Đập Nồi Bán Sắt Đi Học

Lượt đọc: 82746 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337
Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

“xuỵt…”

“Cảm giác của con người có thể kết nối qua lại cơ giáp cao cấp, người có cảm giác cấp S có thể tiếp nhận luồng dữ liệu khổng lồ, từ đó tìm được thứ mình muốn và kiểm soát nó…”

Một giáo viên trẻ đeo kính đứng trên bục giảng bài, thỉnh thoảng trả lời các câu hỏi của học sinh ngồi dưới.

Vệ Tam lén dán vào vách tường, uốn éo người, trốn dưới cửa sổ nghe giảng.

Cô thăm dò được được lớp này là lớp cấp A tốt nhất trong khoa cơ giáp sư, cho nên muốn đến xem ké, xem bọn họ có giảng về cơ giáp cấp S hay không vì thư viện hoàn toàn không có tư liệu về phương diện này.

Không ngờ được vừa chạy tới đã có sinh viên hỏi vấn đề liên quan đến cấp S.

Nếu như có thể nghe giảng về cơ giáp sư cấp S thì càng ngon.

“Cô đang làm gì vậy?”

Ứng Thành Hà nhíu mày nhìn người ngồi xổm dưới cửa sổ như muốn dán vào tường, từ xa anh ta đã thấy người này lén la lén lút.

Vệ Tam quay đầu lại nhìn thấy Ứng Thành Hà, cơ mà lúc đầu có biết anh ta là ai đâu, đến khi nhìn thấy mái tóc dài kia mới nhớ ra tên của anh ta.

Cô đứng dậy dùng tay bịt miệng Ứng Thành Hà, đè anh ta khom lưng trốn dưới cửa sổ chung với mình: “Người anh em, đừng có nói chuyện.”

Giáo viên trên bục giảng không phát hiện ra chuyện khác lạ, vẫn còn tiếp tục nói: “Mọi người đều biết tiền thân của năm trường quân sự lớn là do năm người thợ cơ giáp vĩ đại thành lập. Trường Quân sự Damocles chúng ta là do bậc thầy Ngư Thanh Phi sáng lập, ông có sở trường về cơ giáp hạng nhẹ, là bậc thầy chân chính đi tiên phong trong việc chế tạo cơ giáp.”

Vệ Tam nghe rất say sưa, tay trái còn đè lưng Ứng Thành Hà, tay phải thì che miệng anh ta lại.

Ứng Thành Hà khiếp sợ giãy dụa, người này sao dám làm thế!

“...... Giống như trong khóa sinh viên viên mới này của các em có một người cơ giáp sư cấp S, về sau người ấy có thể học được tất cả tư liệu về cơ giáp mà bậc thầy Ngư Thanh Phi để lại.” Thầy giáo cảm thán, “Chúng ta phải phụ trách cơ giáp của đội tuyển trường sớm thôi, cho nên mọi người nhất định phải cố gắng, không thể như xe bị long dây xích được.”

Chậc, xem ra nhất định phải là cơ giáp sư cấp S mới học được, sau này cô có muốn chuyển nghề cũng không giúp được gì; còn không bằng học tốt chiến sĩ độc lập, tới Xưởng Đem kiếm tiền mua vật liệu tự mình làm cơ giáp.

Thầy giáo trong lớp đã quay lại chủ đề cũ, Vệ Tam cũng mất đi hứng thú. Cô buông Ứng Trường Hà ra, đứng dậy rời đi.

Ứng Thành Hà thấy cô rời đi ngay mà không giải thích gì thì trong lòng tức giận. Anh ta đuổi theo: “Đứng lại! “

Vệ Tam ngoái đầu nhìn anh ta quái dị: “Anh có việc gì à?”

Ứng Thành Hà: “Vừa rồi cô cứ lấm la lấm lét ở đó làm gì?”

“Đi ngang qua thôi. Vừa rồi anh to tiếng như vậy rất dễ ảnh hưởng đến bài giảng của thầy cô, lần sau đừng làm như vậy nữa.” Vệ Tam nói lời chính nghĩa cho có lệ.

Ứng Thành Hà bị công lực trả đũa của cô làm cho kinh sợ, trong lúc nhất thời sững sờ tại chỗ, lại không biết nên đáp lại làm sao.

Vệ Tam không chú ý đến Ứng Thành Hà, cô rũ mắt nhắn tin cho Kim Kha: [Cơ giáp sư cấp S trong đợt sinh viên mới ở trường chúng ta là ai?]

Nhà Kim Phát Tài: [Không phải hôm bữa cậu gặp rồi à? Là Ứng Thành Hà đó, hỏi chi vậy?]

Lén Lút Ăn Xin: [?]

