Đại Quốc Tặc

Lượt đọc: 17068 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »
Chương 308
đến đỡ

❊ ❊ ❊

Thường Khiêm chỉ có ngạo khí,lại không có ngạo cốt!

Càng không phải là loại xương cứng gì cả.

Mặc dù y không trải qua chiến trường,nhưng biết rất rõ chiến trường đáng sợ.

Ở Hàn Lâm Viện,y có thể tiếp xúc với rất nhiều nội án tư liệu của triều đình.

Biên cương hàng năm chết trận bao nhiêu quân sĩ,y rất rõ ràng.

Lại có,trước khi đến Bắc Cương,Thường Thanh đã hung hăng lên lớp cho y một bài học,nói gần nói xa,đều là nghiêm khắc cho thấy sự đáng sợ của chiến trường.

Khiến y đừng choáng váng vì say xe muốn mò chiến tích,kết quả lại vứt bỏ mạng nhỏ.

Chiến tích dù sung túc,mất mạng hưởng dụng thì cũng uổng công.

Thường Khiêm kiêu ngạo,cũng sợ chết.

Nghe ông nội nói như vậy,đã nảy sinh sự sợ hãi đối với chiến trường.

Hiện tại Giang Long gắng buộc y ra chiến trường,y tất nhiên là bị hù tè ra quần.

Hơn nữa giờ phút này,chỉ còn lại có sợ hãi và sợ hãi,căn bản không có tâm tư oán độc,nghĩ ngày sau nhất định phải trả thù Giang Long.

Nha hoàn bà tử Thường gia lúc này không biết làm sao.

Các nàng tự nhiên nhìn ra,Thường Khiêm căn bản không muốn đi.

Chỉ có điều các nàng tất cả đều là hạng nữ lưu,giờ phút này căn bản không thể ngăn cản.

Đồ Đô thấy những nha hoàn này thu thập vật phẩm chậm chạp,liền tự mình động thủ,cầm vài món áo bông,tiếp theo lại nghĩ một chút,tiện tay ôm luôn đệm chăn vào trong ngực.

Thường Khiêm một đường cầu xin tha thứ,chỉ hy vọng Giang Long có thể tha y một lần.

Nhưng Giang Long đã quyết tâm,tất nhiên không chịu nhả ra.

Để Thường Khiêm ở chỗ này,Giang Long thật sự lo lắng.

Nguyên bản Giang Long còn muốn mang mấy quan viên tâm phúc của Thường Khiêm từ kinh thành đến đi theo,nhưng mấy ngày nay tâm tình của Thường Khiêm thật không tốt,động cái là phát hỏa,cho nên Tần Thọ,Hứa Sinh,còn có Vương Thành trực tiếp đi ra ngoài né,không ở tại khách sạn.

Ba người cùng đều bị Thường Khiêm làm như nơi trút giận,chửi rủa nhiều lần.

Bọn họ dầu gì cũng là quan viên,bị Thường Khiêm nhục mạ,trong lòng cũng rất bực bội.

Không dám phản kháng,chỉ có tránh né.

Trạng Nguyên lang Hàn Thanh cũng rất ít đến thăm Thường Khiêm.

Giang Long thấy Đồ Đô đi xuống lầu,cầm trong tay áo bông và đệm chăn,liền bảo vài nha dịch hỗ trợ,trước tiên ở trên lưng vật cưỡi của Thường Khiêm trải lên một tầng đệm giường lông thật dày,sau đó đem Thường Khiêm thả lên,dùng dây thừng buộc chặt cố định

Tiếp theo,dùng chăn bông gói Thường Khiêm gắt gao lại.

Lại dùng dây thừng cột chắc.

Thời tiết lạnh,nếu không chú ý giữ ấm,phỏng chừng con ngựa còn chưa chạy đến huyện Hạ Vũ,Thường Khiêm cũng đã bị đông thành người băng rồi.

Thường Khiêm cũng không quản rất nhiều người ở đây,vẫn đang từng câu khẩn cầu Giang Long.

Khiến cho sai dịch và các quân sĩ bên cạnh,đều thỉnh thoảng liếc đến ánh mắt khinh thường.

Sau khi buộc chặtThường Khiêm ở trên ngựa,Giang Long dắt dây cương,lưu loát xoay người nhảy lên lưng Tuyết Nguyên.

Sau đó rung dây cương,Tuyết Nguyên nháy mắt khởi động,chạy ra cửa chính nhà trọ.

