Đích Nữ Truyện Ký

Lượt đọc: 12725 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 155
bờ sông nhược liễu thẹn thùng dịu dàng (1)

❊ ❊ ❊

Thái Hậu vì cầu phúc cho Thanh vương đi viễn chin nên mời không ít nữ quyến thế gia đi cùng, đối với mọi người mà nói đây là một chuyện phi thường quang vinh. Nhưng phàm là có cáo mệnh, hoặc là trong nhà có tiểu thư chưa lấy chồng lại tới gần tuổi cập kê đều cho rằng đây là một cơ hội phi thường tốt.

Chỉ từ trên người Bình Nguyên công chúa các nàng có thể hy vọng, nếu có một ngày các nàng cũng có thể được Thái Hậu yêu thích... Ai nói các nàng không thể cùng ngồi cùng ăn với Bình Nguyên công chúa chứ? Huống chi trong hoàng cung còn có nhiều hoàng tử chưa hôn phối, vị trí chính phi trống nhiều như vậy, chẳng sợ không thể được Thái Hậu ưu ái, được Thái Hậu nhận làm nghĩa nữ như Hạ Liên Phòng, có thể lọt được vào mắt Thái Hậu, thành lựa chọn cho vị trí hoàng tử phi tương lai thì cũng đã là thiên đại phúc phận của các nàng rồi.

Nói câu đại nghịch bất đạo thì, tương lai một ngày nào đó, Hoàng Thượng sẽ già đi, ai có thể bảo đảm một trong số các nàng sẽ không xuất hiện Hoàng Hậu mẫu nghi thiên hạ chứ? Chỉ cần các nàng trở thành một vị chính phi của hoàng tử... Chắc hẳn phải như vậy, nhị hoàng tử, cửu hoàng tử được ưu ái nhiều nhất, chung quy bọn họ là nhi tử ưu tú nhất của Hoàng Đế, về phần những hoàng tử khác... Hoặc nhiều hoặc ít đều bị bỏ quên, nhất là Thập Lục hoàng tử cả ngày trêu chó chọc mèo không làm chuyện gì ra hồn.

Từ thị có nhất phẩm cáo mệnh cho nên tất nhiên cũng muốn đi, hơn nữa gần đây tâm tình bà ta không mấy tốt, nửa đêm thường xuyên tim đập nhanh, bừng tỉnh, mất ngủ, cho nên lần này cũng muốn tiện đi cầu phúc cho mình. Thuận tiện xem xét một chút, trong những nữ quyến thế đến có ai tuổi tác gia thế đều thích hợp làm kế thất của Hạ Lịch hay không.

Từ thị không cảm thấy ý nghĩ của mình có gì sai. Lam thị mất sớm, Thượng Quan thị lại là kẻ tâm cơ thâm trầm, lúc này Từ thị cũng không dám lại chọn con dâu không môn đăng hộ đối nữa, tuy rằng Hạ Lịch chưa từng biểu hiện ý muốn tục huyền (cưới vợ khác sau khi vợ mất) nhưng Từ thị cũng không thể cho phép con trai độc nhất của mình từ nay về sau cô độc cả đời. Bà ta là mẫu thân ruột của Hạ Lịch, tất nhiên có quyền an bài chuyện chung thân đại sự của hắn.

Giờ phút này Từ thị đã hoàn toàn quên —— chính là vì bà ta tự cho là đúng nên mới dẫn đến bi kịch như ngày hôm nay.

Hạ Liên Phòng thâm thụ Thái Hậu yêu thích, cho nên chỉ tới kịp vấn an rồi Thái Hậu không cho trở về nữa, Từ thị không ngờ trong lòng, ngoài mặt lại vẫn cười, cứ tưởng rằng Hạ Liên Phòng được phong là Bình Nguyên công chúa, Hạ gia bọn họ có thể càng thêm huy hoàng, nhưng ai ngờ tất cả huy hoàng đều là một mình Hạ Liên Phòng chiếm đi! Nha đầu kia quả nhiên là rất nhẫn tâm, một chút cũng không giúp phụ thân của mình, từ khi được Phong công chúa đến bây giờ đã qua lâu như vậy mà Hạ Lịch không thể được đến bất kỳ trợ giúp trên trên thực tế nào!

