Nếu thế lực này đã trải rộng qua nhiều vực, vậy chắc chắn sẽ có một số bảo vật.
Cho nên Tô Hạo mới có hứng thú đi vào xem thử.
Tầng một bên trong tòa lầu, ánh sáng chan hòa, từng viên dạ minh châu tỏa ra ánh sáng rực rỡ, chiếu rọi không gian mờ tối lúc trời sắp tối giống như ban ngày.
Người người mặc trang phục kỳ lạ qua lại trong đó, đủ loại đan dược và vũ khí, khiến người ta hoa mắt.
Tô Hạo không dừng lại ở tầng một, mà đi thẳng lên tầng hai, nhưng lại bị thị vệ ở tầng hai ngăn lại.
“Vị công tử này, xin hỏi ngài có lệnh bài khách quý của Vạn Bảo các không?”
Tên thị vệ mặc áo xanh ngăn Tô Hạo lại, khom người nói.
“Vào trong mua đồ mà cũng cần lệnh bài sao?”
Tô Hạo nghe vậy, ánh mắt sững sờ, hắn không ngờ muốn vào tầng hai của Vạn Bảo các lại cần phải có lệnh bài.
“Đúng vậy, tầng hai của Vạn Bảo các chúng ta chỉ dành cho khách quý, không có lệnh bài thì không thể vào, đương nhiên nếu bằng hữu của ngài có lệnh bài, thì có thể dẫn ngài vào.”
Tên thị vệ áo xanh khom người nói.
“Không còn cách nào khác sao?”
Tô Hạo nhíu mày hỏi.
“Ngài có thể đến bên kia làm lệnh bài khách quý, chỉ cần nạp vào lệnh bài 1000 viên linh thạch trung phẩm là được.”
Tên thị vệ kia đáp.
“1000 viên linh thạch trung phẩm sao? Được rồi, ta biết rồi!”
Tô Hạo gật đầu, tên thị vệ này vẫn luôn cung kính, muốn nổi giận cũng chẳng có lý do.
Hắn nhìn lướt qua số linh thạch trên người mình, lúc đến giúp Kim Tiền bang đổi thẻ thăng cấp, bây giờ trên người hắn chỉ còn 800 viên linh thạch trung phẩm, không đủ để nạp.
“Không ngờ Tô Hạo ta cũng có ngày nghèo khó!”
Tô Hạo tự giễu.
Phủ thành trung tâm cũng giống như Thiên Nguyên phủ, sinh hoạt hàng ngày vẫn dùng vàng bạc, nhưng những vật phẩm mà võ giả sử dụng, đều dùng linh thạch để giao dịch.
Vạn Bảo các nhắm vào võ giả, cho nên nơi này đều dùng linh thạch để giao dịch.
Không có linh thạch, Tô Hạo chỉ có thể dẫn Thiếu Tư Mệnh đi dạo ở tầng một.
“Lão Vương, ngươi nói đây là Ma Thần cốt, ngươi định lừa ai vậy?”
Lúc này, ở một quầy hàng đột nhiên vang lên tiếng ồn ào.
Tai Tô Hạo rất thính, vừa nghe thấy Ma Thần cốt, ánh mắt hắn lập tức sáng lên, dẫn Thiếu Tư Mệnh đi về phía đám người đang ồn ào kia.
Ở quầy hàng này, một lão già bày la liệt đủ loại đồ vật, trong đó có một khối xương sọ màu đen, đang bị một gã đại hán cầm trên tay.
“Đây là một khối Ma Thần cốt, 10 viên linh thạch trung phẩm, ngươi cứ cầm lấy!”
Lão già kia dường như không để ý đến tiếng quát của gã đại hán, móc móc tai nói.
“Ta sẽ không mua đâu! Lần trước ngươi lừa ta nói đó là Tinh Thần thiết, ta mang về nghiên cứu, thì ra chỉ là một khối thiên thạch bình thường.”
Xem ra gã đại hán đã từng bị lão già này lừa.
“Mua đồ ở đây là phải dựa vào nhãn lực, nếu ngươi tìm được bảo vật thì sẽ lời, nếu không tìm được, vậy thì ngươi chỉ có thể chịu thiệt.”
Lão Vương giật lại khối xương sọ màu đen từ tay gã đại hán, đặt ở trước quầy hàng của mình.
“Huynh đệ, xương cốt Thần Ma đã tồn tại rất lâu rồi, đã tuyệt tích mấy vạn năm, bây giờ muốn tìm được rất khó, đừng để bị lừa nữa!”
Một nam tử bên cạnh nhắc nhở.
Gã đại hán kia tuy rằng cảm thấy khối xương sọ này có chút đặc biệt, nhưng 10 viên linh thạch trung phẩm quả thật có hơi nhiều, hơn nữa hắn còn từng bị lừa một lần.
Hắn lắc đầu bỏ đi.
Tô Hạo và Thiếu Tư Mệnh đi đến quầy hàng, cầm khối xương sọ lên xem, lúc này, Thần Ma trụ trong cơ thể hắn bỗng nhiên động đậy.
“Thứ này 10 viên linh thạch trung phẩm, ta mua!”
10 viên linh thạch trung phẩm Tô Hạo vẫn có, cho nên hắn nói thẳng.
“Được! Công tử quả nhiên là người biết hàng!”
Lão Vương kia tỏ vẻ rất vui mừng, đang định nhận lấy 10 viên linh thạch trung phẩm mà Tô Hạo đưa tới.
“Đây là một khối Ma Thần cốt thật, ngươi muốn dùng 10 viên linh thạch trung phẩm để lấy đi sao? Lão Vương, khối Ma Thần cốt này, Vạn Bảo các chúng ta thu mua.”
Vừa dứt lời, từ trên lầu Vạn Bảo các đi xuống một nam tử trẻ tuổi, mặc hoa phục, trên mặt mang theo vẻ kiêu ngạo.
Đi theo phía sau nam tử trẻ tuổi là một lão già cường tráng hai bên tóc mai bạc trắng, lão già này có thực lực Niết Bàn cửu trọng.
“Văn thiếu gia, ngươi nói Vạn Bảo các muốn thu mua Ma Thần cốt của ta sao?”
Lão Vương kia nghe thấy nam tử trẻ tuổi này nói, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ.
“Đương nhiên, Văn Tùng ta đã nói ra lời, chẳng lẽ còn nuốt lời sao? Hơn nữa Ma Thần cốt là bảo vật hiếm có, đưa lên tầng hai của Vạn Bảo các để giao dịch là chuyện rất bình thường!”
Văn Tùng kia dường như đã quyết định chủ nhân của khối Ma Thần cốt này.
Lúc này, Tô Hạo đang cầm khối xương sọ lại có chút tức giận, đương nhiên cũng có chút kinh ngạc, chẳng phải theo kịch bản bình thường, thì phải có người đến cạnh tranh với hắn, tranh giành khối xương sọ này, sau đó hắn lại vả mặt đối phương sao?
Tại sao sau khi tên này xuất hiện, lại muốn giúp lão già kia đưa khối xương sọ lên tầng hai của Vạn Bảo các để giao dịch?
Sao lại có chuyện như vậy được?
Tô Hạo không khỏi nhìn về phía lão Vương, sắc mặt lão già này đang rất hưng phấn.
“Nhưng ta đã mua thứ này rồi, hình như thứ này đã là của ta, chẳng lẽ các ngươi còn muốn cướp sao?”
Tô Hạo đứng dậy, mở miệng nói.