Đồ Đô,Tần Vũ,Phàn Nhân,ba huynh đệ Tề thị,cùng bốn hộ vệ Cảnh phủ đi theo Giang Long đến Bắc Cương gắt gao đuổi kịp.

Trong bốn hộ vệ Cảnh phủ,Tôn Hoán và Hùng Khánh đều được Giang Long an bài chức vị.

Tôn Hoán là tuần kiểm ti tuần kiểm.

Hùng Khánh thì là cai ngục của ti cai ngục.

Hai hộ vệ khác tên là Bành Nham và Đổng Thức,hai người này phải cùng ở bên cạnh Giang Long,thay Giang Long xử lý một ít sự tình phức tạp vụn vặt.

Đồ Đô và Tần Vũ chủ yếu chức trách là bảo vệ Giang Long,đề phòng có người ám sát.

Mà trong sinh hoạt,rất nhiều chuyện tình đều phải phải có người trung tâm có thể tin được đến trấn giữ mới được.

Cho nên Giang Long không có ý định đem hai người này cũng phái đi nhận chức.

Thân phận Hầu Giang hiện tại đã là thương nhân,tự nhiên không tiện cùng đến.

Từ khi huyện Linh Thông phát triển,Hà Bất Tại cũng căn cứ số nhân khẩu trong thị trấn,mộ binh bổ sung bao nhiêu dân tráng.

Tuần kiểm ti là triều đình thiết lập cơ cấu,có hạn chế số người.

Mộ binh dân tráng,thì có thể căn cứ thực tế tình huống,trên số lượng mà đưa ra dao động tương ứng.

Đến hiện tại,Hà Bất Tại đã mộ binh huấn luyện được tám trăm năm mươi dân tráng.

Trong đó lại có năm trăm kỵ binh.

Ở Bắc Cương,vẫn là kỵ binh càng có lực uy hiếp lớn hơn một chút.

Bộ tốt dù dũng mãnh,đuổi không kịp mã phỉ và quân sĩ dị tộc,có khóc cũng không làm được gì.

Trước đó Hà Bất Tại trợ giúp huyện Hạ Vũ,mang đi ba trăm kỵ binh và tất cả phạm nhân,Giang Long lần này lại dẫn theo hai trăm kỵ binh còn dư lại.

Bộ tốt hành quân tốc độ chậm,không linh hoạt.

Giang Long để lại toàn bộ đội đó,để thủ hộ huyện Linh Thông.

Đoàn người cưỡi ngựa,không nhanh không chậm trực tiếp từ trong thành chạy ra khỏi cửa thành.

Đợi sau khi ra khỏi cửa thành,liền lập tức tăng tốc.

Thường Khiêm vẫn cầu khẩn,nhưng ở trong thành còn đỡ,có phòng ốc chắn gió,tốc độ ngựa cũng không nhanh.

Nhưng ra khỏi cửa thành,từng trận gió rét thổi tới,con ngựa cũng tăng tốc,làm cho Thường Khiêm vừa mới há mồm liền hít vào một miệng lớn gió lạnh.

Gió lạnh như một thanh tiểu đao,tàn sát bừa bãi ở trong lồng ngực Thường Khiêm.

- Van cầu ngươi Cảnh,ô,lạnh...

Vì thế Thường Khiêm rốt cuộc mở miệng không nổi nữa.

Nghe Thường Khiêm từng câu ăn nói khép nép cầu xin,Giang Long cũng không mềm lòng,chẳng qua là cảm thấy phiền.

Hiện tại Thường Khiêm mở không nổi miệng rồi,bên tai Giang Long lại thanh nhàn.

Cũng mãi đến lúc này,Giang Long mới có tâm tư xem đội ngũ mà mình dẫn theo.

Giờ nhìn lại,hai mắt liền sáng bừng.

Hà Bất Tại quả nhiên thật bản lãnh!

Chỉ thấy đội ngũ hai trăm người này đi đường,vô cùng chỉnh tề,thậm chí là ngay cả tiếng vó ngựa cũng đồng đều kinh người.

Có thể thấy được khi Hà Bất Tại huấn luyện những kỵ binh này đã rất nghiêm khắc đấy.

Đương nhiên,điều này cũng có liên quan đến nền tảng của dân chúng Bắc Cương.

Ở Bắc Cương,rất nhiều người đều đã cưỡi ngựa.

Bằng không đổi lại thành người phương nam,chỉ học được cưỡi ngựa đã phải tiêu phí một ít thời gian.

