Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi

Lượt đọc: 3540 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 176

❊ ❊ ❊

Mọi người không có vấn đề khó khăn gì phải giải quyết, thấy Lưu đại sư chơi đoán vật giỏi, cũng chỉ là kinh ngạc mà cảm thán rằng đoán chuẩn xác, nhưng tên liên quan mật thiết đến mỗi người, gần như là ai cũng muốn được xem bói cho.

Một đám người xông lên, cảnh tượng có chút hỗn loạn.

Sở Thiên Lê giật mình, lùi về phía sau Thích Diệm, lại cảm thấy đối phương không đủ cao lớn.

Ông Thích vội vàng duy trì trật tự, hô: "Thừa Lương, con chào hỏi mọi người trước, chúng ta ra phía sau nghỉ ngơi một lát!"

"Mọi người ngồi trước một lát đi, lớn tuổi rồi xương cốt không được tốt, ông lão như tôi phải uống thuốc, lập tức sẽ trở lại."

Thích Thừa Lương đang cãi nhau với Lưu đại sư, hiện tại hai bên cãi nhau rất dữ dội, cũng không biết có nghe thấy hay không.

Thích Diệm đỡ ông Thích, lại dẫn theo Sở Thiên Lê rời đi.

Ba người đi đến căn phòng nhỏ phía sau phòng khách chính, cuối cùng cũng có thể được yên tĩnh, sau khi rời xa đám người huyên náo thì thở phào nhẹ nhõm.

Ông Thích nhìn Sở Thiên Lê, lại nhìn Thích Diệm, thở dài nói: "Diệm Diệm, ông biết cháu không thích chú hai, tính tình cháu cứng rắn hơn ba cháu, nhưng dù sao cũng đều là người một nhà."

Thích Thừa Lương tìm Lưu đại sư, Thích Diệm tìm Sở Thiên Lê, thật sự giống như là võ đài.

Thích Diệm bình tĩnh nói: "Ông nội, nếu người khác coi cháu là người nhà, thì chắc chắn cháu cũng coi người ấy là người nhà, đáng tiếc có vài người trời sinh đã không có khái niệm về người nhà."

Ông Thích im lặng một lát, bất đắc dĩ nói: "Haiz, được rồi, thế lực thịnh tất sẽ suy, suy tột cùng thì thịnh lại, đều là quy luật phát triển của sự vật, chờ ông đi rồi, các cháu thích lăn qua lăn lại như thế nào thì lăn qua lăn lại như thế đó đi."

Thích Diệm nghe vậy trong lòng cảm thấy đau xót, rồi lại không biết nên nói cái gì.

Sở Thiên Lê vội nói: "Phi phi phi, ông Thích mừng thọ không nói loại lời này."

Ông Thích cười nói: "Cả đời này của ông đã sống đủ rồi, chuyện gì chưa từng thấy qua, cũng đã sớm nhận ra, con cháu có cách sống của con cháu, ông vội vàng dạy dỗ thì ngược lại sẽ khiến chúng ghét."

"Diệm Diệm, cháu là đứa trẻ có chủ ý, ông biết cháu chán ghét rất nhiều lời của chú hai, nhưng trong mắt ông, cháu và Đống Khanh, Hi Hi đều giống nhau, nhà chúng ta chưa ai nói con gái không thể quản lý công ty." Ông Thích hoài niệm nói, "Trước kia bà nội cháu là đại tiểu thư của địa chủ, nhưng cũng vẫn biểu tình cách mạng trên phố đó thôi, nếu không hai chúng ta cũng sẽ không quen biết."

"Chỉ là người một nhà dù sao cũng là người một nhà, có thể cãi nhau ầm ĩ, nhưng vẫn nên để lại một đường lui, không nên làm quá tuyệt tình." Ông Thích trịnh trọng nói, "Nó tốt xấu gì cũng là em trai của ba cháu."

Vốn dĩ Sở Thiên Lê còn có suy nghĩ cùng Thích Diệm chơi tới cùng với Thích Thừa Lương, nghe vậy cô cảm thấy ông Thích dặn dò không phải là điều vô lý.

Thích Diệm cúi đầu nói: "Cháu biết."

Ông Thích: "Còn nữa, sau khi ông đi rồi, cháu phải chiếu cố thím ba và Hi Hi nhiều hơn, tình huống của chú ba cháu thì cháu cũng biết rồi, lúc này Thừa Lương tìm đại sư không phải là vì chuyện của Lễ Dương, cho dù nó muốn lấy lòng ta, nhưng cũng muốn Lễ Dương có thể tốt hơn..."

Thích Diệm cảm thấy lời này giống như là đang dặn dò hậu sự, trong lòng cô ấy khó chịu như d.a.o cắt, ấp úng ngăn lại: "Ông nội."

Ông Thích trấn định nói: "Thực ra đạo trưởng Tu Càn đã sớm nói với ông chuyện của Lễ Dương, ông biết có một số việc không có cách nào để thay đổi, nhưng tóm lại cũng là con mình, hai năm nay đột nhiên tình hình chuyển biến xấu, nên luôn muốn thử một lần nữa."

Thích Lễ Dương trời sinh thân thể không tốt, chỉ có thể nghỉ ngơi điều dưỡng thật tốt, đến cả bác sĩ cũng không có biện pháp, tìm đại sư thì càng không có tác dụng.

Tu Càn đạo trưởng chỉ có thể cho một ít cách dưỡng sinh của môn phái, dạy Thích Lễ Dương bình tâm tĩnh khí, không nên tức giận.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »