Đại Quốc Tặc

Lượt đọc: 16924 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »
Chương 337
cụt tay

❊ ❊ ❊

Sáng sớm ngày hôm sau, thân thể yêu kiều của Đại Lệ Ti bủn rủn gần như không dậy nổi.

Giang Long tinh thần vẫn tỉnh táo, dậy sớm luyện công.

Trận tuyết này rơi liên tiếp ba ngày, tuyết đọng lại dày một thước. Bên mỏ than chỉ có thể khai thác, lại không thể vận chuyển than ra ngoài. Về chuyện này Giang Long có chút buồn bực, nếu như có thể sớm phát hiện ra mỏ than thì tốt biết mấy, đem than đi bán khắp các thành trấn ở Bắc Cương, bách tính sẽ không phải chịu lạnh.

Lượng tàng trữ trong mỏ than thật kinh người, ngoài phí đào mỏ và phí vận chuyển ra, không còn bất cứ chi phí nào khác, cho nên Giang Long mới định giá cực thấp, không dám nói tất cả bách tính đều có thể mua nổi, nhưng ít nhất cũng được một phần ba có thể mua than sưởi ấm trong mùa đông lạnh.

Có bao nhiêu người đó mua than sưởi ấm, thì sẽ bớt được vài người phải lên núi tới bình nguyên nhặt cỏ, điều này đối với bách tính không mua nổi than mà nói, đương nhiên là chuyện rất tốt. Nhặt thêm được một ít nhánh cỏ cành khô, bọn họ cũng có thể đốt lửa sưởi ấm nhiều hơn.

Liên tiếp năm ngày, bên Tiền Đới chẳng có bất cứ động tĩnh nào.

Sắc trời trong vắt, thái dương lên cao soi rọi, tuyết đọng trên mặt đất đã tan chảy. Nhìn thấy sắc trời rất tốt, Giang Long muốn đi xem mỏ than bên huyện Hạ Vũ một chút, nhưng lão Tam Tề gia đột nhiên tìm đến, thần sắc đầy vẻ buồn bã, thì ra là chuyện hai nha dịch bị chết khiến ba huynh đệ Tề thị trong lòng tự trách, nên bất chấp lời nói của Giang Long, kiên quyết tìm bằng được người bịt mặt mà đêm tối bàn bạc với Tiền Đới đó.

Người bịt mặt khi lần thứ ba đến bàn bạc với Tiền Đới, ba huynh đệ Tề thị theo rất sát.

Kết quả không cẩn thận bị người bịt mặt phát hiện, quay lại đánh nhau với ba huynh đệ Tề thị, người bịt mặt vô cùng tự tin về thân thủ của mình, tuy nhiên giao thủ với ba người, mới phát hiện ra đối phương cũng không kém, cuối cùng người bịt mặt một đao chặt đứt cánh tay trái của lão Nhị Tề gia. Sau lưng thì bị rạch một vết thương đầy máu, hoảng sợ tháo chạy.

- Gọi đại phu chưa?

- Rồi.

Tề gia lão Tam vẻ mặt đầy hối hận:

- Đều trách tiểu nhân tham công, làm hỏng đại sự của đại nhân, còn liên lụy nhị ca bị đứt một cánh tay.

- Thương thế của Nhị ca Tề gia quan trọng, nhất định phải mời đại phu giỏi nhất đến chữa trị.

Giang Long trước tiên quan tâm dặn dò một câu, mới sờ lên cằm nói:

- Về phần ta, không có chuyện gì xấu, chỉ là đã kích thích Tiền Đới một chút. Nhiều lắm là khiến Tiền Đới động thủ sớm một chút thôi.

Sau khi Tiền Đới biết người bịt mặt bị thương, rõ ràng giật mình kinh hãi.

Người bịt mặt là một tiểu đầu lĩnh trong đám tử sĩ mà Tiền gia âm thầm nuôi dưỡng, thân thủ tuyệt đối không kém cỏi, nhưng đối phương ba người thì không công bằng. Hơn nữa biết được Giang Long lại luôn cho người âm thầm theo dõi mình. Điều này khiến Tiền Đới không dễ chịu.

Đương nhiên y không ngốc nghếch đi tìm Giang Long tranh luận, nói ra thì Giang Long cũng không thừa nhận.

Ngược lại Giang Long hỏi về người bịt mặt, y có chút không thể trả lời.

Mấy ngày nay y luôn xem sổ sách trong huyện nha có liên quan đến việc đào đường sông, nắm chắc mình có thể tiếp tục làm công trình rồi, nếu đã như vậy, thì không cần khiêm nhường nữa. Sau khi cân nhắc một chút, Tiền Đới cho người chuyển lời đến người bịt mặt.

Mục tiêu thứ nhất, Hầu Giang!

Thân phận bề ngoài của Hầu Giang hiện nay là quản gia của bằng hữu tốt của Giang Long, phụ trách đầu tư, sau đó đợi công trình kết thúc xong mới lấy hồi báo. Sự tồn tại của Hầu Giang vô cùng quan trọng, Giang Long thân làm quan viên không tiện tự mình ra mặt đầu tư ngân lượng vào công trình. Bằng không lúc đầu tư người ta sẽ mắng hắn ngốc, đem ngân lượng ném vào cái nơi khốn cùng, chim chẳng thèm ỉa này.

Sau khi xong việc kiếm được món tiền lớn, bọn họ sẽ lại vô cùng ganh ghét.

Có thể nói không có Hầu Giang, Giang Long nếu không tìm được người thế thân, thì công trình không thể nào triển khai được.

Hầu Giang giờ đã không còn ăn mặc bó sát người kiểu hành tẩu giang hồ như trước đây, mà mặc trường bào hoa lệ, mặc áo khoác da lông, cho dù đi đến đâu cũng có mấy tùy tùng theo sau, nói đến sự vụ trong tay, Hầu Giang cũng rất bận rộn.

Hôm nay xưởng xi măng có một đơn hàng lớn, cần y qua ký tên đóng dấu.

Là một thị trấn gần đó khá đông đúc giàu có, dân phong nhanh nhẹn dũng mãnh, muốn trát xi măng lên thổ bảo của tiểu trấn.

Thổ bảo là do bách tính của tiểu trấn tự mình xây dựng, tuy mỗi năm đều có gia cố một lần, nhưng lâu năm quá rồi mỗi ngày gió đập nắng thiêu, thổ bảo đã rách nát đầy vết chắp vá. Đại diện của tiểu trấn nói rõ ý đồ, muốn dùng xi măng trát lên toàn bộ thổ bảo một lớp xi măng gia cố. Giống như thị trấn vậy, mối làm ăn này đương nhiên không nhỏ. Hầu Giang phải tự mình tiếp đãi.

Buổi sáng Hầu Giang dẫn bốn tùy tùng ra ngoài.

Lúc lên xe ngựa, xảy ra bất thường.

Mấy tên bịt mặt tay cầm đao thép, không một tiếng động từ con hẻm nhỏ bên đường nhảy ra, giết Hầu Giang.

Đến khi bọn Hầu Giang phản ứng lại, thì kẻ bịt mặt đã xông đến rất gần rồi, bốn tùy tùng lập tức rút đao ứng chiến, nhưng thân thủ thua xa đối phương. Người bịt mặt kẻ nào cũng hung hãn, có một người liều mạng bị thương, cũng muốn trong thời gian ngắn nhất giải quyết đối thủ, kết quả là sườn trái bị rạch một vết thương thật sâu.

Hầu Giang dù sao cũng là giang hồ, lập tức lui về viện lạc, đóng cửa lớn lại.

Mấy tên bịt mặt đang muốn phá cửa vào, một mũi tên nhọn xé gió từ xa bắn tới.

Phập!

Từ sau lưng một tên bịt mặt không trúng, mũi tên lại xuyên vào từ trước ngực.

Cơ thể tên bịt mặt cứng đờ, đến cả tiếng kêu đau đớn trước khi chết cũng không có phát ra, liền từ từ ngã xuống. Những tên bịt mặt khác nhìn thấy, lập tức tìm chỗ nấp, xoẹt, xoẹt, lại có hai mũi tên nhọn rạch bầu trời vút tới, giải quyết hai tên bịt mặt.

Tất cả có tám tên bịt mặt, trong chớp mắt chết hết ba tên.

Còn lại năm tên nấp vào hẻm hai bên, nhìn mắt nhau một cái, cùng leo qua tường viện, định nhảy vào trong viện giết chết Hầu Giang. Hầu Giang mới là mục tiêu chuyến này của bọn họ, những người này mục tiêu rõ ràng. Nhưng vừa leo lên đầu tường thì một tên bị bắn chết.

Bốn tên còn lại khi nhảy khỏi đầu tường, lại có một tên phải chết dưới mũi tên.

Lúc này Phàn Nhân mới nhấc trường cung, nhanh chân xông vào đại viện của Hầu Giang.

Hầu Giang không hề biết Phàn Nhân đã tới, cài then cửa xong cũng không làm kinh động đến nha hoàn trong viện, liền nhanh chóng nấp vào trong một sương phòng, thuận tay rút con dao găm giấu trong giày bông ra. Luận công phu y chỉ có thể xếp vào hạng bình thường, nhưng thân thủ linh hoạt, mau mắn, tốc độ nhanh.

Nhất là ở nơi nhỏ hẹp dáng người thấp bé rất có ưu thế.

Ba tên bịt mặt lúc này thần sắc vô cùng lo lắng, không ngờ giữa chừng giết được một cao thủ xạ tiễn, bọn họ vừa mới hành động đã chết hơn một nửa. Đang cầm đao tìm tung tích Hầu Giang, lúc này một nha hoàn bưng chậu nước từ nhà chính đi ra.

Nhìn thấy ba người bịt mặt đao thép trong tay dính máu, không khỏi ném chậu nước lớn tiếng thét lên.

Tôi tớ trong viện nghe được, đều xông ra.

Ba tên bịt mặt xách đao định tiến lên chém giết, nhưng lúc đó Hầu Giang mở cửa sương phòng, từ cửa phòng nhìn ra bọn họ. Thế là ba tên đổi phương hướng, xông về phía Hầu Giang. Hầu Giang đóng cửa lại lui vào trong phòng. Ba tên phá cửa vào trong nháy mắt, một cái bàn gỗ ném tới. Ba tên né tránh, lại xông về phía Giang Long đã ở khoảng cách xa.

Hầu Giang tay cầm dao găm, không có nửa phần sợ hãi.

Tên bịt mặt thứ nhất thân hình cao lớn, khí thế hùng hổ một đao chém tới, y thấp người lộn về trước, chui qua dưới sườn đối phương. Tên bịt mặt thứ hai tiến lên, bổ dọc một đao, Hầu Giang vừa ngồi xổm lên, hai chân chớp mắt đã phóng người lên tường, ánh đao hiện lên sát chóp mũi lướt qua.

Tên bịt mặt thứ ba lúc này một đao vọt ngang.

Hầu Giang đang định hạ thấp người né tránh, thì nhìn thấy Phàn Nhân kịp đến, đứng trong viện giương cung cài tên, một mũi tên như sao băng bắn vào sau lưng tên bịt mặt thứ ba. Cơ thể tên bịt mặt cứng lại, miệng trào ra máu tươi ngã đùng xuống.

Hầu Giang nhân cơ hội chạy ra khỏi sương phòng.

Hai tên bịt mặt kia nhìn thấy cao thủ xạ tiễn đến, biết nhiệm vụ không thể hoàn thành, cắn vỡ túi độc trong miệng không bao lâu tắt thở thân vong.

- May là đệ tới kịp.

Hầu Giang há mồm thở dốc.

Phàn Nhân vừa đáp lời vừa đi vào sương phòng:

- Mấy hôm trước Giang Long bảo đệ đến bảo vệ huynh, đệ vẫn luôn âm thầm theo sau không có hiện thân.

Vừa nói vừa kiểm tra mấy tên bịt mặt, đều đã chết hết rồi. Hầu Giang có chút khó hiểu:

- Tại sao bảo huynh đến bảo vệ ta?

- Mấy tên bịt mặt này hẳn là thủ hạ của Tiền Đới.

Phàn Nhân đáp.

Người bịt mặt đều đã chết hết rồi, nô bộc trong tiểu viện mới dám đến, phần lớn là nha hoàn và bà tử, còn có mấy đứa nhỏ mười mấy tuổi, người nào cũng sợ xanh mặt, hai chân run rẩy. Hầu Giang cho bọn họ về phòng không cần ra.

- Phu nhân, người không sao chứ?

Đột nhiên, một nha hoàn về phòng lớn tiếng hô lên.

Hầu Giang nghe xong thần sắc căng thẳng, lập tức chạy qua.

Phàn Nhân thì hơi ngạc nhiên, phu nhân?

Đây là nơi Hầu Giang tạm trú, sao lại có phu nhân? Chẳng lẽ Hầu Giang lấy vợ rồi? Y không biết.

Theo sau vào phòng, thì thấy Hầu Giang đang kéo tay một người đàn bà hỏi han ân cần.

Còn người đàn bà thì sắc mặt hơi tái nhợt, nắm thật chặt tay Hầu Giang, thần sắc có chút hoảng sợ.

- Vị này là?

Phàn Nhân bước ba bước thì dừng lại, hai mắt đột nhiên mở to, bởi vì bụng người đàn bà thấy rõ to tròn.

Hầu Giang nghe vậy đứng dậy, thần sắc có chút ngại ngùng:

- Đây là thê tử lão ca cưới.

- Sao không nói với đệ một tiếng?

Phàn Nhân giả vờ giận:

- Đệ cũng đến uống ly rượu mừng.

- Đã lớn tuổi thế này rồi!

Hầu Giang khoát khoát tay:

- Nàng ấy là quả phụ, bị nhà trai bức đến đường cùng, đúng lúc ta gặp được liền đem về nhà.

- Nhà trai vì sao lại bức nàng ấy?

- Nghèo quá! Nàng ấy từ lúc gả đến lúc người nam ra đi, cũng chẳng sinh được một đứa con trai nửa đứa con gái nào hết, cảm thấy nuôi nàng ấy uổng phí lương thực.

- Cầm thú! Nhà trai ở đâu, đệ giúp tẩu tẩu đòi công đạo!

- Không cần đâu, nếu như không phải bọn họ bức bách, thì ta cũng không lấy được thê tử tốt như vậy! Hơn nữa ta cũng sắp làm cha rồi!

Nói đến câu cuối, Hầu Giang ha ha cười lớn.

- Huynh được lắm!

Phàn Nhân đấm nhẹ vào trước ngực Hầu Giang, cũng cười lên, mừng thay cho Hầu Giang.

Người đàn bà trên giường thì xấu hổ đỏ cả mặt.

Hầu Giang lại an ủi thê tử mấy câu, cùng với Phàn Nhân kẻ trước người sau ra khỏi phòng ngủ. Kêu một thằng nhỏ đến truyền tin cho Giang Long, hai người ngồi trong phòng chính uống trà. Phàn Nhân thấy Hầu Giang giờ vẫn còn chút thở gấp, không khỏi cau mày:

- Đừng ăn ngon mặc đẹp rồi, thì bỏ mất công phu của mình.

- Đệ không hiểu, lão ca có tuổi rồi.

Hầu Giang bùi ngùi:

- Lão ca thời trẻ, một hơi chạy mấy chục dặm mặt cũng không đỏ lên, đi khắp thiên sơn vạn thủy, ra bắc vào nam, gần như đã đi khắp Đại Tề của chúng ta rồi. Nhưng bây giờ, ôi!

Nói tới đây, lại cười khẽ:

- Còn nữa, sắc đẹp là dao thép cạo xương, câu này không ngoa chút nào. Nhưng đệ cũng không còn nhỏ nữa, cũng nên nếm trải mùi vị cạo xương này, không tệ đâu.

Sau khi Giang Long nhận được tin, lập tức dẫn người qua.

Còn tìm lão Tam Tề gia đến, qua sự xác nhận của lão Tam Tề gia, xác định y phục của những tên bịt mặt này giống hệt tên bịt mặt đã chém lão nhị Tề gia, có thể xác định là Tiền Đới phái người gây ra.

Cùng lúc này, trong hoàng cung đại điện, Lão Hoàng Thượng đập một tờ báo vào mặt Hộ bộ thượng thư Tiền Toàn Hữu mắng chửi. Tờ báo do Cường Thịnh xuất bản, trên báo đăng chuyện Hà quản gia vừa đến huyện Linh Thông, liền hung hăng trả thù, hành hạ hai nha dịch đến chết.

Tiền Toàn Hữu quỳ trên mặt đất, khuôn mặt già nua tím tái.

❊ ❊ ❊

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »