Trần Dật nghĩ rằng chỉ cần mấy tiếng là có thể chìm vào giấc ngủ.
Ngày mai cần bắt đầu chế tạo thẻ phụ ma phiến, phải đảm bảo tinh thần ở trạng thái tốt nhất.
Ngày hôm sau, Charizard mang theo Đồ Tể đến sân thi đấu để rèn luyện kỹ năng.
Còn Trần Dật thì vào phòng thí nghiệm.
Hôm nay, ngoài việc chế thẻ, anh còn muốn kiểm tra xem phong chi ý cảnh có giúp tăng xác suất thành công khi ấn thẻ hay không.
Anh lấy từ kho của công hội hai trăm cây độc châm phẩm chất lục sắc. Đây là số độc châm anh mang về sau khi thanh toán với tiểu thư Joey lần trước.
Chia làm hai tổ, mỗi tổ một trăm cây.
Thời gian trôi qua khi Trần Dật miệt mài ấn thẻ.
Dù đẳng cấp Ma Tạp Sư đã đạt LV6, nhưng ấn thẻ vẫn là chuyện hên xui, thất bại vẫn cứ thất bại.
Nhưng nhờ có 【Kính Mắt Học Bá】, tỷ lệ sai sót trong thao tác của Trần Dật giảm đáng kể.
[Độ thuần thục +2]
...
【Độ thuần thục +3】
【Ma Tạp Sư LV6: 221/1000000】
Với tổ không sử dụng phong chi ý cảnh, anh ấn thành công 26 tấm trên tổng số 100 cây độc châm.
Còn tổ có sử dụng phong chỉ ý cảnh, anh ấn thành công 31 tấm.
Tuy không nhiều, nhưng dù sao vẫn có tăng lên.
Chắc chắn khi đẳng cấp phong chi ý cảnh cao hơn, biên độ tăng sẽ lớn hơn.
Vậy là lại tìm ra thêm một tác dụng nữa của phong chi ý cảnh.
Nghỉ ngơi một chút, Trần Dật tiếp tục ấn thẻ.
Anh bận rộn suốt năm ngày, tiêu tốn 39 vạn đồng tệ.
Thu được 4 tấm thẻ màu vàng kim nhạt, 10 tấm thẻ màu tím sẫm, 234 tấm thẻ màu tím, 385 tấm thẻ màu xanh lam và 754 tấm thẻ màu xanh lục.
Toàn bộ thẻ màu vàng kim nhạt đều là than củi thẻ.
Các đạo cụ màu tím sẫm, nhờ có hỏa diễm chân ý lạc ấn trong pháp lực, thẻ phụ ma đột phá nguyên vật liệu hẳn là có giới hạn phẩm chất cao nhất.
【Thiêu Đốt Than Củi】
Phẩm chất: Màu vàng kim nhạt
Phụ ma lên vũ khí, tăng 10 lực công kích cơ bản, mỗi đòn tấn công kèm theo 120 điểm thiêu đốt sát thương (chỉ dùng được khi cận chiến)
Mỗi đòn tấn công có 30% tỷ lệ kèm theo thêm 20 điểm sát thương chuẩn.
Đẳng cấp: /
Đánh giá: Sức mạnh này không thuộc về ngươi!
...
Tuy sát thương chuẩn không nhiều, nhưng giá trị của nó đủ để đẩy giá tấm thẻ lên cao.
Trần Dật cố ý khắc hoa văn ngọn lửa phía sau tấm thẻ màu vàng kim nhạt, coi như là bước chuẩn bị để tạo dựng danh tiếng.
Anh nhờ Charizard mang thẻ đến giao cho tiểu thư Joey, tin rằng cô ấy sẽ bán được với giá tốt.
Trần Dật tranh thủ lúc cảm xúc đang tốt để tiếp tục ấn thẻ.
Nhưng lần này, nguyên liệu không đến từ thế giới Pokémon, mà là chiến lợi phẩm của Trần Dật.
Tim Hồng Long, đầu một chủng tộc chưa xác định, tim Cự Ma Chi Vương, vô số tim Cự Ma...
Địa tinh thì không đáng nhắc tới.
Phần lợi nhuận này hoàn toàn thuộc về Trần Dật.
Đầu tiên, anh bắt đầu với tim Cự Ma.
Anh thuần thục lấy tim, thẻ trống và một đống đồng tệ.
Phong ấn trái tim lên thẻ làm môi giới, dùng pháp lực làm cầu nối để liên kết với những mảnh vỡ linh hồn tiêu tán.
Cuối cùng, dùng đồng tệ để bổ sung năng lượng.
Phương pháp này khác với truyền thống Ma Tạp Sư, và phù hợp với Trần Dật hơn.
Một làn khói đặc bốc lên, ấn thẻ thất bại.
Anh dùng niệm lực hất tấm thẻ ra sau, ngọn lửa bùng lên giữa không trung, thiêu rụi tấm thẻ trước khi nó kịp rơi xuống đất.
Trần Dật tiếp tục lấy một phần vật liệu từ không gian tâm hỏa, tiến hành chế tạo.
...
Sau khi giao hàng cho tiểu thư Joey, Charizard từ chối lời mời nhiệt tình của cô.
Sau đó, nó đến đường Khoai Lang, tìm thấy Tiểu Mê Đệ và Tiểu Mê Meo.
Chúng đã hẹn nhau từ trước để cùng nhau rèn luyện.
Đêm Nay và Ảm Hồn Mèo rất phấn khích khi thấy Charizard, cả ba lang thang khắp phố.
Không lâu sau, được cả hai khích lệ, Đêm Nay một mình đến cửa hàng, ngập ngừng giao tiếp với nhân viên tiếp tân.
Các chị tiếp tân thấy một cậu bé rụt rè đến, đều cố ý trêu chọc cậu.
Đêm Nay đỏ mặt, chạy vội ra khỏi tiệm.
"Xin lỗi đại tỷ đầu, em thất bại rồi."
Ảm Hồn Mèo cười ha ha: "Meo meo meo!!"
Bị chế giễu, mặt Đêm Nay càng đỏ hơn, chỉ muốn độn thổ.
May mà Charizard rất đáng tin cậy, không những không chế giễu mà còn động viên cậu: "Ngao!"
Đêm Nay lập tức tỉnh táo lại: "Đại tỷ đầu nói đúng! Em không thể vì thất bại lần trước mà bỏ cuộc!"
Charizard đã chuẩn bị sẵn phương án rèn luyện và cả kế hoạch B, kế hoạch C cho cậu.
Đến lượt Ảm Hồn Mèo.
Vừa nãy còn cười nhạo chủ nhân, giờ mặt nó cứng đờ.
Nó ôm chân, lăn lộn trên mặt đất.
"Meo meo!"
Giả vờ chân bị gãy, không thể rèn luyện được.
Ảm Hồn Mèo vừa diễn kịch, vừa lén nhìn biểu cảm của cả hai người kia.
Thấy chủ nhân mặt không đổi sắc, Ảm Hồn Mèo biết mình không thoát được.
Giá như vừa nãy nó không chế giễu cậu ta.
"Meo..."
Am đạm, con mèo nhỏ bước vào tiệm.
Ngay sau đó, tiếng kinh hô của nhân viên lễ tân và tiếng kêu hoảng sợ của Ảm Hồn Mèo vang lên.
"Mèo con đáng yêu quá, vẻ mặt ghét bỏ của nó thật thú vị."
"Cho chị nựng một cái, đến chị nào!"
"Meo!!!"
Nghe tiếng kêu thảm thiết của Âm Hồn Mèo, Đêm Nay rụt cổ lại.
Một lúc sau, Ảm Hồn Mèo với vẻ mặt như thể mình đã không còn trong sạch, bước ra khỏi tiệm.
Charizard xoa đầu nó, có gian nan vậy sao?
Sau đó, trước ánh mắt kinh hãi của cả người và mèo, Charizard bước vào tiệm.
Một lát sau, Charizard ôm một đống đồ ăn vặt của nhân viên lễ tân đi ra.
Khoảnh khắc này, sự sùng bái của Đêm Nay và Âm Hồn Mèo dành cho Charizard đạt đến đỉnh điểm.
Đây quả thực là hình mẫu hoàn hảo trong lòng chúng!
Nếu một ngày nào đó chúng cũng có thể tự nhiên làm được như vậy, lại còn được hoan nghênh nữa thì chúng nằm mơ cũng cười tỉnh.
Sau đó, chúng thử thêm vài lần, những người chơi trên con đường này đều bị ảnh hưởng nặng nề bởi đám ngốc nghếch của Thiết Quyền công hội, không có ai bụng dạ hẹp hòi cả.
Theo một nghĩa nào đó, lừa những kẻ ngốc này rất dễ, nhưng ở một mức độ nào đó, nó cũng vô cùng khó khăn.
Những người chơi quá đa nghỉ thì lại khó có khách ở đây.
Các chủ cửa hàng rất nhanh biết rằng có một con Charizard dẫn theo một người chơi và một con mèo đến để rèn luyện gì đó.
Họ đều chọn cách giả vờ như không biết, chờ đợi chúng đến cửa.
Nếu có thể được chọn trong số rất nhiều cửa hàng, điều đó chứng tỏ điều gì?
Chứng tỏ cửa hàng của mình ưu tú hơn!
Chỉ vì điều này thôi, họ đã uống thêm hai bát rượu lớn vào buổi tối.
Mặt trời dần lặn.
Cả người và mèo đều không thành công.
Dù không thành công, Đêm Nay vẫn có một ngày vui vẻ.
Khi trời tối hẳn, Charizard cùng Đêm Nay và Ảm Hồn Mèo tạm biệt, rồi mang theo một rương đồ ăn từ chỗ Tiểu Lục trở về nhà.
“Ngao ~”
"Về rồi à."
"Ngao... ngao..."
"Thật sao, vậy ngày mai phải cố gắng rèn luyện nhé."
Charizard thấy Trần Dật không tức giận vì mình đi chơi cả ngày, liền cười tít mắt ôm lấy anh, dụi đầu vào người anh.
Một làn khói đen bốc lên, Trần Dật ấn thẻ thất bại.
Trần Dật nhìn vẻ mặt nhận lỗi của Charizard, thấy buồn cười.
"Ăn gì đó đi."
(^o^)/~
Ba con ngốc trong phòng luyện công cũng bưng chậu chạy tới, chờ Charizard ném đồ ăn cho.