Những ma ảnh này phát ra ma khí, vô cùng bá đạo, mơ hồ đạt tới khí tức Đạo Cảnh đỉnh phong.
Sắc mặt Đế Thích trước mặt hắn trở nên ngưng trọng.
Ở phía sau hắn cũng có Phật quang chiếu rọi, một tôn Phật Đà to lớn hiện thân.
Xem ra hai người muốn thi triển ra một kích cuối cùng. Nhìn thấy chín đạo ma ảnh xuất hiện, trong đôi mắt Khí Thiên Đế lóe lên quang mang.
Thân là Ma Vương, có thể thôn tính ma khí để nâng cao thực lực, nếu hắn có thể nuốt chín ma ảnh kia, phỏng chừng có thể chạm đến Đạo Cảnh đỉnh phong.
Thân hình bắn mạnh ra, hướng phía Thiên Nguyên Vương. Đây là chiến đấu, không có công bằng gì, cho nên giết chết đối thủ, chính là thắng lợi.
Chủ nhân Hoang Các thấy thế, ánh mắt ngưng tụ.
Muốn ra tay giúp đỡ. Nhưng trong lòng hắn ta lại cảm thấy sợ hãi, thân hình của mình đã bị khóa chặt, là một cao thủ Đạo Cảnh đỉnh phong đã khóa chặt hắn ta.
"Còn có cao thủ Đạo Cảnh."
Sắc mặt chủ nhân Hoang Các kia trở nên âm trầm.
Nếu như không có người ra tay trợ giúp Thiên Nguyên Vương, như vậy Thiên Vương chỉ sợ sẽ bị áp chế.
Đúng lúc này.
Cửu Anh Vương Tứ Hoàng đang giằng co với bọn người Nhạc Thái Sơn đột nhiên ra tay.
Nhưng đối tượng hắn xuất thủ không phải đám Diễm Huy Hoàng.
Mà là Tam Hoàng đang giằng co cùng Diễm Huy Hoàng. Tam Hoàng kia căn bản cũng không phòng bị Tứ Hoàng, thân hình bị xuyên thủng.
Sau đó máu trên người nhanh chóng bị cắn nuốt, một kích xuyên thủng Tam Hoàng Hậu, trong tay Tứ Hoàng xuất hiện một cây trường mâu, nhanh chóng ném về phía Điệp Phi Vũ.
Mà khi hắn ném mạnh, Diễm Huy Hoàng kia lao thẳng tới Điệp Phi Vũ.
Lúc Tứ Hoàng ra tay, Điệp Phi Vũ đã phản ứng, nhưng sau khi đối phương ra tay một kích đắc thủ thì đã ra tay với nàng.
Tốc độ của nàng vẫn chậm một chút, bị trường mâu kia xuyên thủng ngực.
Nhưng cái này không nguy hiểm đến tính mạng.
Trí mạng là nắm đấm Diễm Huy Hoàng kia, mang theo lực lượng như mặt trời bay múa về phía nàng.
"Muốn chết!"
Trong lúc quan sát, Thương Đế nhìn thấy tình huống này, trong đôi mắt phát ra một vệt hàn mang. Giơ ngón tay lên, trực tiếp điểm ra một chỉ.
Âm!
Một tia lôi quang trong nháy mắt xé rách không gian, trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Diễm Huy Hoàng.
Diễm Huy Hoàng ra tay đột nhiên cảm giác được lông tóc toan thân dựng đứng lên.
Nắm đấm trong tay lập tức thay đổi, đánh ra một quyên. Nhưng lôi quang kia vẫn xuyên thủng nắm đấm của hắn. Phịch một tiếng, toàn bộ cánh tay của hắn trực tiếp vỡ vụn. Diễm Huy Hoàng chịu đựng đau nhức kịch liệt, quay người bỏ chạy.
Nhưng lại có một luồng sáng xé rách không gian lao đến. Thấy vậy Diễm Huy Hoàng gầm lên một tiếng: 'Liệt diễm vô tận, liệt diễm Phạn thân!"
Thân thể trong nháy mắt hóa thành một đoàn hỏa diễm
Lôi quang xé rách không gian xuyên qua ngọn lửa.
Thân hình Diễm Huy Hoàng hiện ra, nhưng sắc mặt lại trang bệch.
Ở ngực hắn có một lỗ máu bị xuyên thủng.
Ánh mắt hoảng sợ nhìn nơi lôi quang phát ra.
Lúc này Thương Đế cũng di ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn Diễm Huy Hoàng.
Diễm Huy Hoàng lập tức không dám nói lời nào.
Uy nghiêm của Thương Đế, không thua bất cứ ai ở đây. "Cửu Anh Vương, không ngờ ngươi lại phản bội ta." Hắn nhìn Cửu Anh Vương, lạnh giọng nói.
Âm!
Lúc này, Nhạc Thái Sơn và Tần Phi Sơn đang giao thủ với Tam Hoàng lúc trước lại đi vê phía Khí Thiên Đế, hai người trực tiếp cản Khí Thiên Đế lại.
Ánh mắt Khí Thiên Đế phát lạnh, thân hình bắn mạnh về phía hai người.
Chiến đấu với hai người này, thực lực của hai người này không quá mạnh, nhưng cộng lại, cộng thêm một số bảo vật phòng ngự trên người, tạm thời ngăn cản Khí Thiên Đế. "Mẫu thân!"
Lúc này, Điệp Lam Nhan ở bên cạnh Tô Hạo, thân hình bay đến trước mặt Điệp Phi Vũ.
Nàng mang theo Điệp Phi Vũ nhanh chóng rời đi.
Xuất hiện ở chỗ mấy người Tô Hạo.
Bên người Tô Hạo có bảo vật Đạo Cảnh, có thể trợ giúp mẫu thân nàng ngăn cản có người đánh lén.
Xuy! Điệp Phi Vũ trực tiếp rút ra trường mâu xuyên thủng ngực, một cỗ máu tươi tuôn ra, nhưng lát sau vết thương đã ngừng lại.
Sắc mặt quả thật tái nhợt.
Vừa rồi nếu như không phải trốn nhanh, nàng đã bị Cửu Anh Vương chém giết.
Ánh mắt nhìn Cửu Anh Vương lộ ra vẻ phẫn nộ.
"Các ngươi đi đối phó Khí Thiên Đế, ta tới đối phó Thương Đết"
Cửu Anh Vương nói với Diễm Huy Hoàng và người bên cạnh hắn ta đang bị thương.
"Chỉ bằng ngươi cũng muốn đối phó tai"
Thương Đế nhìn Cửu Anh Vương lạnh giọng nói.
"Một mình ta khẳng định không phải đối thủ của ngươi, nhưng mà thêm một người nữa, khẳng định được!"
Cửu Anh Vương mở miệng nói.
Trong lúc hắn nói chuyện, một bóng người bước ra từ hư không.
Bóng người mặc áo bào vàng, khuôn mặt bình thường, nhưng khí thế trên người lại rất mạnh mẽ. "Hoàng đế thứ hai của Hoang Nguyên thần triều!"
Nhìn thấy thân ảnh này, Điệp Hoàng ở bên cạnh bọn Tô Hạo kinh hãi nói.
"Gái gì!"
Nghe Điệp Hoàng nói, Tô Hạo cũng khẽ giật mình.
Hoang Nguyên thần triều này bị người ta ăn mòn thành như vậy.
Hắn biết hoàng gia của Hoang Nguyên thần triều chính là võ lực cao nhất của Hoang Nguyên thần triều.
Ánh mắt không khỏi nhìn về phía Thương Đế kia.
Ánh mắt Thương Đế kia bình tĩnh.
Đệ Nhị Hoàng xuất hiện này, không có nhấc lên cho hắn bất kỳ gợn sóng nào.
"Xem ra Đế Quân, ngươi biết ta đầu phục Hoang Nguyên thần triều."
Đệ Nhị Hoàng nhìn Thương Đế, trâm giọng hỏi.
"Có biết hay không đều không trọng yếu, bởi vì các ngươi hôm nay đều phải chết." Thương Đế lạnh lùng nói.
"Đế Quân, nếu như bản tôn ngươi ở chỗ này, chúng ta không phải là đối thủ, nhưng ngươi chỉ là một phân thân mà thôi."
"Ta liên thủ với Cửu Anh Vương, áp chế thân thể này của ngươi còn có thể làm được."
Âm!