Điều khiến Từ thị bất mãn với Hạ Liên Phòng nhất là bởi vì bà ta phát hiện từ nay về sau, hôn sự của Hạ Liên Phòng liền không do bà ta làm chủ được nữa! Hiện tại Hạ Liên Phòng là nghĩa nữ của Thái Hậu, điều này nói rõ cái gì? Nói rõ Hạ Liên Phòng đã là người trong hoàng thất, người có thể quyết định hôn sự của nàng chỉ có Hoàng Đế cùng Thái Hậu!

Nói cách khác, lấy thân phận Bình Nguyên công chúa, Hạ Liên Phòng quả quyết không thể gả cho bất kỳ một vị hoàng tử nào. Từ thị vô pháp chấp nhận chuyện này! Không thể gả cho hoàng tử làm chính phi, nói cách khác, chú định vô duyên với vị trí mẫu nghi thiên hạ kia!

Đại Từ thị đích xác chết, nhưng bà ta lưu cho Từ thị sự tự ti, ghen tị, oán hận... mãi mãi sẽ không tan biến đi. Ở trong tiềm thức Từ thị bà ta vẫn muốn trèo lên đỉnh núi quyền lực, có như vậy sau này bà ta đến trước mộ phần của Đại Từ thị mới có thể kiêu ngạo cười một hồi.

Hạ Liên Phòng dù có tiền đồ mấy thì sau này cũng chỉ có thể chiêu phò mã, có tài cán gì mang đến vinh diệu cho Hạ gia chứ?

Mắt mở trừng trừng nhìn Hạ Liên Phòng cùng Hạ Mạt Hồi trổ mã càng ngày càng xinh đẹp, các nàng lúc còn nhỏ đã nổi danh tiểu mĩ nhân, càng lớn lên, dung mạo càng giống Lam thị đã qua đời. Chính là người con dâu cao quý, mĩ lệ, ưu nhã, hoàn toàn không tìm ra được bất kỳ khuyết điểm nào kia!

Cho nên Từ thị khẩn cấp cần tìm kiếm một cô con dâu mới, một lần nữa khiến Hạ gia náo nhiệt lên, sau đó con dâu mới có thể sinh thêm mấy đứa nhỏ cho Hạ Lịch, cái thân già cỗi này của bà ta nói không chừng còn có thể sống đến ngày nhìn đứa nhỏ thành gia lập thất.

Đối với hai cháu gái Hạ Liên Phòng, Hạ Mạt Hồi này, Từ thị có thể thập phần lãnh khốc, nhưng đối với bảo bối kim tôn duy nhất là Hạ Lan Tiềm thì lại sợ cậu nhận phải dù chỉ một chút thương tổn. Hạ Lan Tiềm ỷ lại người tỷ tỷ Hạ Liên Phòng này, Từ thị biết, nhưng bà ta lại luôn nghĩ cách khiến Hạ Lan Tiềm cách xa Hạ Liên Phòng một chút... Bởi vì chỉ có như vậy thì bà ta mới có thể chặt chẽ đem tôn tử duy nhất khống chế ở trong lòng bàn tay, định chế lựa chọn tương lai tốt nhất cho cậu.

Từ thị tin tưởng vững chắc, quyết định của bà ta tất nhiên sẽ là tốt nhất!

Cái ý nghĩ này sau khi bà ta nhìn thấy Hạ Liên Phòng phong cảnh càng thêm trở nên kiên định.

Hạ Liên Phòng ở trong sương phòng phía sau Tướng Quốc Tự bồi Thái Hậu cùng trụ trì nói chuyện, các vị nữ quyến sau khi vấn an Thái Hậu đều có một thời gian hoạt động tự do, Từ thị đi cùng Ngụy nương, chậm rãi đi đến phía sau núi.

Bởi vì Thái Hậu muốn đến Tướng Quốc Tự cầu phúc cho nên hôm nay phong bế cửa núi, khách hành hương thưa thớt, đây cũng là vì để tránh cho lại xuất hiện trạng huống như lần trước. Sớm hôm nay Thái Hậu còn lôi kéo tay Hạ Liên Phòng lải nhải nhắc nàng là hài tử ngốc, người khác nhìn thấy lưỡi dao tới, phản ứng đầu tiên đều là né tránh, hoặc là lấy người bên cạnh làm tấm chắn, chỉ có nha đầu này, một lòng một dạ lao về phía trước, cũng không quản bản thân mình có bị thương hay không.

Núi phía sau Tướng Quốc Tự trồng một rừng hoa mai, tuy rằng đang giữa mùa hạ nhưng hoa mai này lại vẫn nở rộ, có cái tên hoa mỹ là "Noãn mai" (noãn: ấm), đóa hoa đều là màu phấn trắng nhàn nhạt, ngửi sẽ có hương thơm nhàn nhạt xông lên mũi. Các tiểu thư trẻ tuổi đều thích ngắm hoa bắt bướm, nhất là loại hoa ngạo nghễ độc lập độc hành như hoa mai. Tiếng mĩ nhân vui đùa, hương thơm hoa tươi, mặt cỏ xanh biếc, gió mát nhu hòa, một bầu trời trong xanh... Tướng Quốc Tự xưa nay thanh tịnh có thêm tiếng nói tiếng cười của nữ tử tựa hồ có thêm vài phần nhân khí hơn ngày thường. Tuy rằng bình thường cũng là hương khói hưng thịnh, nhưng chưa bao giờ có nhiều nữ quyến đến như vậy, đặc biệt hôm nay rất nhiều tiểu thư đều muốn giữ phong độ cùng giáo dưỡng tốt đẹp ở trước mặt Thái Hậu cho nên ai cũng đều rất căng thẳng, mặc dù ở trong rừng hoa mai cũng vẫn văn nhã cười không lộ răng, làm người ta cảm thấy vui vẻ thoải mái mà lại không đến mức quá ầm ĩ.

Phàm là tiểu thư nuôi dưỡng ra trong thế gia cao môn, không một ai không hiểu lễ nghi, nhất tần nhất tiếu của các nàng đều trải qua chỉ dạy nghiêm khắc, nhất là khi đi ra ngoài các nàng đều tận hết khả năng biểu hiện một mặt cao nhã nhất của bản thân.

Nếu nói thiên kim nhà ai là mẫu mực của đa số thế gia tiểu thư trong kinh thành, đó chính là Hạ Liên Phòng. Nàng có cử chỉ phong độ, không chỗ nào không phải là phong cách quý phái, cả người đều lộ ra một cỗ quý khí hồn nhiên thiên thành, thanh danh cũng cực tốt, đối đãi di nương tâm địa rắn rết cùng thứ muội không có quan hệ máu mủ còn tốt như vậy huống chi là đối với người khác chứ? Thế nhân đều nhìn thấy Hạ Liên Phòng biểu hiện ở ngoài là khí độ hoa quý cùng khí chất cao quý, tiểu thư nhà nào mà không được nuông chiều như châu như bảo, tiểu thư nhà nào chả tâm cao khí ngạo, mắt cao hơn đầu? Ai nguyện ý bị so sánh thấp hơn? Hạ Liên Phòng biểu hiện càng ưu tú, các nàng càng muốn vượt qua nàng.

Nhưng đó đều là trước khi Hạ Liên Phòng được phong là Bình Nguyên công chúa.

Từ một khắc khi Hạ Liên Phòng trở thành "Bình Nguyên công chúa" trở đi, thế gia thông minh đều ý thức được, từ nay về sau, Hạ Liên Phòng không còn là đối thủ bọn họ có thể vượt qua nữa, mà là quý nhân bọn họ phải đến lấy lòng.

Khi khoảng cách giữa ngươi với họ có một chút thì ngươi sẽ trở thành địch nhân hoặc đối thủ của bọn họ; nhưng nếu khoảng cách giữa các ngươi kéo ra đến trình độ không bao giờ có khả năng ngắn lại thì ngươi sẽ làm bọn họ sùng bái cùng tôn sùng.

Phàm là nơi có Hạ Liên Phòng ở, mọi người đều sẽ tận lực biểu hiện ra mặt tốt nhất của bản thân.

Mà Từ thị càng nhìn đến tình cảnh như thế càng không thoải mái trong lòng. Năm đó Lam thị cũng như Hạ Liên Phòng, là đối tượng rất nhiều thiên kim trong kinh thành noi theo. Ngay cả cha mẹ nhà bình dân khi giáo dục nữ nhi cũng sẽ mong các nàng lấy Bình Nguyên công chúa làm gương. Thậm chí còn có ca dao truyền xướng mĩ danh của nư nhi Hạ gia, đối với Từ thị mà nói, thật sự là kích thích mãnh liệt.

Khi Hạ Liên Phòng cùng Hạ Mạt Hồi vừa mất đi mẫu thân, Thượng Quan thị vừa chấp chưởng Hạ phủ, Từ thị còn từng muốn đối xử tử tế cới hai cháu gái này; sau khi Thượng Quan thị bị trục xuất khỏi phủ, biết được chân tướng Lam thị tử vong, Từ thị bị áy náy cùng hối hận vây quanh cũng từng đã thề muốn bù lại, nhưng hết thảy, theo Hạ Liên Phòng càng thêm mạnh mẻ và nổi danh, tâm lý Từ thị không khỏi xảy ra biến hóa.

Liền giống như... Hạ Liên Phòng không chỉ là cháu gái của bà ta, mà còn giống như Đại Từ thị, Lam thị, đều có hào quang bắn ra bốn phía, là đối tượng được khen ngợi cùng yêu thích.

Tất cả những người muốn đạp lên đầu bà ta đều không còn nữa. Khi niên thiếu chưa cập kê thì Đại Từ thị giống như là thái dương có hào quang vạn trượng, còn bà ta chỉ là ánh nến yếu ớt co rúc ở một góc hẻo lánh, tuy rằng cũng có thể chiếu sáng lên hắc ám, nhưng so sánh với thái dương thì khó tránh khỏi ảm đạm thất sắc. Sau này Đại Từ thị gả cho Trương gia, bà ta lại gả vào Hạ gia, bà ta rốt cuộc thắng một hồi. Cho đến nay, Đại Từ thị đã chết, bà ta hoàn toàn thắng tỷ tỷ mình!

Về phần người con dâu Lam thị đoản mệnh kia... Kỳ thật, Từ thị thật sự một chút sai cũng không tìm ra được. Lam thị tài mạo song toàn, đối với bà ta ngoan ngoãn phục tùng hiếu thuận không thôi, đối Hạ Lịch cũng là mối tình thắm thiết, thậm chí còn sinh ra ba trai gái cho Hạ gia... Có thể nói, Lam thị chưa từng có một khắc biểu hiện ra ý bất kính với Từ thị.

Nhưng Từ thị chính là không thích nàng!

Hạ Liên Phòng là nữ nhi Lam thị, mỗi khi nhìn đều thấy loá mắt, chỉ dựa vào một gương mặt mĩ mạo là có thể trổ hết tài năng, Từ thị cảm thấy nghẹn khuất! Cảm thấy oan uổng! Cảm thấy có một cây đuốc hừng hực thiêu đốt dưới đáy lòng!

Bà ta khẩn cấp muốn làm chút gì đó để chứng minh sự tồn tại của mình.

Cho nên, bà ta muốn Hạ Lịch tục huyền, kỳ thật xuất phát từ lòng ái tử chỉ có một phần nhỏ, đa phần là muốn tìm cảm giác tồn tại mà thôi. Về phần hậu quả... Lấy tâm tình tích tụ của Từ thị bây giờ, bà ta sẽ không lo lắng đâu! Bà ta vẫn nghĩ, dù Hạ Lịch tức giận thế nào cũng sẽ không làm gì bà ta, con không thể luận tội mẹ, chính là cái đạo lý này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ai lam