Kim Kha cho rằng cô không nhớ kỹ bèn gửi tinh tinh mấy tấm ảnh của Ứng Thành Hà: [Hôm đó ở căng tin tớ còn giới thiệu hai người các cậu với nhau.]

“......”

Vệ Tam ngẩng đầu nhìn về phía Ứng Thành Hà đối diện, cất quang não, bỗng trên mặt có thêm một nụ cười nhiệt tình: “Ha ha, vừa rồi nói giỡn ấy mà, bạn Ứng đến đây có chuyện gì sao? Anh có cần tôi giúp không?”

Ứng Thành Hà nhíu mày nhìn người lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng, đoạn bỏ đi trong sự ghét bỏ.

Vệ Tam thấy anh ta quay đầu đi luôn thì đành phải nhắn tin với Kim Kha.

Lén Lút Ăn Xin: [Hình như tớ làm mích lòng với Ứng Thành Hà rồi, cậu và bạn đó có mối quan hệ thế nào?]

Nhà Kim Phát Tài: [Cũng tạm ổn, thỉnh thoảng chúng tớ có lên lớp học cùng nhau, cậu đã làm gì?]

Lén Lút Ăn Xin: [Thì nãy tớ đang học ké ngoài lớp cơ giáp sư, Ứng Thành Hà đột nhiên hỏi tớ làm gì, tớ bèn tiện tay che miệng kéo người ta ngồi xổm xuống, có thể xuống tay hơi… không có chừng mực một chút.]

Nhà Kim Phát Tài: [??? Cậu gan! Người nhà họ Ứng mà cậu cũng dám ra tay.]

Lén Lút Ăn Xin: [Người nhà Ứng thì làm sao?]

Vệ Tam còn muốn hiểu rõ kiến thức về cơ giáp cấp S từ phía Ứng Thành Hà.

Nhà Kim Phát Tài: [Người không thể gây sự nhất trong toàn Liên ban chính là người nhà họ Ứng. Gia tộc bọn họ không chỉ có cơ giáp sư cấp S, còn có chuyên gia chỉ huy cao cấp nhất, lưng dựa vào lực lượng của mấy quân khu lớn. Vệ Tam, cậu trâu quá! Hơn nữa người nhà bọn họ còn nổi tiếng về chuyện giữ ý tứ. Nhìn thấy mái tóc dài của Ứng Thành Hà chưa? Tất cả người nhà bọn họ đều để tóc dài, đó là truyền thống gia tộc bọn họ, loại người này chắc chắn không thể gây xích mích được đâu.]

Lén Lút Ăn Xin: [Ứng Thành Hà có mái tóc dài luộm thuộm cẩu thả thế mà, tuyệt đối sẽ không có vụ giữ ý tứ này đâu, chắc không phải người thù dai. Cậu tìm cơ hội để bọn tớ ăn chung bữa cơm đi, làm hòa mối quan hệ xíu, sau này tớ còn muốn hỏi anh ta một số chuyện.]

Nhắc tới mái tóc dài, Vệ Tam nhớ tới thiếu niên tóc đen nhìn thấy lúc trước. Ngược lại mà nói thì tóc cậu ta rất đẹp.

Nhà Kim Phát Tài: [Ăn cơm thì không thành vấn đề, nhưng có thể làm hòa hay không chỉ đành dựa vào chính mình.]

......

Nói muốn ăn cơm, Kim Kha ngày hôm sau đã sắp xếp xong, lúc này vẫn là ở căng tin trường.

Lúc Vệ Tam đi qua thì Ứng Thành Hà cũng đến, người này nhìn thấy cô thì có vẻ mặt chán ghét.

“Hôm qua là do tôi sai.” Vệ Tam rót một ly nước giải khát đưa đến trước mặt Ứng Thành Hà, chân thành mở lời, “Hôm nay đặc biệt nói xin lỗi, bữa cơm này tôi mời.”

Kim Kha ăn đến thõa mãn, ngẩng đầu lên từ đống dĩa đồ ăn: “Tôi và Vệ Tam quen biết nhiều năm như vậy mà đây là lần đầu tiên cậu ấy mời ăn cơm, còn keo hơn tôi nữa. Thành Hà, cậu phải ăn nhiều một chút.”

Có thể làm cho Kim Kha nói còn hơn cậu ta, có thể thấy được cô nàng keo tới mức nào.

Ứng Thành Hà quay đầu nhìn thoáng qua Vệ Tam, nói toạc ra luôn: “Cô có mục đích gì?”

Vệ Tam hơi chột dạ nên ho khan một tiếng: “Muốn nhờ anh giúp mấy câu hỏi về cơ giáp.” Đều là nghi vấn sau cô có được khi xem xong thiết kế cơ giáp. Cô mò trên mạng nội bộ rất lâu cũng không thông; thậm chí còn giả làm sinh viên ban cơ giáp sư đăng bài hỏi trên diễn đàn, đáng tiếc là không có đáp án cô muốn.

“Vấn đề của cơ giáp? Cô hỏi đi.” Ứng Thành Hà cũng không phải người có lòng dạ hẹp hòi, huống hồ ở giữa còn có Kim Kha giới thiệu. Nếu không có gì bất ngờ, sau này anh ta và Kim Kha còn phải cùng nhau đi thi đấu.

Thấy anh ta nói như vậy, Vệ Tam cũng không khách sáo, lấy ra quyển sổ, đưa vấn đề mình ghi chép lại cho Ứng Thành Hà xem.

Tuy rằng giá cả không đắt nhưng hiện tại người dùng sổ viết tay cũng chẳng có mấy ai. Ứng Thành Hà nhìn Vệ Tam một cái, anh ta cũng gặp được một người có thói quen y như này.

Ứng Thành Hà bắt đầu hờ hững lật quyển sổ, sau khi nhìn kỹ vấn đề phía trên thì sắc mặt anh ta cũng dần trở nên nghiêm túc.

Những cái này đều là vấn đề về cơ giáp cấp nên A Ứng Thành Hà thế tất trả lời được, nhưng mấu chốt là cốt lõi của những vấn đề này cần dùng nguyên lý và tri thức khi dùng cơ giáp cấp S để trả lời.

Nếu như muốn nói rõ ràng một chút, chính là tuy người này không thông suốt hết cơ giáp cấp A nhưng lại mơ hồ sờ đến bên ngoài cơ giáp cấp S.

Ứng Thành Hà cầm quyển sổ: “Ai nhờ cô hỏi?”

Vệ Tam kinh ngạc nhướng mày: “Đây là vấn đề của tôi.”

Ánh mắt Ứng Thành Hà dừng ở huy chương màu cam trên cánh tay quân phục Vệ Tam, hiển nhiên không tin. Một chiến sĩ độc lập lại đi hỏi vấn đề liên quan tới cơ giáp sư, nói ra cũng không có ai tin. Vừa thợ vừa chiến sĩ, coi mình là Ngư Thanh Phi à?

“Cậu ấy biết làm cơ giáp thật đấy.” Kim Kha ngẩng đầu tranh thủ nói một câu. Trong lòng cậu mà nói thì sau lưng Vệ Tam có cao nhân, biết làm cơ giáp lại có thể đánh nhau là chuyện rất bình thường.

Ứng Thành Hà vẫn cứ không tin, nhưng vẫn chậm rãi giải thích vấn đề trên quyển sổ, kết quả phát hiện ra mạch suy nghĩ của Vệ Tam theo kịp, mặc dù có mấy kiến thức thông thường thì hiểu.

“Cơ sở của cô không vững chắc lắm đâu.” Ứng Thành Hà đưa vẻ mặt phức tạp nhìn Vệ Tam, anh ta không rõ một người có tài năng bẩm sinh trong thiết kế cơ giáp thì cớ gì đi tới chỗ chiến sĩ độc lập

“Biết mà.” Vệ Tam rũ mắt nhìn quyển sổ, khí thế cả người cũng thay đổi, trong mắt ngoài việc thường xuyên toát ra vẻ hờ hững thì chỉ còn lại nghiêm túc.

Cô lấy bút viết mấy dòng trên quyển sổ rồi sau đó đứng dậy: “Tôi vẫn còn lớp, đi trước nha, cảm ơn anh.”

“Vì sao cô ấy lại ở ban chiến sĩ độc lập?” Chờ Vệ Tam rời đi, Ứng Thành Hà hỏi Kim Kha.

Tấn Tấn Kim Kui uống hết đống đồ uống: “Cái này... Vệ Tam có lý do của mình.”

Nhất định là người nhà Vệ Tam có năng lực thiết kế cơ giáp cao siêu, nhưng hết lần này tới lần khác bị người hại, chạy trốn chung quanh. Cuối cùng không cho Vệ Tam học cái này, mà là đi theo con đường một người chiến sĩ độc lập bình thường.

Mấy năm nay Kim Kha đã tự suy diễn ra một câu truyện hoàn chỉnh.

“Đúng rồi, chuyện này cậu đừng nói ra ngoài, nhớ giúp Vệ Tam giữ bí mật.” Kim Kha nhắc nhở.

Ứng Thành Hà cau mày, mặc dù anh không hiểu, nhưng vẫn đưa ra lời hứa: “Tôi không phải là người lắm miệng.”

......

Vệ Tam lập tức giải quyết vài vấn đề liên quan đến nguyên lý thiết kế cơ giáp, tâm tình tốt vô cùng, cho nên sức tung ra khi huấn luyện cũng mạnh hơn mọi khi.

Ngoại trừ thời gian ngủ cần thiết, cô đều ngâm mình trong phòng mô phỏng huấn luyện. Lúc này cô vẫn toi đời thật thê thảm với muôn vàn kiểu chết khác nhau, cơ mà Vệ Tam đã chết lặng, tiến bộ cũng có thể thấy được bằng mắt thường.

Thứ sáu có một tiết của cô Trần Từ, Vệ Tam uống một loạt dịch dinh dưỡng mới đi học.

Trong khoảng thời gian gần đây, dinh dưỡng giá thấp hình như không thể hoàn toàn cung cấp năng lượng cho Vệ Tam, cô lại bắt đầu có dấu hiệu hoa mắt chóng mặt. Vệ Tam chạy tới sân huấn luyện, nghĩ thầm chỉ có thể thử dịch dinh dưỡng đắt tiền vào lần sau.

“Một tuần không gặp, không biết mấy em có tiến bộ hay không.” Trần Từ có một thân trang phục huấn luyện màu đen, chậm rãi đi chung quanh sinh viên, “Tuần trước lá gan mọi người đều rất lớn, dám nổ súng với tôi. Hôm nay giáo viên sẽ cho mấy em cơ hội này, nội dung của bài học này là solo với tôi.”

“Vệ Tam, em cảm thấy thế nào?” Trần Từ dừng bên cạnh Vệ Tam, mặt hướng về phía trước khi hỏi.

“Cô ơi, em thấy không ổn lắm.” Vệ Tam đột nhiên cảm giác mình trở lại cái thời mà bị Lý Bì nhắm vào, thật đúng là nhớ thầy ấy với cô quá.

Trần Từ xoay người nhìn về phía Vệ Tam: “Em thấy chỗ nào không tốt?:

“Dao kiếm không có mắt, dễ làm cô bị thương.”

Sinh viên bên cạnh Vệ Tam trợn trắng mắt, giọng điệu của cô lớn thế. Chống lại cô Trần Từ thì một kiếm còn không được nữa là làm thương cô ấy?

Trần Từ đảo ngón tay, giương mắt hỏi cô: “Em mạnh miệng như vậy sao?”

Vệ Tam lập tức phủ nhận: “Cô ơi, cô hiểu nhầm ý em rồi. Ý là sinh viên có kỹ thuật chênh lệch nhau, lỡ làm giáo viên bị thương thì không tốt.”

Trần Từ gật gật đầu: “Nói rất đúng, cho nên đợi lát nữa tôi giải quyết em trong một lần bắn.”

Vệ Tam:... Cũng không cần đâu, em chỉ là một sinh viên yếu ớt.

Trần Từ lui dần về phía sau, cô ấy tiến vào cơ giáp xong thì để cho học sinh xếp hàng từng người một: “Nếu hai chân các em bị hủy thì coi như thua, còn chạm được cơ giáp của tôi thì coi như thắng.”

Toàn bộ phạm vi bắn súng trên sân huấn luyện đều trống rỗng, chỉ còn lại Trần Từ và sinh viên xếp hàng tiến tới.

Ban đầu sinh viên còn sợ hãi rụt rè, không dám nổ súng trước, thế là Trần Từ không nương tay chút nào. Cô ấy bắn một phát tới làm người ta đơ người ra ngay. Mấy sinh viên sau đã rút được kinh nghiệm nên quyết định ra tay trước để chiếm ưu thế, vừa mới tới số mình là ra tay.

Nhưng mà hoàn toàn không đánh trúng được Trần Từ, ngược lại còn bị cô ấy đánh cho hư luôn.

Theo đà mỗi một lần tới lượt một sinh viên đi lên, họ chỉ có một cảm giác: mất mặt.

Nhiều người như vậy, thế mà dù chỉ là một cái pk thôi cũng không có cái nào trúng được cơ giáp của Trần Từ.

“Vệ Tam, cậu có thể đánh được cô Trần không?” Sinh viên phía sau chọc chọc vào lưng Vệ Tam, hạ giọng hỏi.

Sinh viên đã thua bên cạnh cũng nhìn qua, trong mắt dĩ nhiên có một tia hy vọng.

Vệ Tam: “Không thể đâu, tôi yếu kinh.”

- -------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Vệ Tam: Ông chủ Kim đã thay tôi chế logic cho tốt, cơ mà thực tế tôi chỉ tham món hời thôi 😊

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337
Tiến »