[Dân Quốc] Phong Cốt

Lượt đọc: 10687 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150
Tiến »
Chương 44

❊ ❊ ❊

Đúng giờ ăn, công nhân nhà máy dệt đã dừng một phần máy móc. Trong nhà máy hiếm khi không ồn ào, cuối cùng có thể nghe thấy tiếng gió thu thổi qua lá cây, âm thanh xào xạc.

Nếu tiếp tục đi vào trong sân nhỏ, xung quanh sẽ càng yên tĩnh hơn.

Những người làm việc ăn no không có việc gì làm, ngồi trên ghế gỗ dưới hành lang ngủ gật. Đầu bọn họ gật gù, quạt hương bồ cũng rơi xuống đất.

Liêu Hải Bình không nói gì, khi đẩy cửa vào, trong lòng đã chuẩn bị cho việc bị lừa.

Hắn không chắc lời nói của Khương Tố Oánh có đáng tin hay không — tất nhiên theo tình hình im ắng này, chắc chắn là không đáng tin được. Dù sao Khương Tố Oánh là người thích náo nhiệt, nếu cô đến, chắc chắn sẽ gây ra tiếng động.

Quả nhiên, ghế tiếp khách trong phòng đều trống, phía sau bình phong cũng không có ai, càng không có âm thanh.

Liêu Hải Bình cảm thấy mình thật ngu xuẩn.

Vì một chút hy vọng hão huyền, mà từ chối một bữa tiệc quan trọng, là việc mà kẻ ngốc mới làm.

Khuôn mặt hắn dần dần trở nên u ám, đang chuẩn bị quay người rời đi. Một cách tình cờ nhìn vào trong, đột nhiên phát hiện trên bàn có một bóng người nằm úp sấp.

Vì cúi sát bàn quá gần, nên khi thoạt nhìn hắn đã bỏ qua.

Là Khương Tố Oánh.

Cô nhắm mắt, nghiêng mặt gối lên cánh tay, gương mặt bị ép ra một đường cong đầy đặn. Lông mi dài và dày run rẩy theo nhịp thở, kéo dài từng chút một. Có lẽ đã chờ một lúc lâu, mãi không thấy Liêu Hải Bình trở về, thực sự là quá nhàm chán nên đã ngủ thiếp đi.

Chỉ có cô mới có thể làm ra những việc vô tâm vô phế như vậy.

Trong phòng tràn ngập sự ấm áp lười biếng, khiến người ta cảm thấy bình yên, tâm trạng thư thái.

Trong lòng Liêu Hải Bình bỗng không còn u ám, mà dâng lên một cảm giác an bình kỳ dị.

Có lẽ đã lâu rồi không ai chờ đợi hắn — thời điểm bốn năm tuổi thì có.

Hắn đã trốn học, chơi ở bên ngoài dính đầy bùn. Khi về nhà, mẹ đứng ở cửa, mắng hắn một trận không biết giữ quy tắc, dùng chiếc chổi lông gà dọa hắn hai cái, phạt hắn quỳ trên đệm chép Thiên Tự Kinh.

Sau đó, những người chờ đợi hắn đều đã chôn dưới lòng đất, không còn ai thúc giục hắn về nữa.

Nhưng vào lúc này, Khương Tố Oánh lại đang chờ hắn trở về. Thậm chí chờ đến mức buồn ngủ, cũng không đi.

Liêu Hải Bình chăm chú nhìn bộ dáng cô ngủ say.

Giống như một con mèo, tự do chiếm lĩnh không gian, nhưng không khiến người ta nổi giận, chỉ cảm thấy mềm mại. Hình như chỉ cần không đánh thức cô, thì sự mềm mại này sẽ kéo dài mãi, Liêu Hải Bình cũng sống theo.

Vì vậy, hắn không gọi cô dậy, mà ngồi ở bàn bên cạnh. Rút một quyển sách ra, bắt đầu đọc.

Lão Tôn đã học được bài học, thấy cảnh tượng này, không nói thêm gì, chỉ khép cửa lại rồi lén lút đi ra ngoài — Nhị gia là người làm bằng sắt, nhưng ông ta thì không. Bận rộn một hồi, giờ này ông ta đói đến mức bụng dán vào lưng, nhất định phải ăn no một bữa!

Tất nhiên ông ta rất có lương tâm, không quên dặn đầu bếp chuẩn bị món ăn. Đợi Liêu Hải Bình khi nào không định tu tiên nữa, thì có thể ăn bất cứ lúc nào.

Trong phòng tràn ngập sự yên bình ngoài dự đoán. Ba, năm phút sau, Khương Tố Oánh động đậy.

Cô nằm úp sấp không đúng tư thế, cổ gần như bị sái. Vừa mở mắt ra, bỗng thấy Liêu Hải Bình ở không xa, cơn buồn ngủ lập tức bị dọa chạy xa: “Sao không gọi tôi?”

“Thấy em ngủ say, nên tranh thủ đọc sách.” Liêu Hải Bình đóng quyển sách lại, “Đã chờ rất lâu sao?”

“Rất lâu.” Khương Tố Oánh mơ màng xoa cổ, nghiêm túc oán giận, “Cả buổi sáng!”

Liêu Hải Bình nở nụ cười.

Nói thật, với dáng vẻ này của hắn, hắn thật sự nên cười nhiều hơn, để mọi người được vui mắt.

Khương Tố Oánh mơ hồ cảm thấy Liêu Hải Bình hôm nay đặc biệt dễ nói chuyện, thật là kỳ lạ, vì vậy thử hỏi: “Vừa rồi anh đọc gì vậy?”

Liêu Hải Bình hôm nay rất kiên nhẫn, bật trang sách cho cô xem.

Trên đó có bốn chữ lớn: “Hải Quốc Đồ Chí”.

Đây là một quyển kỳ thư, liệt kê phong tục tập quán, chính trị quân sự của các nước trên thế giới, nội dung rất đồ sộ. Không phải Liêu Hải Bình quá quan tâm đến chính trị, mà là s.ú.n.g ống hực sự tốt hơn vũ khí lạnh, ít nhất trong việc giếc người.

Sư di trường kĩ dĩ chế di, nếu không mở mắt ra nhìn thế giới bên ngoài, sợ rằng một ngày nào đó không biết đầu người rơi xuống đất như thế nào.

*Sư di trường kĩ dĩ chế di: Học sở trường của phương Tây để đánh phương Tây

Khương Tố Oánh và hắn không cùng một cấp độ suy nghĩ.

Cô “À” một tiếng: “Cuốn sách này của thầy Ngụy thực sự rất chi tiết, tôi đã học một phần trước khi đi quận Khảm. Đặc biệt là nói về tam quyền phân lập, khi viết luận văn đã giúp tôi rất nhiều — anh đã đọc đến đó chưa?”

“Còn chưa, cuốn này nói về vũ khí.”

“Cuốn tiếp theo chính là nó.”

Khương Tố Oánh còn muốn nói thêm, nhưng bụng lại kêu lên. Cô buộc phải ngừng cuộc trao đổi học thuật, ôm bụng xin lỗi: “Xin lỗi, tôi đói rồi.”

Thực sự đã gần đến giờ ăn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150
Tiến »