Đập Nồi Bán Sắt Đi Học

Lượt đọc: 82649 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337
Tiến »
Chương 178

❊ ❊ ❊

“đến đây mới là kết thúc thật sự”

Buổi chiều là đánh nhau bằng cơ giáp, khi hai bên đánh solo cần dùng tới cơ giáp của mình. Trận này còn lớn hơn trận chiến không có cơ giáp buổi sáng, hơn nữa còn có thêm thứ kim loại lạnh như băng. Mặc dù không có sự kí/ch thích trực quan của chiến đấu áp sát nhưng nhưng cuộc đối đầu bằng cơ giáp càng hùng vĩ hơn.

Rõ ràng trận cuối cùng chính là của Vệ Tam, cơ mà bản thân cô cũng thấy chả có việc gì, vẫn cúi đầu xem video đã quay lại.

“Sinh viên của cô có chất lượng tâm lý tốt, các trường quân sự khác kém một chút.” Một giáo viên nói với Giải Ngữ Mạn.

Giải Ngữ Mạn nhìn về phía đội chủ lực của trường Damocles, năm người nửa nằm trên ghế, trong tay còn có hạt dưa; đám nhóc này vừa cắn vừa nói chuyện vãn với nhau.

“...”

Trận cuối cùng chính là trận tranh tài của Vệ Tam mà mấy người này thong dong đến thế, bảo sao ai nhìn cũng nói nói một tiếng tố chất tâm lý tốt.

Nói khó nghe tí chính là thiếu tầm nhìn.

Giải Ngữ Mạn: “Đến khi ra chiến trường mà còn có thể duy trì tâm tính tốt như vậy mới coi như là có tố chất tâm lý mạnh.”

Mặc dù các giáo viên đang trò chuyện nhưng trong lòng mỗi người đã có những suy nghĩ riêng. Bấy giờ người căng thẳng nhất có lẽ vẫn là Giải Ngữ Mạn và giáo viên của trường Đế Quốc.

Trận cuối cùng có thể nói là liên quan đến địa vị của Vệ Tam và Cơ Sơ Vũ trong quân khu.

Nếu Vệ Tam thắng, giá trị của cô sẽ nâng lên một cấp độ khác. Ngược lại, Cơ Sơ Vũ thắng, cậu ta lại lần nữa bảo vệ địa vị chiến sĩ độc lập mạnh nhất trong thế hệ trẻ.

Khi tất cả mọi người vừa chuẩn bị bắt đầu, Quân khu 1 đột nhiên gọi tới để yêu cầu xem trận đấu cuối cùng.

Giáo viên của trường Đế Quốc đồng ý sau đó lấy ra một thiết bị quay bay chuyên dụng rồi kết nối với ống kính của quang não, bắt đầu phát sóng trực tiếp cho người ở quân khu xem.

Trận đấu thứ ba sắp bắt đầu, năm người từ trường Damocles đứng dậy khỏi ghế.

“Đó là các ông lớn ở Quân khu 1?” Liêu Như Ninh lén liếc nhìn kênh liên lạc của giáo viên bên kia. Giáo viên của trường Đế Quốc đã tắt chế độ riêng tư để các giáo viên khác cũng có thể nhìn thấy quân khu bên đó.

Mắt Hoắc Tuyên Sơn còn nhạy bén hơn: “Không chỉ Quân khu 1, bên kia còn mở kênh liên lạc cấp trên của mấy quân khu khác.”

“Các quân khu đều đang xem các cậu thi đấu.” Kim Kha nói với Vệ Tam, “Đánh thật tốt.”

Vệ Tam nhác trông qua trường Đế Quốc bên kia, đoạn, quay đầu nói với Kim Kha: “Cậu không có gì nói với tớ sao? 80% là Ứng Tinh Quyết phía đối diện đang nói vấn đề của tớ.”

Kim Kha: “... Lúc trước tớ có gửi cậu tư liệu về Cơ Sơ Vũ, cậu không xem à?”

“Có. Mà tớ cảm thấy Ứng Tinh Quyết đối diện đào được càng sâu hơn.” Vệ Tam đưa tay tự ôm lấy tay mình, “Hơi sợ.”

“Ha ha.” Kim Kha đặt mông ịn lên ghế, “Cậu cảm thấy anh ta có năng lực mạnh mẽ sao không ở cùng anh ta luôn đi?.”

“Bao nhiêu tuổi rồi còn ghen tị.” Thiếu gia Liêu khinh bỉ ở bên cạnh, “Ứng Tinh Quyết giỏi hơn cậu thật.”

Kim Kha: “Tất cả mấy cậu chê tôi, được rồi, tôi sẽ đi ngay bây giờ.”

Cậu ta vừa định đứng dậy liền bị Hoắc Tuyên Sơn ấn xuống: “Trận đấu sắp bắt đầu rồi.”

Giáo viên đang kêu Vệ Tam, cô đi về phía sân thi đấu, đi đến nửa đường thì xoay người thả tim với bốn người.

May mắn lúc này không phải là phát sóng trực tiếp, bằng không màn hình phát sóng trực tiếp muốn nổ bởi mưa đạn bình luận.

“Chuẩn bị, 10 giây đếm ngược bắt đầu.” Nói xong lời cuối cùng, giáo viên của trường Đế Quốc đã đưa tay ấn máy hẹn giờ.

Hai người tiến vào cơ giáp, vỏ ngoài Vô Thường đã được sửa chữa xong. Lúc sửa chữa, trái tim Vệ Tam sắp vỡ vụn, nấm dịch tím có nhiều bao nhiêu đâu, cứ dùng một ít thì ít đi một tí.

Nghĩ đến trận đấu này có thể khiến Vô Thường lại phải đối mặt với nguy cơ bị phá hoại, trái tim Vệ Tam lại có đau đớn mơ hồ.

Tầm mắt Ứng Tinh Quyết rơi vào trên người hai chiếc cơ giáp trong sân, anh không biết ai sẽ thắng. Nếu Cơ Sơ Vũ chịu nghe lời mình thì dựa theo kế hoạch của anh, Vệ Tam không có cơ hội thắng.

“Tôi cảm thấy không chắc Cơ Sơ Vũ sẽ nghe lời anh đâu.” Hoắc Kiếm bỗng nhiên nói với Ứng Tinh Quyết, “Cậu ta có bất mãn với Vệ Tam.”

Nói chính xác hơn là đối với Ứng Tinh Quyết.

Nhiều năm như vậy, cũng được gọi là Đôi Sao Đế Quốc, mà hiện tại Ứng Tinh Quyết lại chú ý quá lâu tới Vệ Tam, hiển nhiên Cơ Sơ Vũ sẽ sinh lòng bất mãn.

“Tôi biết chứ.” Ứng Tinh Quyết nói từ tốn.

Hơi thở Hoắc Kiếm chơi chậm lại, là tôi biết chứ, không phải là tôi biết rồi.

Mục đích ngay từ đầu của chỉ huy chính có lẽ không chỉ là muốn Cơ Sơ Vũ thắng mà còn có ý thăm dò cậu ta.

Ánh mắt Ứng Tinh Quyết dừng trên người Hoắc Kiếm: “Tôi chỉ phụ trách chỉ huy, đúng hay sai thì tự có thời gian chứng minh.”

Hoắc Kiếm cúi đầu: “Vâng.” Mình nên biết chỉ huy chính vĩnh viễn sẽ suy nghĩ sâu hơn so với chiến sĩ độc lập.

Máy bấm giờ đếm ngược một giây cuối cùng đã xong, Vệ Tam đứng tại chỗ không nhúc nhích mà Cơ Sơ Vũ cũng im lìm như thế. Hai người chờ nhau, giằng co được 20 giây thì Cơ Sơ Vũ di chuyển trước.

Cậu ta xông về phía Vệ Tam, cho dù sắp tới gần cô nhưng vẫn không giảm tốc độ, chỉ có tay phải đặt ở bên hông thì rút đao Thái Vũ ra. Cậu ta cầm thẳng dao, thân đao như dán vào cán đao, đưa nó song song với cán đao và kéo ngang qua.

Từ khi Cơ Sơ Vũ bắt đầu di chuyển, Vệ Tam vẫn không nhúc nhích; nhưng đến khi đao Thái Vũ tới gần thì cô cong người tránh né một chiêu này, đồng thời rút đao tu di chém về phía bắp chân cậu ta.

Nhận thấy đường gió do đao tạo thành, Cơ Sơ Vũ nhấc chân đá về phía tay Vệ Tam với ý muốn đạp gãy. Vệ Tam lăn đi ngay tại chỗ khiến khoảng cách giữa hai người lại bị kéo dài, nhưng Cơ Sơ Vũ theo sát phía sau, cậu ta cho đao Thái Vũ chém vào cổ Vệ Tam, rất có khí thế muốn chém đứt.

Vệ Tam dốc hết toàn lực né tránh, song trong nháy mắt đó cô có thể cảm nhận được âm thanh phát ra do đao Thái Vũ xẹt qua cổ cơ giáp.

Nếu không có chiến đấu bằng cơ giáp, e là cô đã chảy máu. Cơ mà điều này có thể làm cho Vệ Tam khổ sở hơn là chảy máu, cô ấy chảy máu thì còn khôi phục được, còn cơ giáp mà hỏng… cô không thể tiếp tục sửa được nếu không có vật liệu.

Đao tu di Vệ Tam cắm trên sàn nhà, cô nắm chặt cán đao rồi mượn lực xoay một vòng trên mặt đất, đạp trúng chân Cơ Sơ Vũ. Hai chiếc cơ giáp va chạm phát ra âm thanh đinh tai do kim loại khổng lồ xô xát.

Cơ Sơ Vũ vung đao chém về phía chân cô, Vệ Tam mượn thế, một lần nữa lấy đao làm tâm điểm xoay một vòng tại chỗ. Rời xa Cơ Sơ Vũ xong là cô đứng dậy ngay và rút đao tu di về.

Liêu Như Ninh đứng ngoài nhìn: “Chiêu này có vẻ thú vị, lần sau tôi phải học mới được.”

Ứng Thành Hà khều cậu ta ra hiệu nên chú ý hình tượng, giáo viên đối diện còn đang phát sóng trực tiếp trên kênh liên lạc, mấy ông lớn trong quân khu vẫn đang xem.

Liêu Như Ninh chỉ từ Hoắc Tuyên Sơn đến Ứng Thành Hà bên cạnh: “Chúng ta, như vậy, làm sao còn hình tượng mà giữ?”

Bốn người ngồi đây mà trong tay thì kéo một dải băng rôn và mấy quả cầu tua rua, nếu mà đi so với sinh viên quân sự khác đứng nghiêm bên cạnh là thấy rõ ngay.

Ứng Thành Hà: “…” Nói cũng đúng, dù sao cha mẹ mình không nhìn thấy mình như thế này là được.

...

Tình hình trên sân vẫn còn trong tình trạng giằng co, có vẻ như hai người có lực ngang nhau.

Khi khoảng cách giữa hai người được kéo gần, đao tu di của Vệ Tam đã biến thành đao hình quạt. Cô dùng tay làm cái kẹp, mỗi một lần ra tay đều có thể lưu lại dấu vết lờ nhờ trên vỏ cơ giáp của Cơ Sơ Vũ. Nhưng mà mỗi lần cô vạch là lại lấy làm tiếc một lần trong lòng, cơ giáp tốt biết bao, đáng tiếc lại dùng nó chống lại cô.

Trong khoang cơ giáp, Cơ Sơ Vũ nhìn thoáng qua Ứng Tinh Quyết rồi thu ánh mắt rất nhanh. Từ trước đến nay cậu ta luôn lấy lời nói của Ứng Tinh Quyết làm chuẩn mực, lúc này vẫn cho rằng kế hoạch Ứng Tinh Quyết nói không có vấn đề gì, nhưng cậu ta muốn dựa theo phương pháp của mình.

Cơ giáp là của mình, cũng do chính mình điều khiến, cậu ta sẽ chứng minh với Ứng Tinh Quyết: Cơ Sơ Vũ là một trong hai Ngôi Sao của Đế Quốc, rất xứng đáng với tên gọi.

Hai tay Cơ Sơ Vũ nắm dọc theo đao Thái Vũ và đặt nó ở trước ngực một khoảng nửa mét.

Vệ Tam vừa mới kéo dài khoảng cách với cậu ta: “?” Sao đột nhiên cảm giác như Cơ Sơ Vũ đang phù phép, thoạt trông rất ân cần.

Nhưng mà Vệ Tam còn chưa kịp suy nghĩ quá nhiều là Cơ Sơ Vũ ở phía đối diện di chuyển.

Vệ Tam: “...”

Cơ Sơ Vũ biến mất, một chiếc cơ giáp đột nhiên biến mất trước mắt cô.

Ngay khi Vệ Tam đứng tại chỗ, sau lưng truyền đến tiếng xé gió, là đao của cậu ta. Cô quay lại ngay lập tức, đưa tay ra để chặn nó bằng cây đao hình quạt.

Một giây sau Cơ Sơ Vũ nhấc tung chân đá về phía Vệ Tam làm đá bay ngay cơ giáp. Vệ Tam mang theo cơ giáp đụng vào vách tường sân tập, đập ra một cái lỗ thật lớn.

Thậm chí Vệ Tam còn chưa kịp đứng lên là Cơ Sơ Vũ lại một lần nữa xuất hiện trước mặt cô với tốc độ nhanh đến mức rất nhiều người cấp 3S xung quanh cũng chẳng thể nhìn rõ. Họ chỉ có thể nhìn thấy cậu ta đi tới trước vách tường rồi cầm đao bổ về phía Vệ Tam. Vệ Tam bị giam cầm trong phạm vi nhỏ, cô cố gắng né tránh thế tấn công của cậu ta.

Sắc mặt các sinh viên xung quanh đều dần dà trở nên nghiêm túc, nếu như nói buổi sáng Vệ Tam và Tông Chính Việt Nhân đánh nhau không dùng cơ giáp đã làm cho bọn họ hiểu được thực lực của hai người này rất mạnh. Vậy bây giờ Cơ Sơ Vũ lại làm mới nhận thức của bọn họ.

Với loại tốc độ này mà thay bằng chiến sĩ độc lập lái cơ giáp hạng nhẹ chưa chắc gì đã bì được; đó là chưa kể bản thân Cơ Sơ Vũ có ưu thế của cơ giáp hạng trung. Bằng hai thứ gộp lại, nếu đối đầu với Cơ Sơ Vũ trên chiến trường, thế thì hoàn toàn là cảnh cậu ta muốn giết ai là giết được ngay.

Đồng thời biểu hiện của Vệ Tam cũng một lần nữa khiến người ta kinh ngạc. Cho dù Cơ Sơ Vũ mạnh mẽ nhường này, tình cảnh của cô nguy hiểm là thế, cơ mà cơ giáp vẫn không bị thương, mỗi một lần dùng đao cọ xát cũng khó khăn lắm mới vượt qua được.

Vệ Tam nhân cơ hội biến cây đao hình quạt thành hợp đao, một cây đao khác thì để trống nhằm phá thế vây công của cậu ta, từ đó giúp cô rời khỏi vách tường và trở lại sân huấn luyện.

Cơ Sơ Vũ thu đao xoay người, nhìn chằm chằm Vệ Tam. Tốc độ của cậu ta lại tăng lên một lần nữa, cậu ta biến mất trước mắt cô, lúc này là tới ngay phía trên.

Vệ Tam phát hiện vào giây cuối cùng, cô ngửa đầu nhấc đao chống lại đòn tấn công của Cơ Sơ Vũ. Cậu ta có ưu thế phía trên, mũi đao Thái Vũ thậm chí đã đụng phải trán Vô Thường.

Cơ Sơ Vũ không thay đổi nét mặt, cậu ta tăng thêm lực lượng trong tay; mũi đao Thái Vũ lại một lần làm nặng thêm tổn thương. Lúc này Vệ Tam quỳ hai đầu gối, cũng không phải bị cậu ta áp đảo mà là quỳ xuống giảm lực để trốn ra ngoài.

Giải Ngữ Mạn và bốn người bên nhóm Damocles nhìn thấy chiêu này của Vệ Tam thì khẩn trương hẳn lên.

Đã thấy tốc độ của Cơ Sơ Vũ khi nãy mà nay cô dùng đại một chiêu như vậy, chẳng khác nào hoàn toàn lộ nguyên phần lưng cho đối thủ.

Đó là một lầm lỡ chết người!

Quả nhiên Cơ Sơ Vũ rơi xuống đất trong nháy mắt là đi tới sau lưng Vệ Tam ngay, thậm chí cô còn chưa đứng lên.

Đao của Cơ Sơ Vũ chém trúng ngay cô, một cú toàn lực của đao Thái Vũ làm lưng Vô Thường bị chém một đao thật sâu, gần như lộ cả khoang cơ giáp.

Phải kết thúc rồi.

Hầu hết mọi người ở đây nhìn vào máy bấm giờ, mới có 20 phút trôi qua.

Trong khoang cơ giáp, đại não Vệ Tam cảm nhận được trận đau đớn dữ dội nhưng cô lại nhếch môi cười.

Trận đấu thực sự sắp kết thúc.

Khi Cơ Sơ Vũ còn đang tăng thêm sức muốn hủy diệt cơ giáp của Vệ Tam, cơ giáp dưới đao có hành động khác thường, nó bỗng nhiên biến mất trước mặt cậu ta.

Cơ Sơ Vũ cười lạnh một tiếng, học theo mình à?

Trực tiếp xoay người ngăn đòn tấn công của Vệ Tam, cậu ta cho đao Thái Vũ chống đỡ với hợp đao.

“Cô... “ Cơ Sơ Vũ đột nhiên nhận ra có gì đó không ổn, trong tay Vệ Tam không còn một thanh hợp đao khác.

Vũ khí của cô ấy... Cơ Sơ Vũ cúi đầu nhìn về phía cơ giáp của mình, một thanh đao hình quạt cắm chính xác vào trong động cơ cơ giáp của cậu ta, nó xuyên qua giáp bảo vệ tăng cường và phá hủy động cơ ngay.

Trong khoảnh khắc Cơ Sơ Vũ ngạc nhiên, hợp đao của Vệ Tam đẩy đao rồi đâm vào ngực cậu ta, cũng lấy lại cây đao hình quạt của mình.

Cơ Sơ Vũ hoàn hồn trong nháy mắt và muốn mau né tránh, chẳng qua động cơ bị phá, hành động của cậu ta bị cảm trở hơn phân nửa.

Vệ Tam bay lên không rồi sà xuống, hai thanh đao hình dạng khác nhau đã chuyển thành đao tu di, cô đâm thẳng đao vào vai Cơ Sơ Vũ.

Cơ Sơ Vũ thử ngăn cản nhưng chẳng thành công, Vệ Tam cầm đao tu di găm vào bả vai cậu, cuối cùng còn rơi sau lưng cậu ta. Cô vươn tay tìm mò mẫm lỗ hổng động cơ vừa rồi, kế đó dùng một tay kéo nguồn năng lượng của Cơ Sơ Vũ.

Đó mới là kết thúc thực sự.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang