mẫu chỉ là bình thủy tương phùng lại hợp ý như thế, cũng thật có thể nói là duyên phận trời sinh, chỉ là Hạ gia chúng ta có quy củ của Hạ gia, tuy nói Hà cô nương hầu hạ tổ mẫu, đó là một chuyện tốt, nhưng nếu truyền đi, để người khác biết Hà cô nương buổi tối ngủ ở gian ngoài phòng ngủ của tổ mẫu thì không biết sẽ bị nghị luận như thế nào đâu. Ta nói này, chuyện gác đêm, có nha hoàn cùng bà tử là được rồi, Hà cô nương đến cùng cũng là khách nhân, làm sao có thể nhân nhượng hạ mình như thế chứ?"

Hà Liễu Liễu trào phúng Hạ Liên Phòng không có hiếu tâm, Hạ Mạt Hồi liền ám chỉ hành vi đối phương đều là của hạ nhân, Hà Liễu Liễu nghe xong, sắc mặt nhất thời tái xanh nhưng lại không dám biểu lộ ra vẻ không vui.

Từ thị thấy thế, nói: "Được rồi được rồi, hiến khi mới hồi phủ một chuyến, hai người các ngươi chẳng lẽ là đến cãi nhau với Liễu Liễu sao? Liên nhi, không phải tổ mẫu nói ngươi, tuổi tác ngươi cũng khá lớn, sắp cập kê rồi chẳng lẽ liên một chút quy củ cũng đều không hiểu sao? Liễu Liễu là khách nhân, còn xem như muội muội kết nghĩa của ngươi, ngươi không thể nhường nó chút sao?"

Rõ ràng là Hạ Mạt Hồi nói, rõ ràng Hạ Liên Phòng từ đầu đến cuối chưa nói qua một câu châm chọc Hà Liễu Liễu nhưng Từ thị lại vẫn muốn đem chậu nước bẩn này hất lên người Hạ Liên Phòng. Dù vậy, bà ta cũng không thể chọc giận Hạ Liên Phòng, đối phương vẫn nhất phái thản nhiên cười: "Tổ mẫu dạy rất đúng, cháu gái sẽ hảo hảo hối lỗi."

Mặc kệ người khác kích thích như thế nào, Hạ Liên Phòng vĩnh viễn vẫn là một bộ vân đạm phong khinh, có thể khiến người sống tức hộc máu. Mặc kệ gió thổi Đông Tây Nam Bắc, nàng vẫn lù lù bất động.

Từ thị hừ lạnh một tiếng, không nói nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ai lam