Nhưng từ tình huống trước đó, thực lực của cường giả Đạo Cảnh Bất Động Minh Vương Thành rất không bình thường. Cùng cảnh giới có thể lấy một địch hai, hoặc là lấy một địch ba.
Cho nên nhất định phải có cường giả tuyệt đối mới có thể áp chế Bất Động Minh Vương Thành.
"Các ngươi nói, chúng ta phải làm sao bây giờ? Tiếp tục như vậy, chúng ta có thể trở thành pháo hôi!"
Hỗn Nguyên Vương trầm giọng nói.
"Thật ra lần này chúng ta không chỉ phải đối mặt với Bất Động Minh Vương Thành, mà còn có khả năng đối mặt với Hoang Thần Triều."
"Thương Đế và Hoang Thần Tông giằng co nhiều năm như vậy, hắn chắc chắn không bỏ qua cơ hội này, ta nhận được tin tức, Thương Đế phái người đến liên hợp với Bất Động Minh Vương Thành."
Cửu Anh Vương trầm giọng nói.
Nghe Cửu Anh Vương nói, hai người kia bắt đầu trầm mặc. "Cửu Anh huynh, ngươi nói chúng ta bây giờ phải làm sao?" Hỗn Nguyên Vương nhìn Cửu Anh Vương nói.
"Án binh bất động, bảo toàn bản thân."
Cửu Anh Vương nói.
Nghe Cửu Anh Vương nói, sắc mặt Hỗn Nguyên Vương kia ngưng lại.
Cũng không biết tiếp tục nói gì, im lặng xuống.
"Nghỉ ngơi trước đi, ngày mai còn phải chờ Nhạc Thái Sơn thông báo?”
Cửu Anh Vương nói xong thân hình biến mất trong đại sảnh.
Hỗn Nguyên Vương kia thấy vậy, thân ảnh cũng biến mất. Điệp Hoàng Điệp Phi Vũ nhìn hai người biến mất, vẫn ở lại trong đại sảnh, không rời đi.
Không lâu sau đó, Cửu Anh Vương rời đi lúc trước, lại xuất hiện lần nữa.
"Cửu Anh huynh, vì sao không kéo Hỗn Nguyên Vương vào phe Đế Quân?" Điệp Phi Vũ nhìn Cửu Anh Vương nói.
"Bởi vì Hỗn Nguyên Vương, có khả năng là người của Hoang Thần Tông."
Cửu Anh Vương trầm giọng nói.
Nghe Cửu Anh Vương nói, con ngươi Điệp Phi Vũ đột nhiên co rút lại.
"Đây là Tam hoàng gia vừa mới thông báo cho ta, thật không ngờ Hỗn Nguyên Vương lại có thể che giấu lâu như vậy trước mặt chúng ta."
Cửu Anh Vương thở dài nói.
Nghe được lời Cửu Anh Vương nói.
Điệp Hoàng thở dài một tiếng, Hỗn Nguyên Vương cùng bọn họ coi như là bạn bè nhiều năm.
Không ngờ lại là người được cài vào.
Không khỏi có chút thương cảm.
"Không biết vì sao, lần này ta luôn có một dự cảm không tốt, không biết sẽ xảy ra chuyện gì?"
"Đế Quân bên kia có kế hoạch gì?" Điệp Hoàng hỏi tiếp.
"Đế Quân sẽ đích thân đến đây, nhưng Đế Quân bên kia phân phó chúng ta, không được có bất kỳ động tác gì." "Nhưng ta thấy tư thế của Thiên Lục chân nhân, cũng sẽ không cho chúng ta cơ hội như vậy."
Cửu Anh Vương trầm giọng nói.
"Ta và ngươi cũng không phải là kẻ yếu, liên hợp lại, bảo toàn bản thân vẫn có thể làm được, ngươi thấy động phủ của Hắc Thủy Chân Quân như thế nào?"
Điệp Hoàng có chút quan tâm Điệp Lam Nhan, nên hỏi. "Bên Tam hoàng gia truyền ra tin tức, Bát hoàng gia bị Hư Mục Phong giết chết, người sau lưng Hư Mục Phong là Thiên Lục chân nhân?”
"Động phủ của Hắc Thủy Chân Quân, có thể là một cái bẫy, nhưng rốt cuộc là cái bẫy gì, vẫn chưa rõ ràng."
Cửu Anh Vương nói.
"Hư Mục Phong không chết, sau lưng hắn còn có Thiên Lục chân nhân."
Sắc mặt Điệp Hoàng trở nên ngưng trọng. Động phủ Hắc Thủy Chân Quân đã được phát hiện từ vô số năm trước, lúc đó là do Hư Mục Phong trình lên Thương Đế.
Nếu nói Hư Mục Phong là người của Thiên Lục chân nhân, vậy có thể thấy ván cờ này đã được bố trí từ rất nhiều năm. "Vậy Thái tử điện hạ còn muốn mở phủ Hắc Thủy Chân Quân sao?”
Điệp Hoàng trầm giọng nói.
"Vẫn tiếp tục mở, đoán chừng là Đế Quân bên kia muốn xem đối phương bố trí cái gì."
"Ngươi và ta đến lúc đó hãy chú ý Lam Nhan và Thải Nhỉ nhiều hơn."
Cửu Anh Vương nói.
"Thái tử thích con gái của ngươi, nhưng nhìn con gái của ngươi hình như không thích Thái tử lắm, có một số chuyện không thể ép buộc, ngươi không nên quá tác hợp bọn chúng."
Điệp Hoàng liếc nhìn Cửu Anh Vương nói.
"Ta cũng chỉ cho hắn cơ hội, còn có thể chiếm được trái tim của Thải Nhi hay không, đó là việc của vô vi, không liên quan gì đến ta."
"Ta đi trước, đi gặp Tam hoàng gia."
Cửu Anh Vương nói xong thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh, lần nữa biến mất.
Một bên khác.
Hỗn Nguyên Vương trở về sân của mình, ngồi ở đó, ánh mắt lóe lên tỉnh quang.
Khác hẳn với tất cả biểu hiện trước đó.
"Chẳng lẽ là ta cảm giác sai rồi."
Hỗn Nguyên Vương mở miệng nói.
Trong lúc hắn nói chuyện.
Một đạo hư ảnh xuất hiện trước mặt hắn, Hỗn Nguyên Vương lập tức tiến lên khom người nói: "Tham kiến đại nhân!"
"Cửu Anh Vương và Điệp Hoàng, bọn chúng có động tĩnh gì không?”
"Nếu có động tĩnh, đêm nay thừa cơ giải quyết bọn chúng." Thân ảnh đó chính là Thiên Lục chân nhân. Hắn muốn thừa lúc xuất thủ với Bất Động Minh Vương Thành, giải quyết những người mà Thương Đế cài vào trong Thất Vương.
"Bọn chúng không có động tĩnh gì, nhưng xem dáng vẻ của bọn chúng, chắc là muốn bảo toàn bản thân."
Hỗn Nguyên Vương trả lời.
"Bảo toàn bản thân, lần này bọn chúng không có cơ hội đó đâu, tiếp tục giám thị bọn chúng, một khi có động tác, trực tiếp ra tay giải quyết Cửu Anh Vương trước."
Nói xong hư ảnh Thiên Lục chân nhân biến mất.
Lúc này.
Một nơi khác.
Cửu Anh Vương biến mất, xuất hiện sau lưng một nam tử mặc hoàng bào.
Nam tử áo vàng đứng chắp tay, đứng ở đó giống như một người bình thường.
Cảm nhận được có người xuất hiện phía sau, nam tử áo vàng xoay người, một đôi mắt hiện lên màu đỏ, trông giống như ngọn lửa đang cháy. Khiến không gian xung quanh xuất hiện từng gon sóng. Người này chính là đệ tam hoàng gia của Hoang Nguyên Thân Trieu.
"Tam ca, thực lực của huynh lại tiến bộ không ít."
Cửu Anh Vương nhìn người trước mặt, mở miệng nói. "Tứ đệ, ngươi khiêm tốn trước mặt ta rồi!"