Ngoại trừ cưỡi ngựa,Hà Bất Tại còn huấn luyện bọn họ công phu cưỡi ngựa bắn cung,tuy rằng không so được với quân sĩ dị tộc,nhưng nhiều ít cũng có chút uy lực.

Điều này cũng có liên quan đến việc Giang Long mạnh mẽ ủng hộ.

Hà Bất Tại cần ngựa,Giang Long liền lập tức tiêu tiền mua ngựa.

Hà Bất Tại cần khôi giáp,Giang Long khiến cho thợ rèn địa phương tạo ra.

Hà Bất Tại đòi hỏi tên,Giang Long hoặc mua,hoặc khiến thợ rèn đánh chế,số lượng nhiều hơn so với Hà Bất Tại đòi hỏi mấy chục lần.

Nghèo văn giàu võ!

Thư sinh chỉ cần có sách,rồi chỉ cần cẩn thận thật sự cố gắng học tập là được.

Nhưng võ tướng,lại rất tiêu phí bạc đấy.

Không riêng gì vũ khí và hộ cụ,những dân tráng đó thao luyện vất vả,cơm canh cũng phải cao hơn.

Đây cũng là một số chi tiêu không nhỏ.

Cho nên nói nếu như không có Giang Long mạnh mẽ đến đỡ,Hà Bất Tại cũng huấn luyện không ra binh tốt như vậy.

Những kỵ binh này toàn thân đều khoác áo giáp,áo giáp không dày,bằng không vật cưỡi chịu không nổi,tuy nhiên ngăn cản tên bình thường thì không thành vấn đề,ở trái tim bộ vị đều có miếng hộ tâm.

Ttrong tay nắm trường thương,bên hông còn vác lấy đao thép.

Nếu trường thương bị mất trong khi chiến đấu,là có thể dùng vũ khí treo ở bên eo.

Phía sau lưng,còn khoách một túi đựng tên có vài chục mũi tên.

Thân tên là làm bằng gỗ,mũi tên thì dùng sắt thép đánh chế.

Luận về trang bị tốt đẹp,những kỵ binh này vượt xa quân đội dị tộc.

Quân sĩ dị tộc có rất ít người có thể phủ thêm áo giáp,phần lớn là mặc áo da và áo choàng.

Mặc áo giáp,không phải tướng quân,thì chính là thân phận cao quý như tù trưởng hoặc là Vương tử.

Hà Bất Tại vì đã nhìn thấy áo giáp người dị tộc khoác,lúc này mới truy kích cứ thế bắn chết,chỉ có điều vốn tưởng rằng thanh niên chỉ là tiểu đầu mục,lại không nghĩ rước lấy đại phiền toái.

Thanh niên lại là Vương tử một bộ lạc,hơn nữa là người thừa kế thừa thứ nhất kế nhiệm chức vị tù trường.

Cũng may Hà Bất Tại coi như chú ý cẩn thận,bằng không dưới sự khinh thường nếu là không cẩn thận đề ra nghi vấn,như vậy hậu quả cũng dễ dàng nghĩ được.

Tám ngàn quân đội dị tộc,căn bản không phải huyện Hạ Vũ có thể ngăn cản được.

Cho dù Hà Bất Tại một khi sơ suất bị bao vây,cũng chỉ có thể kết quả toàn quân chết hết.

Người dị tộc nguyên bản am hiểu cưỡi ngựa bắn cung,đến lúc đó muốn phá vây,thành công khả năng cực nhỏ.

Đồ Đô và Tần Vũ đối với chi đội ngũ này,cũng là liên thanh tán thưởng.

Phàn Nhân và ba huynh đệ Tề thị liếc mắt nhìn nhau,mặt đều lộ vẻ kính nể.

Thán phục Hà Bất Tại thật bản lãnh.

Cũng thầm than thủ hạ của Giang Long người tài ba rất đông.

Giang Long đầu tàu gương mẫu,đẫn theo đội ngũ chạy như bay về hướng huyện Hạ Vũ.

Thị trấn Linh Thông,lúc này thì là nổ nồi.

Bởi vì những nha hoàn bà tử kia vội vàng tìm được ba người Tần Thọ,Hứa Sinh,còn có Vương Thành,nói cho bọn họ biết Giang Long đem Thường Khiêm mang đi.

Ba người nhất thời khẩn trương,lập tức mọi nơi thăm hỏi.

Cuối cùng lấy được kết quả,khiến ba người mặt đều bị hù đến tái nhợt.

Không ngờ Cảnh Giang Long đem Thường Khiêm mang ra chiến trường!

