"Nhiệm vụ của Thương Văn Vũ đã hoàn thành, thưởng cho ký chủ 10000 điểm giá trị 5 thẻ rút thưởng Bạch Ngân, đã được gửi vào thanh vật phẩm, xin ký chủ kiểm tra và nhận. "
"Chủ thượng, chúng ta rời đi thôi, dao động kiếm khí bên này, hẳn là đã thu hút sự chú ý của người khác!"
Tiêu Dao Hầu đi đến trước mặt Tô Hạo nói.
"Đi!"
Tô Hạo gật đầu, đi theo Tiêu Dao Hầu nhanh chóng rời đi.
Mà khi bọn người Tô Hạo rời đi không bao lâu, một lão giả áo đen nhanh chóng xuất hiện ở trong rừng rậm.
"Hàn Băng Kiếm Đạo của Văn Vũ."
Vừa vào tới rừng, hắn cảm nhận được kiếm đạo của Thương Văn Vũ, ngẩng đầu nhìn về phía bị băng kiếm màu máu bao phủ, ánh mắt lập tức biến đổi, đầu nắm chặt trong tay, một luồng năng lượng cực kỳ cuồng bạo xuất hiện trong tay hắn, sau đó hắn đánh một quyền về phía màn băng kiếm.
Nắm đấm cương khí mạnh mẽ đánh nát toàn bộ băng kiếm, lộ ra thân thể của Thương Văn Vũ.
Thân hình hắn lóe lên, xuất hiện trước mặt Thương Văn Vũ, sắc mặt âm trầm, bởi vì lúc này Thương Văn Vũ đã không còn hơi thở.
"Ai, là ai giết Văn Vũ!"
Lão giả áo đen này gầm lên giận dữ, ôm thi thể Thương Văn Vũ cấp tốc chạy về phía Thanh Mộc Kiếm Phái.
Cửa núi Thanh Mộc Kiếm Phái
Tên đệ tử thủ vệ kia có vẻ rất cao hứng, hôm nay phát tài, hắn chuẩn bị đổi ca, xuống núi tìm một tửu quán uống chút rượu ngon, nhưng ngay lúc này, cột đá sơn môn vốn hoàn hảo đột nhiên đứt gãy.
Tên đệ tử thủ vệ kia đã cảm nhận được, hắn muốn tránh né cột đá thế nhưng lại phát hiện bản thân bị một luồng khí tức khóa chặt, chỉ có thể trơ mắt nhìn cột đá đập xuống.
Bành!
Cột đá to lớn chôn vùi hắn ta.
Đông! Đông!
Từng đợt tiếng chuông vang lên trên bầu trời của Thanh Mộc Kiếm Phái.
Trong nháy mắt khi Vạn Tùy Phong nghe được tiếng chuông vang lên, sắc mặt hắn biến đổi, vội vàng rời khỏi biệt viện, bay nhanh về phía chủ điện Thanh Mộc Kiếm Phái.
Khi hắn xuất hiện trước cửa chủ điện, cửa chủ điện đã đứng một nam tử áo lam, nam tử hùng vĩ như núi, hắn chắp hai tay sau lưng đứng trước cửa điện, cả người giống như một thanh trường kiếm đứng sừng sững.
"Tham kiến Đệ nhất Phong chủ, không biết Đệ nhất Phong chủ có biết chuyện gì xảy ra hay không?"
Vạn Tùy Phong khom người nói.
Nam tử áo lam này chính là Đệ nhất Phong chủ của Thanh Mộc Kiếm Phái, Yến Bạch Xuyên.
Nam tử áo lam chậm rãi xoay người, một khuôn mặt anh tuấn không có một tia mơ màng, khảm một đôi mắt như lam bảo thạch, thần sắc lạnh lùng, lắc đầu nói: "Ta không biết, là Hữu Kiếm Sứ gõ vang Kim Chung."
