Ngay khi chạm vào Thần Ma Trụ của Tô Hạo, nó nhanh chóng sụp đổ.
Sau đó liền thấy thân thể chật vật của hắn bị một gậy của Tô Hạo quét bay ra ngoài.
Ầm!
Sau khi Tiêu Trường Ưng bị đánh bay, trong tay xuất hiện một viên đan dược, nhanh chóng nuốt vào.
Sau khi nuốt đan dược, Thanh Liên Địa Tâm Hỏa vốn đang hỗn loạn trong kinh mạch bắt đầu chậm rãi bình ổn lại.
Lúc này hắn phải đảm bảo năng lượng dị hỏa trong cơ thể.
Tuy nhiên một gậy vừa rồi của Tô Hạo cũng khiến hắn bị thương, khóe miệng còn lưu lại một tia máu tươi, khí tức toàn thân có chút hỗn loạn.
Ánh mắt Tô Hạo lạnh lùng nhìn Tiêu Trường Ưng, chân đạp mạnh xuống đất, thân hình lao tới.
Hiện tại chính là thời cơ tốt nhất để ra tay, Tô Hạo sẽ không bỏ qua cơ hội như vậy.
Thừa dịp ngươi bị thương, lấy mạng ngươi mới là lựa chọn chính xác nhất.
Thần Ma trụ trong tay Tô Hạo lại lần nữa đánh ra.
Thần Ma trụ mang theo năng lượng bá đạo đánh tới Tiêu Trường Ưng.
Tiêu Trường Ưng vừa mới nuốt đan dược, năng lượng dị hỏa vẫn chưa hoàn toàn bình ổn.
Ầm!
Thần Ma trụ của Tô Hạo đã xuất hiện trước mặt hắn.
Dưới ánh mắt kinh hãi của Tiêu Trường Ưng, nó trực tiếp đánh vào ngực Tiêu Trường Ưng, muốn xuyên thủng ngực hắn.
Thế nhưng, khi Thần Ma trụ của Tô Hạo xuất hiện ở trước ngực Tiêu Trường Ưng.
Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trong cơ thể Tiêu Trường Ưng dường như cảm nhận được nguy hiểm của hắn.
Đột nhiên bộc phát ra một luồng khí tức hỏa diễm nồng đậm, sau đó xuất hiện một đài sen màu xanh khổng lồ.
Thần Ma trụ của Tô Hạo đánh lên đài sen màu xanh, vậy mà không phá vỡ được đài sen này.
Nhưng thân thể và đài sen màu xanh của Tiêu Trường Ưng bị lực lượng khổng lồ của Thần Ma Trụ đánh bay ra ngoài.
Tiêu Trường Ưng bị đánh bay lộ ra vẻ sợ hãi trên mặt, vừa rồi nếu không phải Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trong cơ thể hộ thể, e rằng hắn đã bị một gậy của Tô Hạo xuyên thủng.
Ánh mắt hắn ngưng tụ, lập tức thúc giục Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trong cơ thể, Thanh Liên Địa Tâm Hỏa bao phủ lấy Tiêu Trường Ưng, chạy trốn vào hư không.
Trong nháy mắt thoát khỏi Luân Hải cấm chế phù, Thanh Liên Địa Tâm Hỏa lại bộc phát, điên cuồng thiêu đốt cấm chế phù, muốn thiêu ra một khe hở.
Thấy vậy, chân khí của Tô Hạo khởi động, thân hình lóe lên đuổi theo Tiêu Trường Ưng.
Tiêu Trường Ưng thấy vậy sắc mặt trắng bệch, hắn vỗ một chưởng vào ngực, Thanh Liên Địa Tâm Hỏa nhảy lên, vậy mà lại tuôn ra khỏi ngực hắn.
Trong nháy mắt tuôn ra khỏi ngực, một luồng năng lượng hỏa diễm đáng sợ tới cực điểm tuôn ra, theo thanh sắc luyện hóa dung nhập vào hư không.
Hô!
Thanh Liên Địa Tâm Hỏa không ngừng thiêu đốt, nó đang thiêu đốt bản nguyên.
Sức mạnh thiêu đốt bản nguyên này trực tiếp thiêu ra một khe hở trên Luân Hải cấm chế phù của Tô Hạo.