Tần Thọ,Hứa Sinh,Vương Thành ba người bởi vì biết Thường Khiêm đã lâu,cho nên biết rất rõ Lại bộ Thượng thư Thường Thanh yêu thương đứa cháu này đến mức nào.

Mặc dù Thường Khiêm là thứ xuất,nhưng ở trong Thường phủ,địa vị cũng là nhất đẳng đấy.

Bởi vì Thường Khiêm đỗ Thám Hoa,thậm chí con cháu dòng chính Thường gia,có khi đều so không được với Thường Khiêm về độ phong quang.

Nhưng hiện tại,không ngờ Thường Khiêm lại bị mang tới chiến trường.

Cảnh Giang Long này,rốt cuộc có bao nhiêu lá gan a!

Ba người vừa vội vừa giận,dường như kiến bò trên chảo nóng vậy.

Ngay tại ba người sắp bốc hỏa,hôm nay Hàn Thanh cố ý tới khách sạn tìm Thường Khiêm vừa vặn đụng tới bọn họ.

Được nghe sự tình từ đầu đến cuối,Hàn Thanh cũng khiếp sợ,không dám tin.

Tuy nhiên cũng may y lão luyện thành thục,không giống ba người Tần Thọ sốt ruột như vậy,liền không có chủ ý.

Hàn Thanh lập tức viết thư,phái người hoả tốc mang đến Vọng Sa quận,trực tiếp đưa cho Bàng Thành An.

Lúc này có thể cứu được Thường Khiêm hay không,chỉ có thể là quan viên địa phương cao hơn.

Kinh thành quá xa,chỉ là thư tín gần nhất vừa đi,cơm canh đều lạnh.

Quan viên địa phương là thủ trưởng trực hệ của Giang Long,nếu hạ lệnh,Giang Long mặc dù lai lịch phi phàm cũng là không tiệt trực tiếp phản kháng.

Lại có,viết thư khiến quan viên địa phương biết rõ ràng,Thường Khiêm bị mang ra chiến trường.

Như vậy quan viên địa phương khẳng định phải phái thêm quân đội tiến đến,nhất định phải bảo vệ Thường Khiêm mới được.

Bằng không một khi Thường Khiêm chết ở chỗ này,như vậy quan viên Vọng Sa quận,một người đều không xong.

Mặc dù Thường Khiêm chết,không có trực tiếp hoặc là nhiều can hệ với những quan viên địa phương này,nhưng chỉ cần khiến Thường Thanh ghi hận ở trong lòng rồi,như vậy về sau những quan viên này lên chức,sẽ biến thành vô cùng khó khăn.

Đây là giai cấp xã hội!

Kẻ bề trên đối với ngươi có chút khó chịu,một ánh mắt ám chỉ,có thể để cho thủ hạ lĩnh hội.

Vì thế ngươi vất vả vài năm chiến tích,sắp bị phê không đáng một đồng.

Còn muốn lên chức?

Không đem lột quan bào của ngươi coi như là tốt lắm rồi.

Cho nên vì con đường làm quan lên chức của mình,quan viên Vọng Sa quận tuyệt đối sẽ tận cố gắng lớn nhất,nhất định phải bảo vệ tính mạng của Thường Khiêm.

Trừ đó ra trong thư cuối cùng còn nói rõ,để Bàng Thành An giúp đỡ truyền tin tức trở lại kinh thành.

Sự tình lớn như vậy,bất kể là Tần Thọ Hứa Sinh,Vương Thành,hay là Hàn Thanh đều không dám giấu diếm đấy.

Về phần chuyện Giang Long mang đi Thường Khiêm,Hàn Thanh sau khi hỏi rõ ràng,cũng là không dám thêm mắm thêm muối.

Thường gia không dễ chọc,Cảnh phủ đồng dạng cũng là không thể trêu vào.

Nếu là ở trong đó bỏ thực làm giả,đến lúc đó mặc kệ nhà nào đến báo thù,bọn họ đều chịu không nổi.

Lại có,khiến Bàng Thành An truyền lại tin tức,là vì hộ vệ của Thường Khiêm đều bị bắt đi,đám người Hàn Thanh đã không có thủ đoạn tốt để truyền lại tin tức.

Bàng Thành An làm Quận Thủ Vọng Sa thành,chỉ truyền cái tin tức trở lại kinh thành,hẳn là cực nhanh đấy.

Không ra bao lâu thời gian,Thường Lâm cũng đã nhận được tin tức.

Kinh hãi nghẹn họng nhìn trân trối.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »