Đại Boss Có Quyền Ngược Em

Lượt đọc: 2176 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 110
cứ tưởng là hắn

❊ ❊ ❊

_Tôi thà tự tử chứ không muốn để người bẩn thỉu như anh động đến

Trong màn đêm vô vọng, giữa căn phòng rộng bốn bề tối om, giọng nói khổ sở của cô thê thảm vang lên, bên ngoài là An Thuần Hy luôn canh giữ ở phòng khách lần này cô kêu la cũng không một ai giúp được và chuyện mà Hoa Trạch Siêu không ngờ đến được đó là cô bị hại ngay trong Phàm gia

_Hự....

Lâm Tương Y không còn cách nào khác thà chết còn hơn là khi mình đang mang trong bụng đứa con của người yêu mà bị hãm hại thê thảm như vậy, cô đưa cao con dao gọt trái cây ở trên bàn lên cổ, cô sẽ kết liễu đời mình tại đây

_Hoa Trạch Siêu, hãy hiểu cho em...hức...

Cô nhắm mắt nói lời cuối cùng, những gì hôm nay cô làm đều là vì tình yêu vẹn nguyên cô dành cho hắn

_Là ai đó?

Có bóng người từ ngoài nghe tiếng khóc than trong phòng thì nghi ngờ lao vào, giọng hỏi này là của Đường Vũ Phùng, anh vừa vui vẻ cùng cô giúp việc của mình ở Phàm gia xong, đến lúc ra về đi ngang dãy phòng này thì nghe tiếng khóc

_Không xong rồi...

Mộ Phong Tước thấy tình hình không ổn, bóng tối làm hắn nhầm tưởng người này là Hoa Trạch Siêu nên cuốn quýt phóng ra cửa sổ tìm lối thoát thân

Lâm Tương Y đã dùng dao cứa một đường dài trên cổ, cô nhắm mắt xem như mọi chuyện đã kết thúc, có lẽ do quá sợ hãi nên cô cũng chưa kịp nhận biết xung quanh đã diễn biến ra sao

_Ai đó?...đứng lại mau

Đường Vũ Phùng dùng cái đèn ngủ trên bàn ném mạnh qua cửa sổ, Mộ Phong Tước không đỡ được nên bị mấy mảnh thuỷ tinh từ đèn ngủ ghim mạnh vào lưng, may ra anh ta còn chạy thoát được, Đường Vũ Phùng vội vàng ngồi xuống giường giật con dao trên tay cô vứt đi

_Trạch Siêu...hức...

Vì trong phòng vẫn chưa được mở đèn nên cô nghĩ Đường Vũ Phùng là hắn, trong lúc sợ hãi cô ôm lấy anh khóc rất nhiều

_Huhu...hức...

Đường Vũ Phùng giật mình không biết tính sao, khi hai bàn tay run rẩy đang ôm cổ mình rất đáng thương, gương mặt đầm đìa nước mắt còn dụi vào ngực mình tìm hơi ấm, máu trên cổ thì cứ rỉ ra, anh có chút xao xuyến, thương cảm cho cô, chắc do cô sợ lắm nên mới hoản loạn đến vậy

_Học trò này...hừm..., không sao rồi đừng khóc nữa

Đường Vũ Phùng kéo cô ra khỏi người mình, nhíu mày ái ngại an ủi, anh đứng dậy mở tủ lấy bông băng sát trùng cho cô

_Hả....? Là...là thầy hả? Thầy Đường...???

Cô nín khóc, khi Đường Vũ Phùng mở đèn cô mới trố mắt nhìn anh, vẻ mặt ửng đỏ vì ngượng, không biết tìm cái lỗ nào để chui xuống

_Thật ngại quá, em xin lỗi, em cứ tưởng thầy là Hoa tổng, thật sự xin lỗi

_Ngồi im đi...đang mang thai đừng xúc động mạnh

Đường Vũ Phùng ghì chặt hai vai cô, để cô yên vị ngồi trên giường, anh dùng bông băng sát trùng vết thương cho cô

_A...ui da...

Cô nhún vai nhăn mặt, vừa đau vừa rát, mặt mày cô ủ rũ cắn môi, lúc này Vũ Phùng rất gần cô, anh nhìn cô suy nghĩ, biết học trò này đã lâu nhưng đến tận hôm nay mới có dịp tiếp xúc nhiều

_Có gan làm mình bị thương lại không có gan chịu đau

_Chỉ là em tự vệ, thầy không biết đừng nói càng

_Vậy em nói xem là ai đột nhập vào đây? Chuyện này nghiêm trọng một lát nữa là quên gọi cho A Siêu

Đường Vũ Phùng nhớ ra mình cần gọi cho hắn, có một kẻ lạ vào được tận phòng riêng uy hiếp cô, cô còn bị thương nữa, Hoa Trạch Siêu nghe xong điện thoại sẽ điên tiết về ngay

_Thầy...đừng gọi

Lâm Tương Y bất chợt ngăn Vũ Phùng lại, cô không muốn anh gọi cho hắn

_Tại sao?

Anh khó hiểu nhìn cô, chẳng phải lúc nãy cô hoảng sợ rất muốn gặp hắn hay sao

_Nếu để thầy ấy biết chuyện giữa An Thuần Hy và Mộ Phong Tước sẽ không tốt, hazz...làm sao đây?

Cô nghĩ thầm vẫn không nghĩ ra cách nào vẹn cả đôi đường, bản thân lương thiện sợ hắn biết được chuyện này sẽ rất phiền muộn mà giấu mãi cũng không xong

_Thầy...thầy đừng nói là có người muốn hại em, còn vào được tận đây, em không muốn Hoa tổng lo lắng

_Được rồi tôi sẽ cho kiểm tra an ninh trong Phàm gia, còn chuyện này để tôi điều tra sau đó mới nói cho Siêu biết với lại tôi thích cách em muốn tôi bảo vệ em hơn là a Siêu

Đường Vũ Phùng miên mang cho rằng nữ nhân đáng yêu trước mặt đang rất cần mình bảo vệ, đúng là suy nghĩ một chiều thật đi xa sự thật

_Thầy bị gì vậy? Thầy làm sao thay thế được Hoa tổng trong lòng em? Hừm...

Ở bên ngoài cả cô và Đường Vũ Phùng đều không biết An Thuần Hy âm thầm chụp lại nhiều hình ảnh giữa cô và anh ở tổng phòng riêng

_Có cái này thì cho dù cô ta có nói ra chuyện giữa mình và Mộ Phong Tước thì cũng không ai tin haha...

An Thuần Hy mãn nguyện nhìn mấy bức ảnh trong điện thoại, tuy kế hoạch hại cô bị gián đoạn nhưng thời gian còn dài cứ từ từ nghĩ cách khác. Vẫn còn may là ả ta chưa nghe đến việc cô mang thai...

Tiếp theo Chap 111 Mềm lòng

By Thuytinh103

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »