Đập Nồi Bán Sắt Đi Học

Lượt đọc: 82697 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337
Tiến »
Chương 188

❊ ❊ ❊

“tin cậy trong khốn cảnh”

Tí tách, lộp bộp…

Những giọt mưa lớn đập vào lá cây, vào cành mận gai, vào mặt đất...

Chỉ trong nháy mắt, bầu trời trong vắt đột nhiên chuyển thành cơn mưa lớn tầm tã.

Khi mưa rơi vào mặt, Liêu Như Ninh giật mình, cậu ta lập tức che nửa khuôn mặt rồi chuẩn bị trốn đi.

“Chỗ này không phải là Sao Cốc Vũ, mưa không có độc.” Ứng Thành Hà nhìn cậu ta rồi cho hay.

“...” Liêu Như Ninh buông tay xuống, biện minh cho mình, “Quanh quá không kịp phản ứng.”

Mọi người chống chọi với mưa lớn trong khi vẫn đi về phía trước. Vệ Tam tiện tay bẻ một chiếc lá lớn, cắm sau lưng mình coi như che đầu cản được tí mưa.

“Cậu sợ óc mình vào nước à?” Liêu Như Ninh tiến lại gần hỏi.

Vệ Tam cũng không trả lời, yên lặng nhấc chân giẫm lên mặt giày Liêu Như Ninh.

Nước mưa thấm vào đất, không khí tràn ngập một sức sống không thể tả cũng chả nói rẽ rọt, thứ này hòa với hương vị không khí trong lành của rừng mưa nhiệt đới và lan tỏa tới tận cùng, khiến người ngửi thấy vui sướng sinh sôi trong lòng.

Hoắc Tuyên Sơn dùng sức hít sâu một hơi, cậu ta thấy cả người nhẹ nhàng không ít, cũng nhanh quên đi chuyện mưa to khiến cho bộ đồ huấn luyện của bọn họ ướt đẫm, dính nhớp lên người, tạo cảm giác khó chịu.

Đi bộ như vậy trong một thời gian, mưa lớn chả có dấu hiệu dừng lại, bùn đất càng ẩm ướt càng xốp, giày bốt quân sự giẫm lên mặt đất hằn dấu sâu gần 2cm.

Vệ Tam bước nhanh tới gần Kim Kha: “Để mọi người cẩn thận, có thứ gì đó xuất hiện.”

“Thứ?” Kim Kha nhíu mày, “Tinh thú?”

“Không phải, thể tích không tính là lớn, là một mảng ùn tới.” Vệ Tam hơi nghiêng đầu nhắm mắt, tai quay sang bên phải, “Tới rồi!”

“Bụp...” Một tiếng là lạ truyền đến trong tai Vệ Tam.

“Ý cậu là thứ này?” Kim Kha chỉ vào một cây nấm đột nhiên mọc lên từ mặt đất gần đó.

Khi Kim Kha nói xong, trên mặt đất lại bắt đầu có mấy cây nắm không ngừng trồi lên.

Vệ Tam: “...”

“Đất trong rừng mưa nhiệt đới rất bổ dưỡng, cộng với sự xâm nhập của nước mưa sẽ làm nấm phát triển nhanh chóng như thế này.” Kim Kha nói, “Không cần quan tâm.”

“Trông rất đáng yêu.” Liêu Như Ninh mở máy quay của mình ra để quay lại cảnh nấm mọc lên.

Hoắc Tuyên Sơn gọi cậu ta: “Đừng quay nữa, mau đi thôi.”

Mọi người không còn quan tâm đến những cây nấm này nữa, nhưng nấm phát triển quá nhanh và quá dày, chiếm đầy cả đường đi. Đội Damocles muốn đi thì phải giẫm lên nấm.

Những cây nấm này giống như tuyết phủ đầy con đường sau trận tuyết dày, có thể bị giày giẫm dẹp bất cứ lúc nào.

Đội ngũ đội mưa to đi lên nhanh chóng, mấy cây nấm đầy màu sắc bị giày giẫm lên đã trộn lẫn với đất mềm rồi được mưa rửa trôi, cuối cùng làm không khí bốc lên một mùi nấm độc đáo.

Hiện trường trực tiếp.

Sau khi Tập Hạo Thiên hỏi xong câu đó, trường đấu rừng mưa nhiệt đới bắt đầu mưa to, chả có trường nào trong năm trường quân sự may mắn thoát khỏi, tất cả đều chống chọi với mưa tầm tã để tiến lên.

Người duy nhất không bị ướt chỉ có Ứng Tinh Quyết, anh dùng hàng rào thực thể che mưa cho một mình, không quan tâm bất kỳ người nào trong đội.

Nếu nói trong lòng các thành viên của trường Đế Quốc không nghĩ gì là chuyện không đúng, đương nhiên bọn họ biết Ứng Tinh Quyết đã nhận được mệnh lệnh cấp trên, không còn để một mình anh che chở hết tất cả mọi người ở trường Đế Quốc. Nhưng bấy giờ mọi người rất khó không đi hồi tưởng lại, giả sứ lúc trước không làm lạc chỉ huy chính ở trường đấu Tháp Tây, hiện tại bọn họ có thể được Ứng Tinh Quyết chở che.

“Có nhiều nấm trong trường đua rừng mưa nhiệt đới như vậy sao?” Hạng Minh Hóa nhíu mày hỏi Giải Ngữ Mạn, nếu chỉ có bên trường Damocles gặp vô số nấm thì thôi, chứ dưới chân mấy trường khác cũng toàn nấm là nấm.”

“Toàn bộ đấu trường rừng mưa nhiệt đới đang mưa, đương nhiên sẽ nhiều nấm.” Giải Ngữ Mạn xoa xoa ngực, bà nói là nói như vậy nhưng trong lòng luôn có một cảm giác bất an.

Trên sân khấu chính, Ngư Thiên Hà nhìn vào ống kính trực tiếp và luôn cảm thấy mình bỏ sót cái gì.

...

“Cậu làm gì vậy?” Kim Kha nhìn chằm chằm Vệ Tam.

Họ đang đi bộ xung quanh bỗng Vệ Tam bắt đầu huýt sáo vừa dài vừa vang, hoàn toàn khác với tiếng huýt sáo ngả ngớn khi thấy người đẹp trước đó. Cái này kèm theo tiếng mưa rơi trông vài phần kỳ lạ.

Tất cả mọi người tại trường Damocles bắt đầu chú ý đến Vệ Tam, Kim Kha đã phải dừng lại để hỏi cô.

“Tớ?” Vệ Tam tay đút vào túi quần ướt sũng, nhìn vô cùng vô tội, “Không làm gì cả, chỉ là rất vui vẻ thôi.”

Thứ gì đây?

Cả bốn người trong ở Damocles nhìn hết sang Vệ Tam, họ cảm thấy cô đang ở trong trạng thái bất thường.

“Thuốc giải độc vô dụng? Sao lại bắt đầu vui vẻ rồi?” Liêu Như Ninh đi vòng quanh Vệ Tam vài vòng, hoàn toàn không rõ chuyện gì đã xảy ra.

“Đừng đụng tôi!”

Đột nhiên có người hét lên trong đội tuyển trường.

“Tôi chỉ đỡ cậu một phen.” Chiến sĩ độc lập kinh ngạc nói với chỉ huy đồng đội trong tiểu đội của mình.

Kim Kha nhanh chóng đi qua: “Chuyện gì xảy ra?”

Chiến sĩ độc lập: “Chỉ huy vừa rồi thiếu chút nữa ngã nên tôi đưa tay đỡ một phen.”

Người chỉ huy đã la hét đang ôm cánh tay của mình và núp ở một bên, có vẻ như bị thần kinh.

Kim Kha nhìn chằm chằm vào cậu chỉ huy này, theo bản năng nhớ tới chuyện lây nhiễm sương từ bọ đen. Cậu đang muốn tìm hiểu chỉ huy tiểu đội kia, kết quả là vừa ngẩng đầu đã thót giật mình bởi toàn bộ con mắt của mọi người biến thành màu đen hết, trên mặt họ thì mang theo nụ cười gian tà.

Mẹ kiếp!

Khoảnh khắc đó, tim Kim Kha nhảy rất nhanh, cả người cậu cứ đứng sững ở dó.

Không đời nào!

Có một âm thanh khác trong não nói với Kim Kha rằng không thể, không thể có truyện tất cả mọi người của trường Damocles đã biến thành bộ dạng này.

“Kim Kha! Kim Kha!” Hoắc Tuyên Sơn đến, nắm lấy vai cậu ta và dùng sức lắc lắc.

Kim Kha nhanh chóng chớp chớp mắt, một lần nữa nhìn về phía những người xung quanh, lần này bọn họ rất bình thường.

“Vừa rồi cậu làm sao vậy?” Hoắc Tuyên Sơn thấy mấy người này đều quái dị hẳn.

“Không biết, có chuyện gì đã xảy ra rồi. Tớ vừa có ảo giác.” Kim Kha tỉnh táo lại bèn dùng cảm giác dò xét chỉ huy tiểu đội nọ rồi gọi cậu ta tỉnh lại.

Nhưng rồi một số người trong đội tuyển trường cũng xuất hiện các triệu chứng khác nhau, một số người đau đớn ôm đầu ngồi xổm xuống, có người đi thẳng vào cơ giáp và tấn công khắp nơi.

“Điên rồi.” Liêu Như Ninh mắng khẽ một câu đồng thời tiến vào cơ giáp để cản bọn họ lại.

Bởi vì hai chiếc cơ giáp đột nhiên xuất hiện, đội ngũ trường Damocles đành né tránh cơ giáp khắp nơi.

Điều tương tự cũng xảy ra với các trường quân sự khác, cho dù đó là đội chủ lực hay đội tuyển trường, có không ít người hoảng loạn tinh thần.

Tất cả những người ở hiện trường trực tiếp choáng váng hết cả.

Hoàn toàn không biết vì sao tình cảnh bấy giờ lại bỗng thay đổi.

“Nước mưa có vấn đề?” Tập Hạo Thiên theo quán tính cho rằng do mưa gây ra.

Ngư Thiên Hà cau mày nhìn chằm chằm vào màn hình: “Mưa trên đấu trường rừng mưa nhiệt đới không có vấn đề gì.”

“Vậy thì chỉ còn lại nấm.” Lộ Chính Tân đưa tay chỉ qua màn hình trực tiếp, “Điểm chung trong này ngoại trừ mưa thì chỉ còn lại nấm.”

“Những cây nấm đó cũng không có vấn đề gì.” Giáo viên trưởng của trường South Pasadena đứng dậy và nói, “Nấm độc thì ăn vào mới chết, không thể nào chưa chạm vào mà xáo trộn tâm trí con người.”

Ngay sau đó, ban tổ chức đã đến thông báo: “Vấn đề tương tự cũng xảy ra với máy bay trên cao.”

Tập Hạo Thiên lắc đầu, “Ngay cả những người bên trong máy bay cũng có chuyện thì chỉ có thể là mưa.”

“Thông báo cho những người trên các máy bay lớn tắt lưu thông không khí, ngừa chuyện mưa đi theo không khí vào máy bay, tiến hành lưu thông tuần hoàn khép kín.” Lộ Chính Tân nói với ban tổ chức.

Mệnh lệnh được gửi đi nhanh chóng, nửa tiếng sau, không còn tình huống tương tự trên các máy bay lớn.

Những người bên ngoài hoàn toàn xác định nước mưa có vấn đề.

Ngư Thiên Hà không tin, đấu trường rừng mưa nhiệt đới bước vào mùa mưa thì hầu như mưa mỗi ngày. Lần này nói nước mưa ảnh hưởng đến tâm trí con người làm bà không thể nào tin được.

Thay vì xem trực tiếp nữa thì bà tìm mấy cảnh chiếu lại, quan sát lại hiệu suất của năm trường bắt đầu từ khi trời mưa.

Không nhìn thấy có gì khác thường từ trường Damocles, trường Đế Quốc, trường South Pasadena và viện Bình Thông. Họ không tiếp xúc với bất cứ điều gì, bỗng dưng có người xảy ra chuyện trong đội.

Trước khi trời mưa, trường Samuel đang cố gắng đi về đích, họ đi đường núi, mặt đường có nhiều đá hơn. Đến khi mưa lớn đổ xuống, mật độ phát triển nấm rõ ràng không nhanh như các trường quân sự khác.

Ngư Thiên Hà nheo mắt lại, so sánh thời gian khi trường Samuel và các trường quân sự khác xuất hiện vấn đề đầu tiên, bà phát hiện thời gian trường Samuel có chuyện muộn hơn hẳn các trường quân sự khác.

Người đầu tiên gặp vấn đề là Shaω Eli, thành viên của đội chủ lực. Gã đang đi bộ, đột nhiên chạy về phía trước và cởi bộ đồ huấn luyện, nếu không có Jill Gil Wood ra tay đánh ngất người thì cái quần cuối cùng của Shaω Eli đã bị chính gã cởi luôn.

Tuy nhiên, người dân của toàn Tinh Võng vẫn thấy rõ màu sắc của qu,ần lót gã, nó màu hồng, đằng sau mông còn có chữ - Người Thừa Kế Nhà Họ Eli.

Ngư Thiên Hà: “...”

Bà tua lại một lần nữa, lần này chỉ nhìn thời gian trước khi mưa khi đến sau khi Shaω Eli cởi quần áo. Bà xem trong thời gian này em ấy đã làm gì.

May mắn thay, bởi vì Shaω Eli không chỉ là một thành viên đội chủ lực mà cũng là người phách lối nên xác suất xuất hiện trong các cảnh quay trực tiếp nhiều hơn bất cứ ai khác.

Bên trong ống kính, Shaω Eli chỉ làm một việc khác với các thành viên khác trong nhóm, nói một câu tương tự như Liêu Như Ninh trường Damocles.

Mấy người ở trường Samuel đang đi đường trong mưa to, thấy một số nấm mọc ra từ khe đá thì những người khác chỉ giẫm chân lên, chỉ có Shaω Eli ngồi xổm xuống nhìn chằm chằm vào một cây nấm: “Bộ dạng nhỏ bé cũng rất duyên dáng.”

Sau đó em ấy đưa tay ra để bứt đứt rễ của nấm, nhét nó vào túi trước ngực trên bộ đồ huấn luyện của mình.

10 phút sau, Shaω Eli đột nhiên phát điên, muốn chạy trần tru.ồng.

Ngư Thiên Hà cau mày, lùi video lại rồi bấm tạm dừng khoảnh khắc Shaω Eli ngồi xổm xuống xem nấm và chụp màn hình lại. Kế đó lại chụp cảnh Liêu Như Ninh cầm máy ảnh chụp nấm.

So sánh hai tấm ảnh chụp màn hình, nấm trông giống nhau, bình thường chả có gì lạ, thậm chí còn trông đơn giản, có phấn trắng ở mũ nấm và thâm nấm. Nếu chỉ dựa vào màu sắc tươi sáng để phân biệt là nấm độc thì loại nấm này hoàn toàn là nấm tốt.

Ngư Thiên Hà không thể nhìn ra giống nấm này, nó quá bình thường, bình thường đến mức bà hoàn toàn chẳng phân biệt được loại nấm này khác với nấm ăn được chỗ nào?

Nhưng có một điều hoàn toàn chắc chắn rằng vấn đề xuất hiện trên nấm, và không thể nào Liêu Như Ninh và Shaω Eli cảm thấy nấm này đáng yêu vì nó bình thường rõ như vậy. Nhưng hết lần này tới lần khác, người bên cạnh cũng không phản bác lời nói của hai người này, giống như là bị cái gì mê hoặc.

Ngư Thiên Hà nói phát hiện của mình cho mọi người, sau đó đứng dậy: “Tôi đi tìm một người đã, xem có thể tìm ra lai lịch của loại nấm này hay không.”

Mà tại thời điểm này, trong trường đấu rừng mưa nhiệt đới như có bệnh truyền nhiễm, các thành viên của mấy trường thỉnh thoảng gặp vấn đề. Người trước vẫn còn lý trí để giúp đỡ đồng đội đang điên lên thì giây tiếp theo chính bản thân mình cũng thay đổi.

Có người thì chỉ đơn giản là đắm mình trong thế giới riêng, có người tấn công điên cuồng những người xung quanh, thậm chí có người nằm xuống tại chỗ, chẳng đi nữa.

Năm trường quân sự đang trong tình thế tiến thoái lương nan về lòng tin chưa từng có.

- -------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Shaω Eli: Samuel chúng tôi đã giành chức vô địch, tôi muốn chạy khỏa thân!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337
Tiến »