Trong lúc bọn họ nói chuyện, lại xuất hiện hai bóng người, trên người hai bóng người này đồng dạng có kiếm khí bức người, nhưng khí thế lại kém hơn Yến Bạch Xuyên.
"Tham kiến Đệ nhất Phong chủ."
Hai người khác đến đây đều khom người nói.
Đệ nhất Phong chủ mang theo một người mạnh nhất trong Ngũ Phong Chi Chủ.
Yến Bạch Xuyên nhìn hai người vừa xuất hiện nói: "Tam Phong chủ đâu, sao hắn không đến."
"Chúng ta không nhìn thấy, nghe được tiếng chuông chúng ta liền đến đây."
Đệ tứ Phong chủ mở miệng nói.
"Vậy chúng ta đi vào trước đi." Yến Bạch Xuyên dẫn ba người vào đại điện.
Trong điện
Một lão giả mặc hắc bào, cũng chính là lão giả chạy tới hiện trường của Thương Văn Vũ, hắn chính là Hữu Kiếm Sứ của Thanh Mộc Kiếm Phái - Lâm Viễn.
Cách hắn không xa, một nữ tử trung niên đang nhìn thi thể Thương Văn Vũ. Nàng ta trông rất bình thường, nhưng ánh mắt lại sắc bén dị thường. Nàng ta đang cẩn thận nhìn huyết băng kiếm lưu lại trên người Thương Văn Vũ.
Nàng vươn một tay, nhẹ nhàng chạm vào huyết băng kiếm, lập tức cảm thấy một cỗ khí tức âm hàn truyền đến cánh tay nàng từ ngón tay, khí lạnh màu máu này muốn dọc theo cánh tay của mình dũng mãnh hướng lên trên người nàng.
Hô!
Trong tay nàng ta phát ra một đạo kiếm khí, phá vỡ luồng hàn khí màu máu này.
"Hàn khí thật bá đạo."
Trung niên nữ tử trầm giọng nói.
Trong lúc nàng nói chuyện, đám người Yến Bạch Xuyên đi vào đại điện.
Trong nháy mắt khi vào điện, bọn họ đã phát hiện ra Thương Văn Vũ đã biến thành thi thể.
Mấy người tung người một cái đã xuất hiện trước thi thể Thương Văn Vũ, nhìn huyết băng kiếm trên người Thương Văn Vũ, Yến Bạch Xuyên nhướng mày.
"Hữu Kiếm Sứ, là ai giết Tam Phong chủ?"
Thanh âm của hắn rất lạnh, Phong chủ chính là cao tầng của Thanh Mộc Kiếm Phái, đây chính là đại sự.
"Thương Văn Vũ, hắn bị người giết chết trong rừng rậm dưới chân núi. Lúc ta trở về núi phát hiện trong rừng rậm có kiếm khí dao động, cho nên đã đi điều tra một chút. Không ngờ tới lúc ta đến, Thương Văn Vũ đã như vậy rồi."
Hữu Kiếm Sứ thở dài nói.
"Giết người dưới chân núi Thanh Mộc Kiếm Phái ta, kẻ nào càn rỡ như vậy."
Đệ nhất Phong chủ Yến Bạch Xuyên đi tới trước mặt Thương Văn Vũ, một đôi tay trắng nõn như nữ nhân chậm rãi chụp vào huyết băng kiếm lưu lại trên người Thương Văn Vũ.
Khi hắn chạm đến, huyết băng kiếm còn lại phát ra một đạo huyết khí muốn công kích Yến Bạch Xuyên, nhưng dường như Yến Bạch Xuyên căn bản không thèm để ý đến hàn khí màu máu kia muốn công kích hắn.
Hô!
Trong lòng bàn tay hắn, từng đạo kiếm khí vô hình đánh nát toàn bộ hàn khí màu máu kia, tay hắn không dừng lại, tiếp tục ra tay dùng kiếm khí áp chế hàn khí màu máu kia. Trong nháy mắt, toàn bộ huyết băng kiếm cắm trên người Thương Văn Vũ đều nóng chảy ra.