Tô Hạo cho đối phương cơ hội xuất thủ, nhưng đối phương lại nói nhảm quá nhiều, cho nên trực tiếp ra tay.
Thi triển Kỷ Nguyên Thần Quyền.
Âm!
Theo Tô Hạo xuất quyền, một đạo quyền ảnh khổng lồ từ trong nắm đấm của Tô Hạo bắn ra, công kích vê phía Thần Mục.
Thấy Tô Hạo ra quyền, Thần Mục khẽ giật mình, ngọn lửa màu đen trong thân thể cuồn cuộn mà ra, chấn thiên động địa, vô cùng kinh khủng.
“Thiên Ma Hắc Viêm Quyền.”
Âm!
Thần Mục đấm ra một quyên, hắc viêm quét sạch thiên địa, nhanh chóng hội tụ về phía nắm đấm của hắn. Sau đó một quyền đánh ra, không gian lập tức sụp đổ, một nắm đấm mấy ngàn trượng, hướng nắm đấm của Tô Hạo oanh kích tới.
Âm ầm! Hai cỗ lực lượng va chạm vào nhau, phát ra tiếng nổ long trời lở đất, thiên địa phảng phất nổ tung, Thí Thần Sơn ở trong cỗ lực lượng này xuất hiện sụp đổ, toàn bộ ngọn núi đều run rẩy.
Hôi
Nhưng mà sau khi nắm đấm va chạm, quyền ảnh của Tô Hạo xuyên thấu qua hắc viêm, tiếp tục tiến lên, công kích Thần Mục.
Thần Mục kia thấy một quyền này, sắc mặt đại biến.
Hắn không ngờ một quyền của mình lại không phải đối thủ của đối phương.
Âm!
Nắm đấm đánh vào trên người hắn.
Lập tức thân thể hắn chia năm xẻ bảy.
Một màn này xuất hiện, khiến người ta không dám tin, Thần Mục bị người ta một quyền giải quyết.
Hôi
Trong phi chu, Vô Ưu Tử mang theo người của Tam Huyền Thiên xuất hiện. “Sư huynh, Thần Mục hắn!”
“Hắn không chết, ta có thể cảm giác được khí tức của hắn!” Vô Ưu Tử trầm giọng nói.
Bên này
'Tô Hạo vẫn lăng không, ánh mắt nhìn về một chỗ.
Chỗ hư không kia xuất hiện một khe hở, một bóng người từ trong đó đi ra.
Chính là Thần Mục, trên người hắn không có bất kỳ vết thương nào, giống như một kích vừa rồi không gây ra bất kỳ tổn thương nào cho hắn.
“Thần Mục hắn không chết!” Ánh mắt Âm Vũ bên cạnh Đằng Thiên Đế nhìn Thần Mục, sắc mặt ngưng trọng nói. “Một kích vừa rồi của Tô thành chủ, tuyệt đối đã đánh nát thân thể hắn, hắn làm sao lại không chết?”
Ánh mắt Đăng Thiên Đế ngưng lại.
Vừa rồi hắn cảm nhận rất rõ ràng.
Thân thể Thần Mục đã bị đánh nát.
“Không ngờ ngươi lại có thuật thế thân!” Tô Hạo nhìn Thần Mục mở miệng nói.
“Đúng vậy, giữa ta và phân thân, có thể chuyển đổi bất cứ lúc nào, ngươi một quyền không giết được ta
“Nhưng ngươi không giết được ta thì ngươi phải chết, một quyền này của ngươi đã tiêu hao một nửa sức mạnh trong cơ thể”
“Thân thể này của ngươi, nhiều nhất cũng chỉ đánh ra được một quyền nữa!”
Thần Mục vừa nói, thân hình đã lao về phía Tô Hạo.
Đồng thời đánh ra một quyền.
Quyền ra như dãy núi mênh mông, chấn động cả trời đất. Chỉ là Tô Hạo cũng không nói nhảm với hắn, mà tiếp tục đấm ra một quyên.
Kỷ Nguyên Thần Quyên tiếp tục ra tay, giống như không thèm để ý đến lực lượng trong cơ thể mình!
Oanh
Nắm đấm va chạm.
Thân thể Thần Mục kia lần nữa bị đánh nát. Lực lượng trong cơ thể Tô Hạo cũng vào thời khắc này, tiêu hao hầu như không còn.
“Giết!”
Vào thời khắc này, Lạc Vân tiên tử xuất thủ, thân hình hướng Tô Hạo bắn tới, khi tới gần Tô Hạo, trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm.
Trường kiếm hướng về phía ngực Tô Hạo mà đâm tới, hàn quang trong đôi mắt đẹp lóe lên.
Lực lượng trong trường kiếm bộc phát ra, giống như một con trường long.
Tay Tô Hạo nhấc lên, một thanh trường kích xuất hiện, trực tiếp chém ra, va chạm với trường kiếm kia.
Chỉ là trong nháy mắt trường kiếm va chạm.
Sau lưng Tô Hạo xuất hiện một đạo thân ảnh.
“Nguyệt Ảnh Lung Sát!”
Một đạo thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên sau lưng Tô Hạo.
Vầng trăng khuyết như lồng, bao phủ Tô Hạo. Trường kiếm trong tay Lạc Vân tiên tử chỉ là phụ trợ, đạo thân ảnh sau lưng mới là trọng điểm công kích.
Bao phủ xuống, chặt đứt tất cả.
Thế nhưng vào lúc này, một sợi dây leo màu máu chợt xuất hiện và xuyên thủng bóng người ánh trăng kia.
Xuy!
Sau khi dây leo màu máu đâm vào, xuất hiện một lực hút khủng bố, trong nháy mắt cắn nuốt bóng trăng kia.
Sau đó một bóng người xuất hiện, một chưởng đánh về phía đầu Lạc Vân tiên tử.
Tâm thần Lạc Vân tiên tử cả kinh, thân hình cấp tốc lui về phía sau.
Khi nàng lùi lại
Thân ảnh Thần Mục xuất hiện, một quyền đánh về phía thân ảnh vừa ra tay.
Âm!
Nắm đấm va chạm với đối phương, nhưng lại phát hiện một luông sức mạnh không cách nào ngăn cản được bộc phát ra từ nắm đấm của đối phương. Bành!
Cánh tay của hắn ở dưới một quyền này, trong nháy mắt tan rã, thân thể cũng đụng vào người Lạc Vân tiên tử, hướng về phía Thí Thần sơn mà lao tới.
Âm!
Thân thể hai người đụng vào Thí Thần Sơn, phát ra một tiếng ầm ầm.
Nhưng sau đó hai người lại bay ra, xuất hiện trước mặt mọi người.
Lúc này hai người có vẻ chật vật vô cùng.
Tóc tai rối bời, khóe miệng tràn ra máu tươi, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía bóng người xuất hiện ở trước mặt bọn họ.
Âm!
Ngay tại thời khắc này.
Đám hòa thượng Viên Hư trước đó vây giết hai người Hoàng Tuyền đại đế hiện thân.
Khí tức hai bên có chút hỗn loạn, bốn người liên thủ đối chiến hai người Hoàng Tuyền Đại Đế, bọn họ cũng không chiếm được lợi thế gì. Hơn nữa bọn họ cảm giác được khí tức của Bàn Nhược hòa thượng biến mất, cho nên gián đoạn trận pháp hiện thân. Thấy Thần Mục và Lạc Vân Tiên Tử bị trọng thương, hòa thượng Viên Hư mở miệng nói: “Sư huynh ta đâu?”