Nói xong, Tô Hạo ăn qua loa vài thứ, rồi đi về phía phủ đệ của Đường Xung.
Dù sao Tô Hạo muốn đi theo bọn họ tiến vào đô thành, hiện tại phải luôn xuất hiện trước mặt bọn họ.
Đương nhiên hôm nay hắn đi tìm Đường Xung, cũng là có nguyên nhân.
Chính là muốn hỏi Đường Xung bọn họ, sẽ an bài cho bọn họ như thế nào.
Điều này cần phải dò la rõ ràng.
Tô Hạo hắn không muốn làm một tùy tùng.
Bên ngoài trạch viện.
Tô Hạo được thị tùng dẫn vào trong nội viện.
Đi dọc theo hành lang trong viện một đoạn thời gian, hắn được dẫn tới chính sảnh.
Trong chính sảnh, Đường Vô Thượng và Đường Xung đều ở đó.
Sắc mặt Đường Vô Song hồng nhuận, trên người không có gì đáng ngại, còn Đường Xung thì sắc mặt vẫn trắng bệch, xem ra thương thế khôi phục chậm chạp, đang ngồi trên xe lăn.
"Tham kiến hai vị điện hạ."
Tô Hạo tiến lên khom người nói.
"Hôm nay không dẫn theo thị nữ của ngươi đi cùng à!"
Đường Xung nhìn Tô Hạo vừa cười vừa nói.
Nhưng khi cười, vết thương trên người bị động đến, đau đến khóe miệng không khỏi co giật.
"Điện hạ nói đùa, hôm nay chỉ có một mình ta đến bái kiến hai vị điện hạ."
Tô Hạo không nghĩ tới Đường Xung lại nói như thế.
Trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ tên này coi trọng Thiếu Tư Mệnh nhà ta, phải đề phòng chút.
"Ngươi hôm nay đến đây, là chuẩn bị đáp ứng cùng chúng ta đi hoàng thành sao?"
Đường Vô Song nhìn Tô Hạo nhẹ giọng hỏi.
"Hai vị điện hạ tín nhiệm ta như vậy, ta khẳng định phải đi theo hai vị điện hạ trở về đô thành, chỉ là thực lực của ta có chút thấp, đến đô thành cũng không biết làm gì, hai vị điện hạ có chức vị tốt nào an bài cho ta, ta tạm thời không thể đảm nhiệm, nhưng cũng sẽ cố gắng đảm nhiệm."
Ánh mắt Tô Hạo nhìn chằm chằm Đường Xung cùng Đường Vô Song, bộ dạng như vậy, các ngươi không an bài cho ta một vị trí tốt sao?
Đường Vô Song và Đường Xung liếc mắt nhìn nhau.
Bọn họ không nghĩ tới Tô Hạo lại trắng trợn yêu cầu bọn họ an bài cho hắn.
Nguyên bản bọn họ mang theo Tô Hạo trở lại đô thành, là bởi vì Tô Hạo cùng bọn họ không sai biệt lắm đều đã đạt đến Thần Ý Cảnh, thực lực không tệ.
Mang về bồi dưỡng một chút, thuận tiện xem như báo đáp ân tình Tô Hạo cứu Đường Xung.
Về phần có thể thành công hay không, thật ra cũng không nằm trong phạm vi bọn họ suy nghĩ.
Thế nhưng hôm nay Tô Hạo lại trực tiếp để cho bọn họ an bài vị trí.
Điều này khiến cho bọn họ có chút mơ hồ.
Đây cũng quá thực tế đi, chẳng lẽ ngươi không biết, trước mặt ngươi là hai vị hoàng tử sao?
Tô Hạo vừa nhìn thấy ánh mắt của hai người này, liền biết hai người này căn bản không có muốn an bài tốt cho mình.
"Các ngươi chính là báo đáp ta như vậy sao."
Trong lòng Tô Hạo thầm mắng.
Mặc dù Đường Xung trọng thương là do Đế Thích Thiên gây ra, nhưng dù sao ta cũng đã cứu ngươi.
"Sang năm ta và Thập Cửu điện hạ sẽ chấp chưởng Giám sát ti của Đại Càn vương triều, ngươi tiến vào Giám sát ti đảm nhiệm Tuần du Giám sát sứ thế nào?"
Đường Vô Song suy nghĩ một hồi rồi nói.
"Giám sát ti, Tuần du giám sát sứ, điện hạ, việc này có nguy hiểm không?"
Tô Hạo vừa nghĩ tới việc giám sát, cảm giác có chút nguy hiểm, cho nên nhỏ giọng hỏi.
Nhìn thấy bộ dáng của Tô Hạo, trên mặt Đường Vô Song lộ ra thần sắc thất vọng, hắn không nghĩ tới Tô Hạo lại sợ nguy hiểm.
Người như vậy sẽ không trở thành cao thủ.
Bất quá nghĩ lại, tuy rằng Tô Hạo tuổi tác cũng không chênh lệch nhiều với bọn họ, nhưng dù sao cũng là người phương ngoại chi địa, quan tâm đến an toàn cũng rất bình thường.
"Chỉ cần không đắc tội người khác, sẽ không có nguy hiểm!"
Đường Vô Song nhẹ giọng nói.
"Được rồi, nơi này để lại cho ngươi và Thập Cửu điện hạ, ta có việc phải ra ngoài một chuyến!"
Đường Vô Song muốn đi gặp người của Huyết Y Lâu, cho nên không ở lại lâu, trước tiên đi về phía Phúc viện, đợi người của Huyết Y Lâu đến.
"Tô Hạo, Giám sát sứ là một vị trí không tồi, bất quá da mặt ngươi có chút dày đấy."
Sau khi Đường Vô Song đi, Đường Xung nhẹ giọng nói.
Đối với Tô Hạo, Đường Xung rất cảm kích.
Dù sao lúc ấy Tô Hạo liều mình cứu hắn, cho nên đối với Tô Hạo, hắn không bày ra tư thế hoàng tử.
Tô Hạo nhìn Đường Xung, phát hiện Thập Cửu hoàng tử này cũng không tệ.
"Đi thôi, điện hạ, ta dẫn ngươi dạo chơi trạch viện!"
Tô Hạo tiến lên đẩy xe lăn của Thập Cửu hoàng tử, ra khỏi chính sảnh, đi dạo trong viện.
Mà trong lúc đi dạo, Thập Cửu hoàng tử cũng nghe ngóng một chút về gia thế của Tô Hạo, bất quá những chuyện này đều được Công Tử Vũ an bài tốt, chịu được điều tra.
Ngoại phủ thường xuyên chiến đấu, tử thương vô số, người lưu lạc cũng nhiều, làm chút thân phận giả rất đơn giản.
Phúc viện.
Trong một lầu các độc lập.
Đường Vô Song vừa tiến vào không bao lâu, ba bóng người đeo mặt nạ đã xuất hiện ở bên ngoài lầu các.
"Đến đúng giờ lắm, dẫn bọn họ vào đây!"
Đường Vô Song phân phó Lục thống lĩnh bên cạnh.
Lục thống lĩnh đẩy cửa gỗ tinh xảo của lầu các ra, nhìn ba người ở bên ngoài lầu, thần thức trong nháy mắt dò xét, nhưng mà giống như bị thứ gì ngăn cách.
Đặc biệt lúc hắn dò xét Thiếu Tư Mệnh, phát hiện trên người Thiếu Tư Mệnh thế mà như là do máu tạo thành.