"Vừa phục sinh đã thế này rồi?”
Thiên Nhận Tuyết ngạc nhiên, đôi mắt ánh lên thứ ánh sáng trắng kỳ lạ.
"Đúng vậy!"
"Phục sinh xong chẳng nói được câu nào, tự dưng ngẩn ngơ chảy dãi như thằng ngốc."
"Ghê tởm."
Tiểu Vũ vừa nói, chợt nhớ ra mảnh còn mặc nguyên bộ áo cưới.
Vội vàng giật mạnh tấm lụa trắng trên người xuống.
Định vứt đi nhưng không trúng đích.
Để mặc nó theo gió cuốn đi.
"Đường Tam bị chơi đến mức này luôn à? Ôi chao ~"
Ngọc La Miện thán phục, không kìm được nuốt khan một tiếng.
"Thế này có tính là không đánh mà thắng không?"
"Tính chứ."
Ngọc Nguyên Chấn gật đầu.
"Sau này, bệ hạ lại có thêm một chiến tích, hai lần Sát Thần, toàn thây trở về."
“Thần cũng chỉ là đồ chơi của bệ hạ mà thôi.”
"..."
Đường Nguyệt Hoa nhìn Đường Tam trên không trung, lắc đầu ngao ngán.
Lựa chọn của bà mới là đúng đắn.
Ít nhất, Hạo Thiên Chùy Đường gia không bị diệt tộc.
Sau này có bà ở đây, có Thiên Nhận Tuyệt che chở, không hăn là không có ngày phục hưng!
——
Hạ giới một năm, thần giới một ngày.
Với chênh lệch thời gian này, có thể nói Tu La thần vừa chợp mắt định gây sự thì...
Còn chưa kịp mở mắt.
Dưới cái nhìn ngơ ngác của Ba Tắc Đông.
Đường Tam đã bị người ta "đào" chết.
"Tổ cha nó!"
Hải Thần Ba Tắc Đông thực sự không thể nhịn được nữa, chửi thẳng.
Đường Tam này đúng là khiến người ta tức điên.
Sao lại có thể phế vật đến thế cơ chứ?
Dồn bao nhiêu tâm huyết, song thần cùng tồn tại rồi mà...
Lại bị một cô gái "đào" chết?
Vù ——!
Vừa mới an bài xong mọi việc, Tu La thần giận dữ bừng mắt.
Hắn đã nhận ra.
Đường Tam sắp chết!
"Tu La, chuyện náo loạn đến mức này, ngươi phải hoàn toàn chịu trách nhiệm!"
Hải Thần Ba Tắc Đông trách móc.
"Câm miệng!"
Tu La thần quát khẽ.
"Chỉ là tim không còn thôi, vẫn còn kịp!"
"Ngươi quên ta đã lưu lại hậu chiêu trên phân hồn sao?!"
"..."
Hải Thần Ba Tắc Đông nghẹn lời, nhíu mày hỏi:
"Ý ngươi là, ngươi có thể tiếp quản phân hồn của mình ngay bây giờ?”
"Hừ, không thể tùy tâm sử dụng, ta cần gì phải làm?"
Tu La thần hừ lạnh.
Lúc trước.
Hắn phân ra phân hồn này cũng chỉ là để bảo toàn tính mạng.
Để có đường lui trong trường hợp xấu nhất.
Còn có thể trực tiếp trọng sinh trên phân hồn, tiếp quản mọi thứ của Đường Tam!
Thần hồn, thân thể, ký ức, thậm chí là gia tộc...
Chỉ cần kế hoạch thành công.
Vậy thì...
Cho dù hắn có "sóng" quá đà đến chết ở thế giới bên ngoài.
Hắn cũng có thể trong nháy mắt đăng lâm đỉnh thần giới!
Thậm chí còn mạnh hơn cả lúc rời đi.
Có thêm cả Hải Thần chi lực!
Sau đó tính tiếp, chờ mong ngày báo thù rửa hận!
"Vậy ngươi mau lên đi, thằng nhóc đó hình như không muốn sống nữa rồi."
Hải Thần Ba Tắc Đông thúc giục.
"Lập tức!"
Tu La thần ngồi xếp bằng.
Việc hắn cần làm bây giờ không phải là thay thế Đường Tam, mà là tạm thời tiếp quản.
Giống như quỷ nhập tràng ấy!
——
Trên không Võ Hồn Thành.
Đường Tam vẫn ngây ngốc như vậy.
Cảm giác nguy cơ tử vong trực tiếp đánh thức nửa phần thần hồn đang ngủ say trong Đường Tam.
Lúc này hắn đã chìm đắm trong nỗi thống khổ tột cùng.
"Tuyệt, ngươi có thể nhìn ra chuyện gì đang xảy ra không?"
Thiên Nhận Tuyết cau mày, dù dùng đến [Động Sát Chi Nhãn] cũng không thể nhìn thấu tình hình của Đường Tam.
"Có lẽ nó liên quan đến việc hắn có thể sử dụng song thần cùng tồn tại."
"Do nhất thể song hồn!"
Thiên Nhận Tuyệt mạnh đạn suy đoán.
"Nhất thể song hồn?!"
Thiên Nhận Tuyết kinh ngạc.
"Ở đâu ra nhất thể song hồn? Nửa phần thần hồn kia là ai? Đường Thần sao?!"
Thiên Nhận Tuyết cũng nghĩ đến Đường Thần, người miễn cưỡng hoàn thành Tu La Cửu Khảo.
“Nhưng Đường Thần sao có thể ngốc nghếch như vậy?”
Thiên Nhận Tuyết nhướn mày kỳ quái.
"A —— cút ngay ——!"
Đường Tam vừa chảy dãi vừa khóc lóc, bỗng nhiên gầm lên.
Một lần nữa trấn áp nửa phần thần hồn kia.
Hắn dang tay chân trên không trung, Tu La Thần Trang trên người gần như nứt toác.
"A! Ha ha."
"Giết ta đi, Thiên Nhận Tuyệt. Giết ta!"
Hai mắt Đường Tam đỏ ngầu, trào máu, hắn đã không thiết sống nữa.
Bất kể nửa phần thần hồn kia là ai.
Cũng không còn quan trọng.
Hắn, Đường Tam, vốn dĩ không thuộc về thế giới này!
"Có lẽ để dễ khống chế, đối phương đã xóa đi ký ức của Đường Thần."
Thiên Nhận Tuyệt nói ra suy đoán của mình.
Sau đó giơ Đế Kiếm Băng Cực Vô Song trong tay lên, muốn cho Đường Tam một kết thúc.
"Dù thế nào đi nữa."
"Vở kịch này nên hạ màn rồi."
Cheng ——!
Thiên Nhận Tuyết vung kiếm.
Một đạo hàn quang đen kịt bắn về phía cổ Đường Tam.
Răng rắc!
"Chuyện gì xảy ra?!"
Thiên Nhận Tuyết nhìn lưỡi kiếm hụt mục tiêu.
Đường Tam dang tay chân, vươn cổ, xung quanh hắn lại xuất hiện một lần nữa một vùng lĩnh vực màu máu.
Bọc lấy hắn như một con gà con.
Thiên Nhận Tuyết nhíu mày.
"Lại không muốn chết nữa?"
"Không đúng!"
Thiên Nhận Tuyệt tinh thần chấn động.
Vội kéo Tiểu Vũ, ôm eo Thiên Nhận Tuyết lùi nhanh.
Chuẩn bị nghênh địch.
"Sao vậy, Tuyệt?"
Thiên Nhận Tuyết tuy nghi hoặc, nhưng lập tức chuẩn bị chiến đấu.
"A ha ha."
Thân thể Đường Tam cứng đờ trên không trung, không nhúc nhích.
Giọng nói khàn khàn, không cảm xúc.
"Cũng thật là cơ trí, xem ra Thiên Sứ đã dạy dỗ các ngươi không tệ..."
"Nhưng thần hồn kia cũng chỉ là Đường Thần."
"? ? !"
Thiên Nhận Tuyết ngẩn người.
“Thiên Sử” trong miệng Đường Tam là chỉ tổ tiên sao?
Sao hắn lại biết tổ tiên? Không, không đúng, đây không phải Đường Tam!
Mắt vàng của Thiên Nhận Tuyết hơi trợn lên.
Cô lập tức hiểu ra, Đường Tam bị quỷ nhập rồi!
"Giáo hoàng bệ hạ."
Tiểu Vũ lập tức buông tay Thiên Nhận Tuyệt, tránh làm phiền hắn.
Đôi tay ngọc nõn nà trang bị [Liệt Không Chi Trảo] mới.
Tập trung cao độ, không dám lơ là.
Ca, răng rắc!
Thân thể Đường Tam vặn vẹo trên không trung, xương cốt phát ra tiếng nổ.
Tu La Thần Trang trên người hắn kỳ diệu khép lại một lần nữa!
Tay cầm Tu La Ma Kiếm.
Đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Thiên Nhận Tuyệt.
Trên mặt mang theo vài phần trêu đùa, tán thưởng.
"Tu La Thần!"
Thiên Nhận Tuyệt nghiêm túc nhìn chằm chằm Đường Tam, lặng lẽ nắm chặt tay ngọc của Thiên Nhận Tuyết.
Khác hẳn cảm giác mà Đường Tam mang lại.
Song thần cùng tồn tại! Không hề có cảm giác ngột ngạt.
Dù Đường Tam chỉ còn thân tàn ma dại.
"Ồ ~ kiến thức không nhỏ, bắt đầu lo lắng rồi sao?"
"Đường Tam" nghiêng đầu, nhe răng cười.
"À..."
Thiên Nhận Tuyệt cười khẩy.
"Lo lắng thì có lẽ có, nhưng kích động thì nhiều hơn, kẻ cầm cờ rốt cục tự mình xuống sân."
"Gan cũng không nhỏ."
"Đường Tam” nói một cách quái dị.
"Không chỉ là gan, đầu óc cũng tốt hơn ngươi tưởng tượng."
Thiên Nhận Tuyệt nở nụ cười bừng tỉnh.
"Có thể giấu kín linh hồn thật sự của Đường Tam lâu như vậy, đúng là ứng với câu 'cao nhân tất hữu cao nhân trị'."
"?"
Ánh mắt Tu La Thần hơi ngưng lại.
Chúc các vị sinh hoạt vui vẻ!