Ánh mắt không chút dấu vết nhìn Nam Thiên Đế một cái. Phát hiện thần sắc đối phương bình thường, khí tức trên người cũng không có chút rối loạn nào.
"Có chút kỳ quái, nếu như Nam Thiên Đế này là thần niệm của Ác Thần, hôm nay bọn họ muốn đối phó Ác Thần, đối phương không nên bình tĩnh như thế"
Trong lòng Tô Hạo có chút khó hiểu.
"Được, vậy chúng ta bắt đầu."
Đông Thiên Đế thấy thế mở miệng nói.
Mấy người theo Đông Thiên Đế bước ra đại điện.
Sau đó bàn tay Đông Thiên Đế kết ấn, xung quanh bọn họ xuất hiện một đạo quang mang, sau đó thân ảnh mấy người biến mất không thấy đâu.
Thời điểm xuất hiện lần nữa, bọn họ xuất hiện ở trước một tòa đế mộ.
Tòa đế mộ này tản ra khí tức hắc ám vô tận.
"Khí tức hắc ám thật nông đậm, nhưng trong khí tức này mang theo một cỗ khí tức khiến người ta chán ghét, làm cho ta rất không thích!"
'Tô Hạo cảm nhận được khí tức trên Đế Mộ, thầm nghĩ trong lòng.
"Ác Thần kia đang ở bên trong đế mộ, chư vị chúng ta mở đế mộ ra, rồi tiến vào bên trong!"
Đông Thiên Đế mở miệng nói.
Lúc nói chuyện, bốn người đồng thời kết ấn.
Bốn đạo ấn ký phát tán hào quang rực rỡ từ trong tay bọn họ phát ra, tràn vào trong đế mộ đang phát tán khí tức hắc ám kia.
Đế mộ mở ra.
Một đạo không gian đen kịt xuất hiện ở trước mặt bọn hắn. "Chư vị, đi!"
Bốn người Đông Thiên Đế ở trước mặt bọn họ, dẫn đầu bước vào trong đế mộ.
"Chủ thượng!"
Lúc này Khí Thiên Đế mở miệng nói. "Không sao, ta cũng rất muốn gặp mặt Ác Thần!"
Tô Hạo mở miệng nói.
Mấy người đi theo bước vào trong đó.
Bên trong đế mộ, một màu đen kit, nhưng bên trong không gian tối đen này, lại có vô số xích sắt tản ra hàn khí. Những xích sắt này vô cùng thô to.
Một bên rơi vào vô tận hư không, một bên hướng về phía †rung tâm đế mộ mà đi.
ác thân kia ở ngay trung tâm mộ địa, bị xiêng xích khóa ai
Đông Thiên Đế nói.
Thân hình hướng về phía trung tâm đế mộ.
"Gầm!"
Đúng lúc này, một tiếng gầm nhẹ từ trong trung tâm truyền ra.
Lập tức một cỗ khí lưu âm hàn bắn về phía bọn họ.
Âm!
Đúng vào lúc này, Đông Thiên Đế kia đánh ra một quyền, hào quang sáng chói bao phủ thiên địa, trực tiếp chấn vỡ luông khí lưu đang lao tới kia.
Trong chớp mắt khi nó bị đánh nát.
Mấy chục sợi xích sắt màu đen giống như mũi tên sắc bén bắn mạnh đến.
"Hừi"
Đông Thiên Đế vừa ra tay hừ lạnh một tiếng, lại nâng nắm đấm lên.
Đột nhiên có sấm sét vô tận tràn ngập trong tay hắn.
Trong lôi đình kia, tràn ngập năng lượng cuồng bạo cực đoan nhưng lại dị thường thuần khiết.
Âm! Âm! Âm!
Lôi điện trong nắm đấm hóa thành lôi cầu, trực tiếp đánh về phía xiêng xích màu đen đang bắn tới, va chạm với xiềng xích màu đen kia.
Xiêng xích màu đen va chạm với lôi cầu, trong nháy mắt rơi xuống hư không vô tận, biến mất không thấy đâu.
"Ác thần này bị cầm tù quá lâu, đã có một chút năng lực ở bên trong không gian mộ địa này." Đông Thiên Đế mở miệng nói.
"Bị"
Nói xong mang theo đám người Tô Hạo tiếp tục đi sâu vào †rong mộ địa.
"Chủ thượng, nơi này có cỗ hắc ám chỉ khí kia."
Thanh âm của Hắc Bạch Zetsu vang lên bên tai Tô Hạo. Hắc Bạch Zetsu dùng thần thụ cắn nuốt những hư ảnh kia, phân tích lực lượng hắc ám kia, ở thời điểm xích sắt màu đen công kích, hắn cũng cảm giác được lực lượng kia.
Chỉ là lúc trước còn có chút yếu ớt, nhưng càng đi về phía trước, lực lượng hắc ám kia càng đậm.
Đi một lúc sau.
Bọn người Tô Hạo đi đến trước một màn hào quang.
Trên màn hào quang tràn ngập một vài phù văn ngôi sao. Phù văn tinh thần giống như đang hấp thu lực lượng tỉnh thần trong không gian vô tận, hội tụ gia tăng lực lượng màn hào quang này.
Từng sợi xích màu đen xuyên qua màn hào quang tiến vào trong đó, không nhìn thấy điểm cuối của sợi xích. Chỉ là nếu như nhìn kỹ, có thể thấy ở chỗ biên giới của màn sáng này có một vết nứt ảm đạm, từng đạo ma khí từ trong vết nứt đó thẩm thấu ra, chảy về phía sợi xích màu đen kia. Trong những năng lượng màu đen kia truyền ra từng đạo lực lượng ăn mòn và ô nhiễm.
Nhưng lực lượng của những lực lượng ăn mòn này nhỏ yếu, không sinh ra nguy hại lớn bao nhiêu.
"Đông Thiên Đế, sao vết rách kia không tu bổ?"
Bọn Tô Hạo không hỏi, nhưng Kiếm Nhất Minh đeo trường kiếm đi theo hai người kia mở miệng hỏi.
"Màn sáng này năm đó chính là đại trận do Nam Cực Đế Quân đời trước chủ trì bố trí."
"Nhưng Nam Cực Đế Quân năm đó sau khi chủ trì đại trận đã rời khỏi Thiên Đế Sơn."
"Giao thủ với người bên ngoài bất hạnh ngã xuống, cho nên màn hào quang vỡ tan này, ta chỉ có thể phong cấm, nhưng lại không tu bổ được."
"Nhưng lần này ta luyện hóa Ác Thần từ trước kỷ nguyên Hỗn Độn, màn hào quang này cũng không cần tồn tại nữa!" Đông Thiên Đế mở miệng nói. "Ác thần của Đông Thiên Đế ở trong màn sáng này, vậy ta luyện hóa hắn như thế nào!"
Hàn Vân Sơn cõng chiến chùy nói.
"Đây là một trận đồ, chư vị đứng trên trận đồ là được!" Trong lòng bàn tay Đông Thiên Đế xuất hiện một trận đồ tỉnh thần.
Trận đồ bay lên trời, sau đó bàn tay Đông Thiên Đế kết ấn, ấn ký dung nhập vào trên trận đồ, lập tức một ngôi sao bảy góc xuất hiện.