Trong nháy mắt, Thanh Liên Địa Tâm Hỏa biến mất không thấy, mà trên cấm chế phù kia xuất hiện một khe hở lớn bằng một người.
Tiêu Trường Ưng mượn chút sức lực cuối cùng, trước khi Tô Hạo đến đã lao ra khỏi khe hở.
Sau khi lao ra khỏi khe hở, chân khí quanh thân hắn khôi phục.
Nhưng do đã tiêu hao hết Thanh Liên Địa Tâm Hỏa nên lúc này khí tức quanh thân hắn rất hỗn loạn.
Ầm!
Ngay khi hắn ổn định thân hình!
Trên bầu trời không ngừng vang lên tiếng nổ ầm ầm, hắn nhìn lên, hai thân ảnh khổng lồ đang không ngừng giao chiến trên không trung.
Sức mạnh do hai người chiến đấu bộc phát ra khiến hư không sụp đổ.
Ánh mắt Tiêu Trường Ưng ngưng tụ, nhìn về phía một người trong đó.
Một người trong đó có thân hình khôi ngô, quanh thân tản ra hỏa diễm đáng sợ, cả người giống như một mặt trời khổng lồ.
Mỗi một quyền hắn đánh ra đều bộc phát ra một quả cầu lửa còn chói mắt hơn cả mặt trời trên trời.
Ầm! Ầm!
Uy thế cường đại tới cực điểm.
Người giao chiến với hắn là Yến Quy Nhân, Yến Quy Nhân khí huyết cuồn cuộn, một quyền đánh ra huyết khí như hồng thủy.
Điểm mạnh nhất của Yến Quy Nhân là gì? Chính là hắn sở hữu khí huyết vô tận, hắn chính là một cỗ máy chiến đấu cuồng bạo.
Hai người không ngừng va chạm, tạo ra tiếng vang chấn động màng nhĩ.
Giao chiến với Yến Quy Nhân là điện chủ Hắc Vũ thống lĩnh điện của Tiêu gia, Tiêu Ngao.
Là cao thủ Luân Hải Cảnh.
Sau khi nhận được tin tức của Tiêu Minh Sinh, hắn liền chạy tới đây.
Nhưng khi hắn đến nơi này, lại phát hiện ra cấm chế do Tô Hạo bố trí.
Hắn muốn phá vỡ cấm chế này nhưng Yến Quy Nhân lại xuất hiện trước mặt hắn.
Sau khi Yến Quy Nhân xuất hiện, Tiêu Ngao lập tức giao chiến với hắn.
Xuất hiện ở đây chỉ có thể là người của Bất Động Minh Vương Thành, cho nên bọn họ là kẻ địch.
Kẻ địch thì không có gì để nói.
Một chữ, chính là "Chiến!"
"Vậy mà có thể đánh ngang tay với Tam ca!"
Tiêu Trường Ưng nhìn Yến Quy Nhân giao chiến với Tiêu Ngao, vẻ mặt kinh hãi.
Tiêu Ngao, Tam ca của Tiêu Trường Ưng, dựa vào nhục thân khí huyết bước vào Luân Hải Cảnh, lực lượng toàn thân bùng nổ tới cực hạn.
Hắn cũng là điện chủ Hắc Vũ thống lĩnh điện của Tiêu gia.
Tiêu Ngao kia cũng phát hiện ra Tiêu Trường Ưng, vẻ mặt ngông cuồng khôi phục lại bình tĩnh.
Hắn đánh ra một quyền, mượn lực từ chưởng của Yến Quy Nhân, trực tiếp đến trước mặt Tiêu Trường Ưng.
"Trường Ưng, ngươi không sao chứ!"
Tiêu Ngao nhìn Tiêu Trường Ưng, vẻ mặt quan tâm hỏi, nhưng ngay sau đó ánh mắt ngưng tụ.
Bởi vì hắn cảm nhận được Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trong cơ thể Tiêu Trường Ưng vậy mà biến mất không thấy, vô cùng kinh ngạc.
Thanh Liên Địa Tâm Hỏa chính là mấu chốt đột phá của Tiêu Trường Ưng.