Cuộc Truy Tìm T.72

Lượt đọc: 1747 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

Sau lần đi chơi với Hạnh ở vùng biển Hải Phòng trở về, Phương Thảo có vẻ buồn. Cô lặng lẽ hơn trước. Cô không né tránh mà hạn chế

tiếp xúc. Nếu như vì công việc phải gặp, cô chỉ giao tiếp vài câu rời rạc.

Phương Thảo muốn rời biển cả trở về Hà Nội. Nhưng về Hà Nội cô lại ngại gặp Sinh. Hai người con trai cùng yêu mình một lúc chắc sẽ có sự

đổ vỡ ngấm ngầm xảy ra mà chỉ có mình cô mới biết được.

Trong những ngày tiến sĩ Hạnh chỉ huy trận đánh, Phương Thảo có điện của Bộ Giao thông vận tải gọi về Hà Nội. Cô đến buồng chỉ huy gặp Hạnh. Anh đang ngồi với vẻ điềm đạm.

Thấy Phương Thảo vào, Hạnh tỏ ra lúng túng thực sự.

− Có việc gì vậy em?

Giọng Hạnh có vẻ bồn chồn. Anh khép hờ cánh cửa cho gió khỏi thổi vào.

− Em có điện phải về Hà Nội ngay.

− Ai báo tin cho em biết?

− Em nghe trực tiếp qua đài thu.

Hạnh hơi chau mày nghĩ ngợi.

− Trận đánh đang triển khai mà Bộ lại gọi em về. Trong thời gian em vắng mặt, nhỡ có trục trặc nào đó về lưới điện, ai sẽ là người sửa chữa?

Tiến sĩ Hạnh nói chậm nhưng tỏ thái độ bất bình.

− Các đồng chí lãnh đạo Bộ cho anh toàn quyền chọn người tham gia công trình B.3 cơ mà - Hạnh dừng lại có vẻ suy nghĩ - Thôi được.

Anh sẽ điện báo xin Bộ để em ở lại tiếp tục làm việc.

Một làn gió biển thổi tới, làm bay bay mái tóc Phương Thảo...

Cô mỉm cười nhìn Hạnh để che đậy sự lúng túng của mình trước sự phản ứng bất ngờ của Hạnh. Cô hình dung công việc phải làm ở Hà Nội. Và vững tin ý kiến của Hạnh sẽ không chuyển đổi được quyết định của cấp trên. Phương Thảo không muốn việc điều động cô về Hà Nội trong lúc này dẫn tới phản ứng của Hạnh. Cô chuyển giọng:

− Về việc này, em đã điện báo cáo về Hà Nội. Các anh trên đó vẫn yêu cầu em phải về ngay. Khi gọi em về chắc các anh ấy đã cân nhắc việc ở Hà Nội và công việc ở đây. Nếu chỉ nghĩ tới công việc ở đây mà không nghĩ tới Hà Nội là cá nhân đấy.

Hạnh choáng váng đến vài giây. Anh quay nhìn ra biển. Màu xanh vô tận của biển cả vẫn không sao làm dịu bốt nỗi xúc động của anh. Phương Thảo biết mình nói quá lời, không những không thuyết phục được Hạnh mà còn làm tổn thương đến lòng tự trọng của anh.

Anh nghiên cứu công trình B.3 có phải vì cá nhân đâu. Tại sao mình lại nói mấy câu ngớ ngẩn thiếu suy nghĩ như thế? Cô hối hận quay lại nhìn Hạnh.

− Em cũng muốn ở đây cùng anh, song lại thương cháu Việt Hoa.

Chắc nó mong anh và em nhiều lắm. Em về Hà Nội để có dịp chăm sóc cháu.

Nghe Phương Thảo nói. Hạnh qua được cơn xúc động này lại bị

cơn xúc động khác ập đến. Sau giây phút, câu nói của Phương Thảo đã làm cân bằng tình cảm của Hạnh.

− Ừ, chắc nó nhớ em nhiều hơn. Vì nó coi em là mẹ mà. Trẻ con thường quí mẹ hơn bố. Nếu em không có mặt ở Hà Nội thì tội nghiệp cho Việt Hoa quá.

Hạnh tỏ thái độ đồng tình.

− Em định bao giờ về Hà Nội?

− Ngay đêm nay em đi nhờ xe của công an vũ trang.

− Thôi được, em cứ về Hà Nội với Việt Hoa. Ở đây có gì xảy ra anh sẽ lo tất cả. Mà Hà Nội, Hải Phòng cũng chẳng xa nhau lắm.

☆ ☆ ☆

Sáng hôm sau, Phương Thảo về đến Hà Nội. Cô vào nhà trẻ Kim Liên đón cháu Việt Hoa, ghì chặt cháu vào lòng. Cái đêm đi dạo chơi với Hạnh ở bờ biển... và lời tỏ tình bóng gió của anh, lúc này mới ngấm sâu vào cô. Cô nhớ từng lời nói, từng cử chỉ của Hạnh. Không, không thể yêu đương trong lúc này được. Nhưng cái đêm ở nơi chấm hết đất liền Hải Phòng ấy cứ ám ảnh cô. Nhớ đến lời nói và cử chỉ của Hạnh hôm ấy... Thảo thấy tội nghiệp cho anh quá...!

Còn giờ đây, khi ở xa Hạnh, Thảo suy nghĩ... đắn đo... giằng co...

giữa tình cảm, tình thương với những định kiến của xã hội... Dù tốt đến mấy nhưng anh ấy cũng... đã có một đời vợ, có con... Còn mình...

Bỗng có tiếng gõ cửa. Thảo bừng tỉnh đứng dậy, mở cửa.

− Anh Sinh!

Lần đầu tiên trong quan hệ, Sinh nghe thấy Phương Thảo gọi tên mình một cách tình cảm. Mặt Sinh đỏ gay. Có lẽ anh ta vừa uống rượu.

− Cơn gió lành nào đưa anh tới đây thế?

− Tại nhớ em yêu đấy mà.

− Thôi, vào đi anh!

Phương Thảo đẩy khẽ Sinh vào nhà.

− Ngày nào anh cũng qua nơi đây một lượt xem em đã về chưa.

Anh mong em không phải từng ngày mà từng giờ đấy!

− Em cũng đoán thế.

Nghe giọng Thảo nói và điều quan trọng hơn nữa là đứng trước người con gái đẹp, đôi mắt ti hí của Sinh bỗng ánh lên những nét si mê hoang dã. Sinh muốn ghì chặt Thảo vào lòng. Nhưng rồi bức tường nguyên tắc “không được đụng đến người tôi khi chưa đăng ký” đã ngăn lại. Nếu bây giờ làm gì phật lòng Thảo, thì không chỉ tình yêu mà mọi việc khác nữa đều đổ vỡ. Nghĩ thế, Sinh đành dằn lòng ngồi xuống giường nhìn vào bộ ngực căng tròn của Phương Thảo, rồi lại bực bội nhìn cháu Việt Hoa đang nằm trong lòng Phương Thảo. Nó mở tròn mắt nhìn Sinh. Sinh không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đứa trẻ, vội ngoảnh đi nơi khác. Phương Thảo phát giác thấy sự đổi thay sắc mặt

của Sinh. Cô ra vẻ không hay biết, nói:

− Em định thứ hai tới lại xuống Hải Phòng.

− Đi làm gì mà vội thế? Không ở lại với anh được vài ngày nữa hay sao?

− Trận đánh thủy lôi đang khẩn trương lắm anh ạ.

Sinh hỏi một câu thăm dò, lại có ý tò mò như đứa trẻ tìm trò chơi lạ.

− Khẩn trương mà lại bỏ về. Hay là đào ngũ.

Phương Thảo cười.

− Anh nói rõ dớ dẩn. Đào ngũ mà lại bảo thứ hai tuần tới đi Hải Phòng.

Phương Thảo nói như giải thích:

− Con tàu B.3 vừa hạ thủy đã trục trặc. Em phải về lấy bản thiết kế đem xuống để kiểm tra lại. Chẳng là hôm đi, anh Hạnh để bản thiết kế ở nhà. Anh ấy là tư lệnh chiến dịch, không thể bỏ mặt trận được nên em phải về mang bản thiết kế đó xuống ngay. Mấy ngày hôm nay, máy bay Mỹ đánh phá ác liệt, em toàn phải đi đêm. Không biết chiến tranh kéo dài đến bao giờ nữa.

Phương Thảo thở dài và thầm ngạc nhiên sao hôm nay mình lại nói năng trôi chảy đến thế...

Câu chuyện giữa Sinh và Thảo vẫn tiếp tục. Sinh kể cho Thảo nghe những ngày Sinh nhớ thương mong đợi Thảo về. Còn Thảo, cô kể

cho Sinh nghe những công việc ở vùng biển Hải Phòng. Cho đến khi còi điện của thành phố báo đã 12 giờ vang lên một hồi dài, hai người mới chia tay.

− Chiều anh đến đón em đi chơi nhé.

− Tuỳ anh. Nếu anh thấy cần thiết có em ở bên. Phương Thảo trả

lời Sinh với sự hài lòng và nũng nịu.

☆ ☆ ☆

Hà Nội lên đèn sau khi máy bay Mỹ đã bay xa, trả lại bình yên cho thành phố. Phương Thảo nóng lòng chờ Sinh. Có tiếng gõ cửa, cô đi ra mở cửa. Trời hơi se lạnh. Sinh mặc áo bay, chân đi dép nhựa, đầu chải bóng mượt, đứng ngay lối ra vào.

− Gớm, trông anh ăn mặc cứ như một nhà ngoại giao đang tiếp khách ấy.

− Chuyện, đi chơi với người yêu mà lại!

Cả hai cùng cười.

− Anh có thấy lạnh không?

− Không, em ạ.

− Thế anh ăn cơm chưa?

− Chưa. Anh đã hẹn em đi ăn hiệu cơ mà.

− Ừ nhỉ. Thế mà em quên mất, đã nấu cơm từ chiều.

− Thôi mà. Để đấy sáng mai rang lại.

− Anh Sinh ơi, sau này chúng mình sống với nhau chắc gia đình giàu lắm nhỉ?

Sinh có vẻ ngỡ ngàng, đột ngột hỏi lại:

− Sao em lại nói thế thế. Của đâu ra mà giàu?

Phương Thảo cười thoải mái.

− Vì mới yêu đã nghĩ đến tiết kiệm cả cơm nguội mà.

Lần này đến lượt Sinh cười và giục:

− Nào chuẩn bị đi, em.

Hai người đi chung một xe. Phương Thảo kể hết chuyện này đến chuyện khác. Một điều xưng “em”, hai điều gọi “anh” làm Sinh cảm thấy hài lòng và ấm áp. Những nỗi lo âu, mệt mỏi và sự sợ hãi trong Sinh tan dần...

Tối hôm ấy, Phương Thảo và Sinh đi vào công viên Thống Nhất.

Họ ngồi bên nhau và nói đủ mọi chuyện trên đòi. Mãi tới đêm khuya, Sinh không thể kìm nổi tình cảm của mình, nói với Phương Thảo:

− Anh muốn rằng...

− Không. Không được đụng đến người em khi chưa đăng ký. Về đi anh!

− Nhưng em không nhận thấy anh yêu em đó sao?

− Em biết. Nhưng đó là nguyên tắc đã được anh đồng ý rồi cơ mà.

Sinh ngồi im nhìn Phương Thảo.

− Nguyên tắc của em đưa ra là một sự tàn ác đùa giỡn đối với tình yêu. Hay nói đúng hơn đó là câu nói dối.

Phương Thảo tái mặt, mất bình tĩnh trong giây phút, cô không ngờ Sinh phản ứng mạnh đến mức độ như thế. Một lát sau, cô lấy lại bình tĩnh và tìm được câu giải thích thỏa đáng:

− Anh là người Việt Nam mà chẳng hiểu gì về phong tục của Việt Nam. Anh biết không, ở bọn con gái chúng em, cái đáng quí nhất là sự

trong trắng... Vì thế, càng yêu anh, em càng phải giữ gìn. Mà em giữ

là giữ cho anh chứ giữ cho ai cơ chứ? Nếu anh không thấy điều này thì... Chúng ta phải xem lại quan hệ.

Bây giờ đến lượt Sinh lúng túng. Nhưng ngay sau đấy, Sinh đã tìm được câu tấn công lại:

− Yêu anh mà tại sao em không để anh đưa em xuống Hải Phòng.

Hay là hẹn người khác rồi?

Câu nói này không được sắp xếp trong đầu Sinh từ trước nên bị

Phương Thảo vặn lại:

− Anh đã bàn với em đâu mà vội chụp mũ.

Phương Thảo quay đi, có vẻ hòn dỗi. Giây phút đó, tựa hồ như

Sinh đang phải chống đỡ sức nặng của cả trái đất đổ lên đầu. Đôi mắt

thất vọng của Sinh nhìn Phương Thảo như muốn cầu xin.

− Ừ anh chưa nói với em. Đúng, anh chưa nói. Nhưng anh nghĩ

quá nhiều về nó nên cứ tưởng đã nói nhiều lần rồi. Em biết đấy, từ

ngày yêu em anh hoàn toàn tin em. Ngay cả việc nuôi cháu Việt Hoa anh cũng không phản đối. Thế nhưng hôm nay anh có linh cảm em đã tâm sự với tiến sĩ Hạnh, không muốn cho anh xuống Hải Phòng sợ

chạm trán anh ta.

Phương Thảo giật mình nghĩ: Hay là Sinh biết cái buổi đi chơi với Hạnh ở Hải Phòng? Chẳng lẽ Sinh đã biết mọi chuyện? Hay có người tham gia trận đánh thủy lôi ở Hải Phòng báo cho Sinh biết? Nếu giả

thiết đó đúng thì câu chuyện trở nên phức tạp và nguy hiểm hơn.

− Anh là chúa đa nghi đấy.

Cô cười không được tự nhiên lắm, nói tiếp:

− Đa nghi là hay chết non lắm đấy! Em hỏi anh do đâu mà anh nghi ngờ như vậy?

Sinh mỉm cười.

− Anh nằm mê thấy Hạnh cướp mất Phương Thảo của anh.

Phương Thảo hiểu rằng vấn đề chẳng phải ở những lời ghen tuông này đâu. Cô vờ tỏ vẻ buồn:

− Em không nghĩ rằng anh lại ghen như thế. Chắc anh còn nghi ngờ em chứ gì?

− Anh không nghi ngờ gì đâu mà có linh cảm như vậy. Em không dám cho anh đụng đến người em. Chiều ý em, anh chấp thuận. Nhưng tại sao yêu nhau thực sự mà cứ như đứa trẻ ăn vụng, sợ bố mẹ biết?

Phương Thảo vẫn ngồi im. Sinh nói để thuyết phục Thảo:

− Từ ngày yêu nhau, chúng mình chẳng bao giờ đi chơi xa. Tuần tới, anh đưa em đi Hải Phòng bằng xe máy để em đỡ vất vả, được không em?

Đèn điện trong thành phố mờ nhạt không lấn át được ánh trăng và những dải mây trắng phía đông đang gối lên nhau thành chuỗi.

Thỉnh thoảng một cơn gió đem theo mùi nước hồ bay lên làm Phương

Thảo se lạnh. Cô rùng mình nghĩ về điều Sinh vừa nói:

“Nếu nhận lời để Sinh đưa mình xuống Hải Phòng có phiền hà gì không? Ừ, Sinh nói đúng, cũng chưa có chuyến đi xa nào. Hay là để

Sinh đưa đi”.

Phương Thảo chủ động đặt bàn tay mát dịu lên tay Sinh và sắp đặt mọi chi tiết theo suy nghĩ của mình. Và ngay giây phút ấy, cô tự

trách mình: tại sao lại chấp nhận một tình yêu hẩm hiu đến nhường này. Phương Thảo ghen tị với những chàng trai, cô gái ngồi ở những gốc cây gần đấy. Họ tưởng như cả công viên là căn phòng nhỏ của riêng họ. Còn cô, cô thấy đau xót khi phải mang trong tim một nỗi niềm nhức nhối. Sau những dằn vặt đau đớn, cuối cùng Phương Thảo dằn giọng nói một cách nặng nề:

− Dọc đường Năm, máy bay Mỹ đánh phá ác liệt lắm. Để em suy nghĩ đã.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của trần diễn