"Kiếm của ngươi, làm sao có thể xuyên qua thương ảnh của ta."
Con ngươi của người trung niên mở to, hắn không tin kiếm của Hàn Đường có thể xuyên qua thương ảnh của hắn.
"Không có gì là không thể, vừa rồi ngươi đã đổi hơi."
Hàn Đường lạnh lùng nói.
Sau khi người trung niên liên tục xuất thương, cương khí trong cơ thể tiêu hao, hắn điều động chân khí trong cơ thể, nhưng chỉ trong nháy mắt này, tốc độ xuất thương của hắn chậm đi một chút, Hàn Đường đã nắm lấy cơ hội này, một kiếm đâm vào cổ họng đối phương.
"Chết đi!"
Vừa dứt lời, trường kiếm trong tay Hàn Đường bùng phát ra một luồng cương khí, bỗng nhiên ầm một tiếng, cổ họng của người trung niên bị nổ tung, sau đó hắn không cam lòng ngã xuống đất.
Hàn Đường chậm rãi đi đến trước mặt người trung niên, cầm lấy ngân sắc trường thương trong tay hắn, đi đến trước mặt Tô Hạo.
Tô Hạo nhìn thanh trường thương màu bạc, mân mê vài cái, rồi biến thành thanh đoản thương như lúc trước, liền bỏ vào trong ống tay áo, sau khi vào trong ống tay áo, lại ném vào ô vật phẩm.
Mà lúc này trong miếu đổ nát, hoàn toàn yên tĩnh.
Hai tên hộ vệ bên cạnh Hải Tam Thiếu, thần sắc khẩn trương nhìn Tô Hạo cùng Hàn Đường, trong mắt bọn chúng mang theo kinh hãi, một kiếm giết chết Vinh thúc, muốn giải quyết bọn chúng cũng rất dễ dàng.
Hải Tam Thiếu thì vẻ mặt ngơ ngác, hắn thật sự không ngờ tới sẽ xảy ra tình huống như vậy.
Thực lực của Vinh thúc hắn biết rõ, Thiên Cảnh tam trọng, là người trong gia tộc phái tới bảo vệ mình, bây giờ lại bị người ta một kiếm giết chết.
Nguyên nhân bị giết, vậy mà là do đối phương nhìn trúng ngân thương trong tay Vinh thúc.
"Vị công tử này, tại hạ là Hải Tam Thiếu của Hải gia ở kinh thành, đây đều là hiểu lầm, hiện tại ngân thương đã ở trong tay các hạ, ngài xem có nên tha cho chúng ta hay không."
Hải Tam Thiếu thấp giọng nói.
Không còn cách nào, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu.
Tô Hạo không nói gì, mà là đưa mắt nhìn về phía hai tên hộ vệ bên cạnh Hải Tam Thiếu.
Lập tức thần sắc hai tên hộ vệ khẩn trương lên, bọn chúng nắm chặt trường đao trong tay, như muốn bảo vệ tốt bản thân.
Nhưng vô dụng, thân hình Hàn Đường lập tức biến mất.
Chờ hắn lần nữa trở lại bên cạnh Tô Hạo, trên cổ hai tên hộ vệ kia đã lộ ra một tia tơ máu đỏ tươi.
Thịch!
Hai người ngã xuống đất, tắt thở.
Sắc mặt Hải Tam Thiếu đại biến, ánh mắt kinh hãi nhìn Tô Hạo, hắn không ngờ Tô Hạo nói giết người là giết người.
"Các hạ tha mạng, ngài muốn gì ta nhất định sẽ làm cho ngài, cho dù không làm được, ta nghĩ Hải gia chúng ta cũng có thể làm được."
Hải Tam Thiếu lập tức quỳ xuống dập đầu nói.
Hắn sợ Tô Hạo không cẩn thận giết chết mình.
"Ngươi không cần lo lắng, mạng của ngươi ta sẽ giữ lại."
Tô Hạo nhẹ giọng nói.
"Đa tạ các hạ."
Nghe được Tô Hạo không muốn mạng của mình, Hải Tam Thiếu lập tức thở phào nhẹ nhõm, tuy rằng hắn cũng có chút đoán được, nhưng nghe Tô Hạo nói ra hắn mới yên tâm.
"Đừng vội mừng!"
Tô Hạo nhẹ giọng nói, trong tay hắn xuất hiện Tam Thi Não Thần Cổ, trong miệng nhả ra một đám trứng màu trắng.
"Đây là cái gì?"
Hải Tam Thiếu cũng nhìn thấy đám trứng màu trắng trong tay Tô Hạo, sắc mặt đột nhiên kinh hãi, hắn cảm thấy có chuyện chẳng lành sắp xảy ra.
Thân hình Hàn Đường lóe lên, xuất hiện bên cạnh hắn, ngón tay điểm vài cái lên người hắn, lập tức Hải Tam Thiếu không thể động đậy.
"Các hạ, ngươi muốn làm gì?"
Hắn há to miệng hỏi, trong lòng lo lắng muốn chết.
"Không muốn làm gì, chỉ là cho ngươi ăn một chút đồ vật mà thôi."
Tô Hạo nhìn Hải Tam Thiếu đang há miệng, ngón tay nhẹ nhàng búng một cái, đám trứng màu trắng kia liền chui vào trong miệng Hải Tam Thiếu, sau khi đám trứng chui vào miệng, Hải Tam Thiếu liền cảm thấy một dòng nước nhỏ chảy vào trong đầu mình.
"A!"
Lập tức một cơn đau xé nát đầu xuất hiện, Hải Tam Thiếu không chịu nổi cơn đau này, ôm đầu lăn lộn trên mặt đất.
Một lát sau
Hải Tam Thiếu nằm trên mặt đất, ánh mắt kinh hãi nhìn Tô Hạo, vừa rồi hắn có cảm giác muốn đập nát đầu mình.
"Ngươi cho ta ăn cái gì?"
"Cho ngươi ăn một chút thứ để ngươi nghe lời, sau khi trở về hãy hảo hảo hỗ trợ Hải Lan Châu, đừng có đánh chủ ý đến chuyện làm ăn ở Tây Bắc quận."
Tô Hạo lạnh lùng nói.
"Hải Lan Châu, con tiện nhân kia."
Khi Tô Hạo nhắc đến Hải Lan Châu, Hải Lan Sát đột nhiên chửi ầm lên.
Sắc mặt Tô Hạo lập tức thay đổi, Hải Lan Sát đang chửi rủa lập tức ôm đầu lăn lộn trên mặt đất.
"Ngươi muốn chết phải không, vậy mà dám trước mặt ta nhục mạ Hải Lan Châu, ngươi phải biết, nàng ấy là người làm việc cho ta."
Tô Hạo lạnh lùng nhìn Hải Lan Sát nói.
"Chủ thượng tha mạng, thuộc hạ sai rồi, thuộc hạ nhất định sẽ hảo hảo hỗ trợ Hải Lan Châu, mọi chuyện đều nghe theo nàng ấy chỉ huy."
Hải Lan Sát ôm đầu vội vàng nói.
Mắng Hải Lan Châu, là thói quen của huynh đệ bọn hắn, cho nên vừa rồi trong lúc tức giận, hắn đã buột miệng mắng ra.
Nhưng Hải Lan Sát là người thông minh, hắn biết tình cảnh của mình, cho nên lập tức nhận sai, còn cung kính gọi Tô Hạo là chủ thượng.
"Hy vọng ngươi biết điều."
Tô Hạo lạnh lùng nói.