Đập Nồi Bán Sắt Đi Học

Lượt đọc: 83655 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337
Tiến »
Chương 96

❊ ❊ ❊

“các trường quân sự hợp tác trong sự yêu thương lẫn nhau”

Trong nháy mắt Ứng Tinh Quyết nhận thấy cảm giác của Vệ Tam lại tràn ra ngoài nhưng lại cực nhanh thu hồi, lúc này đã có tiến bộ so với lúc trước khi cô không kiêng nể gì phóng thích cảm giác ở trong phòng huấn luyện.

Nhưng với lối đánh điên rồ của cô ấy, cảm giác sẽ bị kí/ch thích ngày một nhiều hơn.

Ứng Tinh Quyết đứng ở tầng trên cùng của tòa nhà nhìn đám người trong bầy tinh thú, hiện tại cô ấy không thể bại lộ được.

“Vệ Tam!”

Kim Kha nhìn vụ thảm sát điên cuồng mất hết chiêu thức của Vệ Tam thì trong lòng sốt ruột. Trước khi vào sân, thầy muốn cậu để mắt tới Vệ Tam, nay vừa quay đầu lại đã thấy Vệ Tam cứ như đã mất hết lý trí.

Cảm giác của cô vẫn không ổn định, bây giờ cưỡng ép tăng lên thì trăm hại mà chả được một lợi.

“... Tớ không sao.” Vệ Tam một mực giết vào trong vòng của bọn họ mới cất tiếng, giọng cô cũng hơi nghẹn ắng, “Trước tiên kéo Đế Quốc xuống nước, hai người chiến sĩ độc lập của bọn họ ở bên kia.”

Bây giờ Kim Kha mang theo nấm dịch tím là “lá cờ” chỉ huy cho hành động của tinh thú, cậu đi đâu thì tinh thú sẽ theo đó.

Liêu Như Ninh thở hổn hển: “Một người cũng đừng bỏ qua, đợi lát nữa đi về phía tòa nhà cuối cùng đi. Để tôi xem trường nào muốn không ra tay mà vòng qua được tụi mình.”

“Đi.” Hoắc Tuyên Sơn nói thẳng, “Viện Bình Thông ở ngay phía sau, kéo bọn họ xuống nước tiếp ngay.”

Khán giả bên ngoài sân đấu: Được lắm, bàn tính của đại tướng Cơ chắc chắn đã thất bại. Trường Quân sự Damocles đang kéo tất cả các trường quân sự khác xuống nước, buộc họ phải đoàn kết.

Bên kia, Hoắc Kiếm đang mở sát chiêu rất lớn và Tư Đồ Gia đã nhanh chóng lao ra khỏi vòng tinh thú. Nay Vệ Tam đột nhiên điên cuồng mang theo Kim Kha giết tới, có thêm Liêu Như Ninh cùng Hoắc Tuyên Sơn ở hai bên mở đường, tinh thú phía sau cứ thế lập tức bao vây như thủy triều.

Tư Đồ Gia chả duy trì nổi phong độ con cháu thế gia, y chửi rủa một tiếng. Y thích chém giết tinh thú tích lũy tài nguyên, không phải cái dạng tinh thú cấp cao rậm rạp vây quanh chằng chịt thế này.

“Muốn đi xuống không?” Cơ Sơ Vũ hỏi.

Ứng Tinh Quyết rũ mắt che đi thần sắc trong mắt: “Đi.”

Đội tuyển trường Đế Quốc trong tình trạng chiến đấu đủ đầy đã chạy về phía bọn người bên kia.

Ứng Tinh Quyết đứng ở phía trước, bên trái anh là Cơ Sơ Vũ, phía sau là đội tuyển trường bày trận. Tinh thú nhận thấy có người đằng sau bèn muốn tấn công người dẫn đầu, nhưng ngay cả cơ hội ra tay cũng không có vì đã bị cảm giác tấn công vào não bộ ngay.

Đội trường Đế Quốc dần dần mở rộng phạm vi, tất cả mọi người trực tiếp chấp nhận chuyện điều khiển của Ứng Tinh Quyết. Bất kể là chỉ huy hay là chiến sĩ độc lập, bọn họ giống như một cái túi co giãn, một hồi mở ra, mở rộng phạm vi của bọn họ; một hồi thắt chặt, cùng nhau tàn sát một phần nhỏ tinh thú.

Về phần Cơ Sơ Vũ, cậu ta ở xung quanh thu hoạch tinh thú cấp 3S.

“Bọn họ lại đây kìa.” Hoắc Tuyên Sơn một mực ở giữa không trung đối phó tinh thú bay, cậu vừa đưa mắt một cái đã nhìn thấy tốc độ tiến lên của trường Đế Quốc.

Cái khác không nói, chỉ riêng Ứng Tinh Quyết thì quả thật là chỉ huy tiêu chuẩn cấp siêu 3S, vượt xa các chỉ huy mấy trường khác.

Bên này Vệ Tam dùng hai tay nắm hợp đao, giết tinh thú càng nhiều, sương trắng trên đao của cô càng kết đậm hơn, thậm chí khi vung đao còn mang theo khí lạnh.

Nhưng lúc này đường đua Cốc Vũ bắt đầu mưa lần nữa, không ai có thể nhìn thấy sự khác thường của cây đao cô trong mưa.

Ứng Thành Hà nhìn chằm chằm vào số liệu của bảng điều khiển, tim anh đập mạnh. Tu di kim quả nhiên có khả năng phát triển như lời đồn, Vệ Tam dùng đao nặng tay quá, số liệu đã có dấu hiệu dao động.

Đồng thời Vệ Tam cũng đang thích ứng cực nhanh với Chu Giáng. Không biết là vì Vệ Tam có cảm giác cấp cao hay là bởi vì cô cũng là một cơ giáp sư đúng chuẩn, cô thích ứng với chiếc cơ giáp này quá nhanh.

Những người khác chỉ thấy chiêu thức của cô càng ngày càng loạn, đã mất đi bình tĩnh; nhưng Ứng Thành Hà vẫn luôn có số liệu của cơ giáp Vệ Tam, có thể so sánh và nhìn ra với mỗi một chiêu của Vệ Tam, cô đang thăm dò cực hạn của cơ giáp.

Anh nhìn xuyên qua cửa sổ của cơ giáp, nhìn về phía Chu Giáng màu đỏ bên ngoài. Dám trong trường hợp này còn có lòng thử cơ giáp chỉ e cũng chỉ có mỗi mình Vệ Tam.

“Người của đội tuyển trường sắp tới rồi.” Kim Kha bỗng nhiên nói.

Những người khác ngạc nhiên, Liêu Như Ninh chém đứt một con tinh thú cấp S gần Kim Kha: “Sao bọn họ lại đến nhanh như vậy?” Theo thời gian, đội tuyển trường cần ít nhất phải mất một ngày nữa mới tới.

Trước khi đi, Kim Kha ra lệnh cho bọn họ không được đi về phía trước với trạng thái cơ giáp để tiết kiệm năng lượng, đồng thời tránh làn sóng tinh thú. Tất nhiên bây giờ kế hoạch đã thất bại, không ai ngờ được lối ra bị chặn, họ rút cờ cũng chả có hiệu quả.

“Nếu đã tới thì tham chiến.” Hoắc Tuyên Sơn nhìn về phía xa xa, cậu ta vẫn chưa thấy được đội tuyển trường, “Cơ hội hiếm có.”

Bọn họ không nhìn thấy tình huống của đội tuyển trường, nhưng khán giả có thể lựa chọn màn hình để xem. Từ sau khi đội tuyển trường Damocles tách ra khỏi đội chủ lực thì Thân Đồ Khôn cũng không đi theo từng bước, anh ấy dẫn theo bọn họ theo sau tinh thú cấp S. Tất cả chỉ huy có liên kết, mặc dù không có chỉ huy chính phối hợp nhưng để 1000 người đối phó với một ít tinh thú cấp S cũng chả coi là quá khó khăn.

Thân Đồ Khôn mang theo đội tuyển trường đối phó tinh thú, đổi năng lượng rồi lại mở ra trạng thái bay lên đi về phía trước, đến khi năng lượng tiêu hao hết lại tiếp tục chiến đấu. Một đường đánh, một đường trao đổi, không tiêu hao tài nguyên của hai trận.

Anh đã quá thích nghi với tình trạng khó khăn này, thêm chuyện đội tuyển có rất nhiều thành viên là thành viên lão làng cắn răng chống đỡ. Họ làm thế cũng vì để đến càng sớm càng tốt, hội hộp với đội chủ lực. Nếu bọn Vệ Tam có thể nhổ cờ là tốt nhất; bằng không còn có đội tuyển phía sau chạy tới chống đỡ.

Tinh thần thực sự của Damocles được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn vào lúc này.

...

Ứng Tinh Quyết mang theo đội Đế Quốc tiến lên cực nhanh, nhanh chóng hội họp với Tư Đồ Gia và Hoắc Kiếm, cùng lúc bên trong vòng tròn có cả bọn người Vệ Tam.

Vệ Tam nhìn Cơ Sơ Vũ giết tinh thú nhàn nhã ở bên cạnh thì ghen tị: Cơ giáp của cậu ta thoạt trông bóng loáng không dính nước.

Cô ghen tị, cường độ ra tay không chú ý đã tăng thêm làm tinh thú bên cạnh có xu thế nhượng bộ mơ hồ.

“Người của viện Bình Thông muốn vòng qua.” Ứng Thành Hà phát hiện đội chủ lực của viện Bình Thông phía sau sắp giết ra ngoài, “Trường Samuel và South Pasadena đến cả rồi, chỉ có đội chủ lực.”

Kim Kha nhìn về phía Ứng Tinh Quyết, đây là lần đầu tiên hai người chỉ huy gặp nhau trong đấu trường.

“Tinh thú nhiều như vậy, không bằng kêu bọn họ cùng vào chơi?” Kim Kha nói với Ứng Tinh Quyết, “Nhiều người thế này sẽ giảm bớt áp lực, cũng tiện cho các anh thu tài nguyên.”

Ứng Tinh Quyết đưa tay, trực tiếp dùng cảm giác đánh trả một con tinh thú cấp cao từ trên trời lao xuống. Con thú kia ngay cả tru lên cũng chưa kịp đã rơi thẳng, nện nặng nề vào trên người tinh thú phía dưới, kéo theo một trận rối loại của tinh thú nhỏ.

Kim Kha: “…”

Chỉ huy cấp siêu 3S có tuyệt vời không? Có... một tí lợi hại.

Ứng Tinh Quyết nhìn một vòng các thành viên Đế Quốc, phát hiện không ai tỏ vẻ mâu thuẫn với đề nghị của Kim Kha, thậm chí tổng binh đội tuyển trường mình đã đã xông lên sau lưng Vệ Tam.

Tất cả các trường quân sự là kẻ thù trên sân đấu, nhưng cũng có thể là đối tác.

Lúc này Đế Quốc đã có trong tay vị trí thứ nhất, vẫn còn cơ hội để tiếp tục tích lũy tài nguyên nên không phải là không thể khuấy đục nước.

Và như Kim Kha đã nói, kéo các trường quân sự khác vào thì với rất nhiều chiến sĩ độc lập 3S, áp lực sẽ giảm đáng kể, cho dù đối với là trường Damocles hay Đế Quốc. Đặc biệt là trường Đế Quốc hiện là đội duy nhất có mang theo đội tuyển trường, ắt có thể thu hoạch được nhiều tinh thú hơn.

“Được.” Ứng Tinh Quyết đồng ý.

Trường Đế Quốc và trường Damocles hợp tác chạy về phía điểm cuối. Có Kim Kha, tinh thú ngay lập tức bắt đầu đổ xô đến đích.

Tốc độ của đội chủ lực viện Bình Thông càng ngày càng chậm, cuối cùng bị tinh thú kéo lại bước chân.

“Trường Damocles làm liên lụy tất cả các trường khác mà anh còn muốn giúp họ?” Lộ Thời Bạch xoay người hỏi Ứng Tinh Quyết cách đó không xa.

“Anh bạn, không thể nói như vậy.” Tốc độ giết tinh thú của Vệ Tam chẳng những không chậm lại theo thời gian mà còn mơ hồ tăng lên, cô dẫn đầu giết đến sau lưng viện Bình Thông, “Chúng tôi mang đến tài nguyên vô cùng vô tận cho các cậu.”

Lộ Thời Bạch: “... Lộ mỗ chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày trường Damocles sẽ có loại người như cô.”

Toàn thân chỉ lộ ra một loại tín hiệu du côn lưu manh.

“Thất Bại.” Vệ Tam thân thiết hô, “Loại người như tôi phiền nhất là loại người tinh tướng như anh.”

Ngay lúc Lộ Thời Bạch cho rằng mình sẽ không nói chuyện với Vệ Tam nữa, ai ngờ cô cầm đao lớn đâm vào cổ tinh thú bên trái anh ta. Máu lúc rút ra văng lên cơ giáp, thậm chí làm bẩn luôn cửa sổ của anh.

“Làm sao bây giờ?” Vệ Tam khoa trương thở dài, “Loại người như tôi cứu loại người như anh.”

Lộ Thời Bạch: “Tôi có Giới, không cần cô cứu.”

Giới là cơ giáp phòng hộ được cơ giáp sư viện Bình Thông tên Quý Giản làm cho bọn họ.

Khi Kim Kha mang theo nấm dịch tím đến gần, viện Bình Thông buộc phải rơi vào vũng bùn, cùng họ đối phó với các tinh thú xung quanh.

Vệ Tam đứng bên trái Liêu Như Ninh, bên phải cô là Tông Chính Việt Nhân, cô quay đầu nhìn sang phải: “Thật ra các anh cũng không cần gấp gáp, đi lên nhổ cờ cũng chẳng có gì đâu. Chúng tôi vừa mới nhổ xong thì cò súng nổ bên kia cũng bị hỏng. Họ thông báo được cho trường Đế Quốc rồi là chả có động tĩnh gì, các anh đi cũng thế.”

“Chẳng lẽ không phải do trường Damocles bị trừng phạt?” Lộ Thời Bạch cười lạnh, “Chỉ sợ lần này xếp hạng của mấy cô bị hủy rồi.”

Chẳng ai là kẻ ngốc, hiện tại lối ra đã đóng cửa, không cho trường rút cờ đi ra ngoài ắt bên ngoài chắc chắn có quân đội ra mặt. Người duy nhất có thể làm cho giáo viên dẫn đội trường Đế Quốc yên tĩnh chỉ có đại tướng Cơ.

Vệ Tam chậc chậc một tiếng, người bây giờ ranh ma, không lừa được tí nào.

“Người South Pasadena bên kia sắp đi lên.” Kim Kha tiếp tục vận động hành lang, “Xếp hạng của tụi tôi có thể bị bỏ, cơ mà chẳng lẽ muốn cho các trường khác cướp trước viện Bình Thông à? Chi bằng mọi người cùng nhau tích lũy tài nguyên trước.”

“... ”

Sau một thời gian im lặng, viện Bình Thông đã gia nhập hai trường quân sự.

Trường South Pasadena bị chặn kế tiếp và trường Samuel muốn nhặt nhạnh chỗ tốt: “...” Mẹ kiếp, một nhóm điên!

Khán giả bên ngoài sân đấu: Bắt đầu rồi à? Năm trường quân sự “yêu thương đoàn kết” hợp tác với nhau.

Có nhiều cấp 3S vào vòng tròn như vậy đã làm áp lực trên vai Liêu Như Ninh và Hoắc Tuyên Sơn buông lỏng. Ứng Thành Hà nhân cơ hội này giúp bọn họ sửa chữa bộ phận cơ giáp quan trọng bị hỏng.

Bên cạnh không có ai phân tán chú ý, chỉ toàn là tinh thú cấp cao, Vệ Tam giết muốn đỏ mắt, cô chỉ có thể nhìn thấy tinh thú xung quanh.

Kim Kha vẫn nhìn chằm chằm vào trạng thái của cô. Cậu đang muốn nhắc nhở thì Ứng Tinh Quyết vòng qua bên cạnh Vệ Tam, dùng cảm giác phá hủy hai con tinh thú cấp cao 3S, đội tuyển trường Đế Quốc cũng bắt đầu thắt chặt bên kia.

Thấy tình trạng của Vệ Tam đã ổn định, Kim Kha lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. May mà Ứng Tinh Quyết chuyên chọn ra tay với tinh thú cấp cao 3S.

[Vệ Tam, cậu đi đón đội tuyển trường, nhóm của đàn anh tới rồi.]

Giọng nói của Kim Kha vang lên trong đầu Vệ Tam, cô quay đầu nhìn về phía sau, đội tuyển trường Damocles đã tiếp cận đuôi biển tinh thú. Bọn họ họ dừng lại một chặp rồi lập tức bắt đầu đi đường vòng, muốn vây quanh từ bên hông.

Đội tuyển trường chỉ có một chiến sĩ độc lập SS nhưng vẫn dùng cơ giáp cấp A. Lúc này cần thành viên chủ lực ở bên cạnh che chở và chỉ huy chính thống nhất bày trận mới có thể phát huy hiệu quả tốt nhất.

Giống như trường Đế Quốc bây giờ, họ dựa vào đội chủ lực để giải quyết tinh thú cấp SS trở lên, trong khi đội tuyển trường phụ trách giết các tinh thú khác và khuếch trương lãnh địa chiến đấu.

Kim Kha trong nháy mắt liên hệ với tất cả chỉ huy của trường Damocles, điều khiển bọn họ giống như một thanh kiếm sắc bén phá vỡ làn sóng tinh thú, nhanh chóng chạy tới chỗ Vệ Tam tụ họp.

Khả năng kiểm soát sân của chỉ huy chính bắt đầu được thể hiện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337
Tiến »