Trong khi toàn bộ đại lục chìm trong chiến tranh mù mịt.
Vô Hồn thành vẫn bình yên như cũ.
Dưới mắt người nơi đây, Võ Hồn Điện với nhiều cường giả tuyệt thế trong tay, thắng lợi là điều tất yếu!
Nhận được lệnh từ Tà Nguyệt, Liễu Nhị Long cùng mọi người đã trở về.
Chu Trúc Thanh và Ninh Vinh Vinh ngồi hai bên Tiểu Vũ,
cùng nhau ngồi dưới mái hiên.
Độc Cô Nhạn và Bạch Trầm Hương tụ tập bên cạnh Diệp Linh Linh.
Liễu Nhị Long có chút lúng túng trò chuyện với Diệp Thấm Thủy, trên mặt ửng hồng.
Diệp Thấm Thủy cười tủm tỉm, mắt híp lại,
dường như rất thích thú khi thấy những nữ cường nhân như Liễu Nhị Long trở nên dè dặt trước mặt mình.
Ai mà ngờ được,
những người vốn ngang hàng, nay lại gọi con gái bà là tỷ tỷ,
còn phải gọi bà là bá mẫu.
Hồ Liệt Na đã dẫn Tiểu Phi Diệp vào bếp, bắt đầu bận rộn.
Thiên Nhận Tuyết và Bỉ Bỉ Đông vẫn đang câu cá.
Còn Tuyết Nữ,
vì lấy lòng mẹ và tỷ tỷ, giẫm trên mặt nước, dùng vật lý đánh cá,
đuổi hết cá về phía Bỉ Bỉ Đông.
Khi Thiên Nhận Tuyết dẫn Đường Nguyệt Hoa về đến nhà, mười mấy ánh mắt đổ dồn về phía họ.
Nhìn thấy Đường Nguyệt Hoa,
Liễu Nhị Long và Diệp Thấm Thủy cũng ngẩn người. Ai trong giới quý phụ ở Thiên Đấu mà không biết Đường Nguyệt Hoa?
"Giáo hoàng ca ca!"
Ninh Vinh Vinh nhanh nhảu gọi, vội vàng bỏ Tiểu Vũ mà chạy tới.
"Vinh Vinh, chậm thôi con."
Thiên Nhận Tuyệt bất đắc dĩ dang tay ôm Ninh Vinh Vinh vào lòng.
Rồi sau đó,
ánh mắt anh bị Tiểu Vũ chậm rãi đứng dậy thu hút.
"Giáo hoàng bệ hạ ~"
". . ."
Thiên Nhận Tuyệt khựng lại.
Vết tay trên mặt Tiểu Vũ hẳn sâu hơn anh tưởng tượng.
Đôi mắt to tròn đỏ hoe ngấn lệ,
trông thật đáng thương.
Nhưng thứ phá hỏng bầu không khí lại là những sợi dây trói buộc quái dị trên người cô.
Ninh Vinh Vinh cũng hiểu Tiểu Vũ quan trọng thế nào,
lập tức buông Thiên Nhận Tuyệt ra, đứng bên cạnh anh, cùng Đường Nguyệt Hoa hỏi han.
"Tiểu Vũ ~ mặt ngươi có sao không?"
Thiên Nhận Tuyệt tiến lên quan tâm, ánh mắt lộ vẻ áy náy.
Tiểu Vũ lắc đầu nguầy nguậy.
"Yên tâm đi giáo hoàng bệ hạ, Tiểu Vũ không sao, đây là ta tự đánh mình."
Dứt lời,
Tiểu Vũ ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn Thiên Nhận Tuyệt, như thể đang khoe công.
"Xin lỗi, sau này ta sẽ bồi thường cho ngươi."
Thiên Nhận Tuyệt nhẹ nhàng vuốt ve gò má ửng đỏ của Tiểu Vũ, xoa dịu.
"Không."
Tiểu Vũ lắc đầu, dùng lại cách xưng hô cũ.
"Thánh tử điện hạ chưa từng nợ Tiểu Vũ gì cả, là Tiểu Vũ chiếm quá nhiều tiện nghi mới đúng."
"Đây là điều duy nhất Tiểu Vũ có thể làm để báo đáp."
"Ha ha. Kỳ thực cũng không có gì phải báo đáp, chúng ta đã sớm là người nhà."
Thiên Nhận Tuyệt mỉm cười.
Nhưng trong lòng anh vẫn tò mò, chỉ vào sợi dây trên người Tiểu Vũ hỏi:
"Mấy sợi dây này cũng là tự ngươi trói à?"
"A? Không phải ạ, là Tiểu Thí Hài trói, Tiểu Vũ thấy khó chịu lắm."
Tiểu Vũ ngơ ngác trả lời.
"À ~ vậy thì hợp lý."
Thiên Nhận Tuyệt thờ phào nhẹ nhõm, anh còn tưởng Tiểu Vũ cũng biến thái rồi chứ.
"Lão sư, chúng ta cũng phải ra chiến trường sao?"
Chu Trúc Thanh tò mò hỏi.
"Đúng đấy, đúng đấy, giáo hoàng ca ca, ta và Nhạn Tử xuất hiện có hỏng việc không?"
Ninh Vinh Vinh cũng nhanh chóng chạy tới.
“Yên tâm đi, đến khi thật sự khai chiến, Độc Cô tiền bối sớm muộn cũng bại lộ."
Thiên Nhận Tuyệt gật đầu.
Không còn gì để diễn nữa rồi.
Dương Tam nhất định phải cô độc, một mình đối mặt với cả đại lục!
"Tuyệt, con đã sắp xếp xong hết rồi chứ?"
Bi Bi Đông quay sang nhìn Thiên Nhận Tuyệt, hỏi.
Đồng thời kéo Tuyết Nữ, đưa con bé từ mặt ao sen trở lại chòi nghỉ mát.
"Đã sắp xếp xong hết rồi ạ."
Thiên Nhận Tuyệt quả quyết gật đầu.
"Mẹ và tỷ tỷ chỉ cần ở nhà chờ tin tốt của con là được."
“Không được, tỷ tỷ phải tự mình đi xem.”
Thiên Nhận Tuyết lắc đầu.
Cô vẫn không yên tâm để Thiên Nhận Tuyệt một mình đối mặt.
"Ba Tắc Tây tiền bối..."
Đúng lúc Thiên Nhận Tuyệt đang trò chuyện,
Đường Nguyệt Hoa nhìn ra cổng, thấy một người phụ nữ mang vẻ ưu tư giống như bà.
Đại tế ti Hải Thần đảo, Hải Thần Đấu La Ba Tắc Tây.
Ba Tắc Tây gật đầu nhẹ với Đường Nguyệt Hoa.
Ánh mắt bà lướt qua Thiên Nhận Tuyết và những người khác, rồi dừng lại trên người Thiên Nhận Tuyệt.
"Tiểu quỷ, ta có chuyện cần tìm ngươi!"
"Ồm
Thiên Nhận Tuyệt quay lại, nhìn Ba Tắc Tây đang thở hổn hển, vội vã đến.
"Nếu tiền bối muốn ta nương tay với Hồn Sư Hải Thần đảo thì không cần đâu, ta vốn không định làm khó họ."
"Đương nhiên, với điều kiện là họ phải biết điều."
"Hừ! Ta muốn nói với ngươi đúng là có chuyện này, nhưng không chỉ có chuyện này!"
Nghe Thiên Nhận Tuyệt nói vậy, Ba Tắc Tây thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng yêu cầu của bà vẫn chưa hết.
Nhìn Thiên Nhận Tuyệt, bà nói không chớp mắt:
"Ta muốn ngươi gỡ bỏ phong ấn tu vi của ta, Hải Thần đảo cứ để ta đối phó!"
"? ? !"
Thiên Nhận Tuyệt và Bi Bi Đông đều ngạc nhiên nhìn Ba Tắc Tây.
Chỉ có Đường Nguyệt Hoa là hiểu rõ nhất tâm trạng bà lúc này.
Cho dù Đường Tam thành Hải Thần thì sao? Bên này có tới ba kẻ không phải người.
Tình thế vẫn là chắc chắn phải chết!
Vậy thì họ chỉ có thể chọn cách bảo toàn những người họ có thể bảo vệ.
Cách tốt nhất là tự mình ra tay.
"Bộp bộp bộp!"
Thiên Nhận Tuyệt bỗng nhiên vỗ tay, cười lớn:
"Tiền bối có giác ngộ này ta rất vui, có điều võ hồn của bà đã mất đi gia trì của Hải Thần, thực lực e là không bằng trước kia."
"Dù không bằng trước kia, ta vẫn có thể thắng được chúng. Huống hồ chúng chưa chắc đã động thủ với ta."
Ba Tắc Tây chắc chăn nói.
Thiên Nhận Tuyệt nói gì bà đương nhiên rõ.
Khi bà triển khai hồn kỹ thứ chín Hải Thần Giáng Lâm, sức mạnh đó đã bị Thiên Nhận Tuyệt tước đoạt.
E rằng bây giờ,
Hải Thần Giáng Lâm của bà
không còn uy lực kinh khủng như trước.
Nhưng bà tin vào Hải Long Đấu La, những người bà đã chứng kiến họ trưởng thành!
"Có thể nếu Hải Thần Đường Tam cưỡng ép khống chế họ tác chiến thì sao?"
Thiên Nhận Tuyệt chế nhạo.
"! ! !"
Ba Tắc Tây khẽ run, há miệng muốn phản bác, nhưng không nói nên lời.
Không ai hiểu rõ hơn bà về Thất Thánh Trụ Thử Thách của Hải Thần.
Phàm là người trải qua thử thách, tính mạng đã nằm trong tay Hải Thần.
Không chỉ Ba Tắc Tây chấn động.
Mà cả Ninh Vinh Vinh, Diệp Linh Linh, Tiểu Vũ, Hồ Liệt Na cũng vậy.
Họ kinh hãi nhìn Thiên Nhận Tuyệt, trong mắt không khỏi lộ vẻ lo lắng.
Nhưng nghĩ đến Thiên Nhận Tuyệt cũng là cường giả cấp thần,
họ lại bớt lo đi nhiều.
Ba Tắc Tây cau mày, vẫn kiên trì:
"Bất luận thế nào, xin ngươi hãy giao họ cho ta đối phó."
“Ha ha. Điều này ta tự nhiên sẽ tác thành cho tiền bối."
Thiên Nhận Tuyệt cười lớn.
Sau đó anh lại hứng thú đánh giá Ba Tắc Tây từ trên xuống dưới.
"Hơn nữa về mặt thực lực, tiền bối không cần quá lo lắng."
Chúc các vị sinh hoạt vui vẻ!