Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi

Lượt đọc: 3540 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 172

❊ ❊ ❊

Sở Thiên Lê đối mặt với Lưu đại sư đã mất lý trí, cô thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn tiến lên tiếp nhận khiêu chiến.

Báo ứng của Lưu đại sư chính là gặp phải cô.

Cô cũng sẽ có báo ứng của cô.

Khách khứa trong sảnh đông đảo, người người nhốn nháo, cũng không phải đều là người nhà họ Thích, mà còn có người đến chúc thọ.

Thích Thừa Lương cố ý bày ra một màn này, chính là muốn khiến cho Lưu đại sư nổi danh, để sau này chính mình cũng được lây tiếng thơm.

Hiện tại đại sư của Càn Sơn không xuống núi, cao nhân trong Đế đô lại có hạn, muốn giới thiệu đại sư mới từ nơi khác đến đương nhiên cần phải có những cảnh tượng lớn giúp họ tạo dựng được chỗ đứng.

Làm chuyện mê tín mà không mê hoặc người khác trước, vậy thì làm sao có thể khiến người khác tin tưởng?

Lưu đại sư nhìn cô đi tới, nói: "Dám so đấu sao?"

Sở Thiên Lê bất đắc dĩ nói: "So đấu thì so đấu đi, nhanh chóng so đấu xong, tôi nói chuyện với ông Thích xong rồi về nhà..."

Lưu đại sư hừ lạnh: "Đừng nói là tôi ỷ lớn h.i.ế.p nhỏ, bây giờ cô có thể đưa ra quy tắc, so đấu theo phương pháp của cô cũng được."

Sở Thiên Lê: "Không sao, cứ so đấu như vậy đi, tôi lười nghĩ cái khác."

Lưu Khải Gia vừa rồi sợ Sở Thiên Lê không nhận lời khiêu chiến, sợ cô định thắng xong liền bỏ chạy, chính mình sẽ cảm thấy ghê tởm muốn chết, nhưng hiện tại cô lại có gan nghênh chiến, không hiểu sao trong lòng anh ta lại thấy không ổn.

Đế đô vẫn luôn là thiên hạ của Càn Sơn, nhưng hai năm gần đây người Càn Sơn rất ít xuống núi.

Nếu Lưu Khải Gia muốn thay sư môn tạo dựng uy tín trước mặt mọi người thì có thể ảnh hưởng cục diện vốn có của Đế đô, gia tăng uy tín của Hạo Môn ở phía bắc Trường Giang.

Lưu Khải Gia nhất định phải tìm lại chỗ đứng, anh ta bị một cô gái nhỏ không có danh tiếng gì ở Đế Đô gây rối, vậy không phải là sẽ bị đám thầy bói phương Bắc này cười nhạo đến điên rồi sao!

Anh ta cũng có thể tưởng tượng ra đám người kia sẽ chanh chua nói rằng: Chỉ có vậy thôi sao? Hạo Môn các người còn tới Đế đô lăn lộn làm gì?

"Hay là chúng ta để cho người ở hiện trường trực tiếp báo danh, tùy ý đoán chuyện của người đó?" Lưu Khải Gia đề nghị, "Tôi nhường cô một bước, hay là tôi đoán trước, cô có thể đoán sau, hoặc là cô muốn đoán trước cũng được."

"Đại sư nói cái gì thì chính là cái đó, tôi thế nào cũng được." Sở Thiên Lê bất lực qua loa, "Thật ra thì không so đấu cũng được, nhưng tôi biết nếu không nghênh chiến, anh cũng sẽ không để tôi đi, nhưng mà tôi vẫn phải nói một câu, quả thực là không so đấu cũng được."

Lưu Khải Gia cảm thấy khó chịu với lời nói của cô, trào phúng mà nói: "Cái gì mà so đấu với không so đấu, vừa rồi không phải cô đã nói là chơi thôi sao!"

Sở Thiên Lê nghiêm túc mà nói: "Đại sư thật sự cảm thấy là chơi, chúng ta đây liền chơi, chỉ sợ trong lòng anh không cảm thấy là đang chơi."

"Đương nhiên là chơi rồi, tôi còn có thể tức giận một cô gái nhỏ như cô sao?" Lưu Khải gia cười nói, "Ai, chỉ là chơi thôi!"

Sở Thiên Lê gật đầu: "Được, vậy chơi đi, thỉnh thoảng chơi một chút cũng có lợi cho sự phát triển của con người."

Lưu đại sư không đá trúng tấm sắt* một lần, vĩnh viễn sẽ không có cơ hội tỉnh ngộ.

*: nghĩa là tưởng người khác dễ bắt nạt, kết quả người ta lại vô cùng lợi hại, dẫn đến bản thân chịu thiệt.

Hai người nói là trò chơi, liền bắt đầu tìm kiếm khách quý tham gia trò chơi, chọn một vị khách giơ tay tại chỗ.

Một người đàn ông trung niên mặt tròn bụng rộng, sắc mặt hồng hào, cảm khái nói: "Ai nha, vậy mà tôi có thể trở thành người may mắn, ngồi ở chỗ này là được sao?"

"Không sai, ngồi trả lời vấn đề là được." Lưu Khải Gia nhìn về phía đối thủ trẻ tuổi, nhướng mày nói, "Vậy bắt đầu thôi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »