4
Đoàn tàu tham gia trận đánh cưỡi trên đầu bọn tù binh MK.52
chạy vào bờ. Tiến sĩ Hạnh và mọi người rời tàu về nhà ông già Tường, ông già Tường rót nước mời mọi người.
Phương Thảo ngồi trên bậc cửa thềm nhà. Cô mặc chiếc áo đã bạc màu. Sau những ngày làm việc căng thẳng, đôi mắt cô lộ vẻ mệt nhọc và đượm buồn, trầm lặng. Cô cứ ngồi ở nơi chấm hết đất liền nhìn ra biển cả, nghĩ về trận đánh.
Công trình B.3 đã làm thất bại âm mưu phong tỏa đường biển, sông ngòi Việt Nam của Mỹ, đã khẳng định sự tiến bộ của khoa học Việt Nam nhưng nó cũng cay nghiệt đối với Tô Quyên quá. Tô Quyên cả một đời vì khoa học, chết cũng vì công trình B.3. Kẻ nào đã giết người con gái yêu quý ấy? Nghĩ tới bạn, Phương Thảo lại thở dài...
− Mệt lắm phải không Thảo? - Hạnh hỏi.
− Không. Ngày chiến thắng em nhớ Tô Quyên quá!...
Tiến sĩ Hạnh đăm đăm nhìn ra phía trước, thả mặc cho suy tư của mình với biển cả. Thảo bối rối vì câu nói vụng về của mình.
− Anh mong trời mau sáng để được nhìn thấy những cánh buồm của dân vùng này đi đánh cá, nhìn thấy tàu bè nước bạn tự do đi lại trên biển.
Thảo nghĩ và mong rằng sau những phút giây chiến đấu căng thẳng, dưới mái nhà kề biển này, cô sẽ trò chuyện với tiến sĩ Hạnh để
tiến sĩ giãi bày những tâm tư, những kỷ niệm sâu kín của đời mình...
May ra những lời tâm tình đó lại giúp cho Thảo hiểu được những điều muốn hiểu... Nhưng nghe giọng nói của tiến sĩ Hạnh, Phương Thảo thấy có điều gì khác thường. Vốn là người rất nhạy cảm trong cuộc sống, cô biết mình nhắc tên Tô Quyên không đúng lúc, gợi cho Hạnh nỗi buồn. Nhưng giờ phút chiến thắng ai mà chẳng nhớ tới người đã hy sinh. Bất giác Phương Thảo nghĩ đến cái chết của Tô Quyên với mọi nỗi buồn day dứt.
Câu nói không đúng lúc của Phương Thảo làm tiến sĩ Hạnh càng buồn hơn.
Hình ảnh Tô Quyên với dáng đi uyển chuyên bắt đầu thu hút tâm trí anh, chiếm lĩnh tâm hồn anh. Từ ngày Tô Quyên đi xa, nhiều đêm anh thức trắng nhìn qua ô cửa. Sau những giờ phút dành sức lực cho
khoa học, mỗi khi bưng bát cơm ăn anh lại thấy buồn, nỗi nhớ Tô Quyên và suy nghĩ không phương hướng rồi đây cuộc sống của Việt Hoa sẽ ra sao cứ len lỏi trong tâm khảm anh, làm phân tán tâm trí của một nhà khoa học chỉ ham mê đèn sách.
Trăng lên cao và bắt đầu ngả về phía Hải Phòng. Hạnh nhìn ra biển. Nỗi nhớ Tô Quyên nhoè đi trong ánh trăng đêm run rẩy dưới nước. Anh nhắm mắt lại, chân vẫn bước bên những con tàu đậu sát bờ.
Công nhân đang khẩn trương, bắc những tấm gỗ dài làm cầu, tấp nập chuyển các phương tiện rà phá thủy lôi lên tàu, chuẩn bị cho trận đánh tiếp theo. Những chiếc thuyền đánh cá của dân chài vùng biển cũng đang kéo lên những cánh buồm to rộng chuẩn bị ra khơi...
Đêm. Gió biển từ ngoài thổi vào, biển vẫn rì rầm như bao năm tháng... Tiến sĩ Hạnh và Phương Thảo đi ngang bãi cát giữa ngấn nước.
Thỉnh thoảng những con sóng xô bờ tràn qua chân họ. Hạnh nhớ đã có lần hai vợ chồng đi nghỉ mát ở Đồ Sơn. Cũng đêm như thế này, hai vợ
chồng đi dọc bờ, mặc cho gió biển phóng đãng thốc ào mái tóc, tà áo.
Nhưng đêm nay... Ôi đau đớn! Anh lại nghĩ về cháu Việt Hoa. Không biết giờ này nó ngủ hay thức?...
Trăng cuối tháng vàng nhạt nhô lên khỏi mặt biển.
Lời ru ‘Trời mưa bong bóng phập phồng. Mẹ đi lấy chồng con ở
với ai” cứ như sóng biển từ ngoài khơi vọng vào. Ừ, nếu Phương Thảo nuôi Việt Hoa sẽ khổ - Hạnh vừa đi vừa nhớ lời Phương Thảo ru Việt Hoa, mà có lần anh nghe được. Anh thương, nhớ con đến phát khóc.
Rồi tự nhiên anh ước ao, giá Phương Thảo thay Tô Quyên chăm sóc Việt Hoa cho tới khi khôn lớn, chắc cuộc đời nó sẽ đỡ khổ, đỡ tủi thân.
Tiến sĩ Hạnh và Phương Thảo bước đi, rời xa nơi neo đậu các con tàu. Nhưng cả một đoạn đường dài hai người đều im lặng khiến Phương Thảo phải đưa mắt nhìn Hạnh như cầu xin anh đừng trách cô đã nhắc tới Tô Quyên, nhắc tới khổ đau cùng tận của cuộc đời anh.
Ánh trăng và ánh sáng biển đủ soi tỏ bộ mặt trắng bệch của anh. Tự
nhiên Phương Thảo thấy thương Hạnh.
Từ ngày quen Hạnh ở Mátxcơva trên khu đồi Lênin cho tới nay, Phương Thảo chưa gặp một ai có trái tim nhiệt tình với khoa học như
Hạnh. Thú thực có lúc Phương Thảo thấy có cảm tình với anh, song cô lại giận cho số phận mình đến với anh quá muộn.
Tiến sĩ Hạnh và Phương Thảo im lặng đi trong tiếng sóng biển, trăng trên trời vẫn tiếp tục run rẩy trong ánh biển bàng bạc. Thỉnh
thoảng mây trắng đục kéo qua làm Phương Thảo tưởng như trăng đang lấy khăn lau những giọt nước mắt.
Hai người tiếp tục đi trên bãi cát. Sóng biển đôi lúc bị gió thổi mạnh chờm đến chân họ. Hai người đăm đăm nhìn ra biển. Câu chuyện giữa hai người tự nhiên bị ngưng đọng. Bắt đầu tiếp tục câu chuyện từ đâu, cả tiến sĩ Hạnh và Phương Thảo đều không hay biết. Thế rồi Phương Thảo bắt đầu từ một câu hỏi thực sự vụng về:
− Ca-chi-a có hay ghi thư cho anh không?
− Có.
Ca-chi-a là cô gái Nga học vật lý nguyên tử ở trường đại học tổng hợp quốc gia Mátxcơva, bạn thân của tiến sĩ Hạnh và Phương Thảo.
− Còn Zin?
Zin là cô gái Mỹ cũng lưu học tại Mátxcơva theo Nghị định thư
trao đổi văn hóa giữa Chính phủ Mỹ và Chính phủ Liên Xô.
− Từ ngày cô ta về Mỹ không thấy ghi thư.
− Em nghe nói cô ta đi Ha-oai rồi sau đó trở lại Liên Xô làm phiên dịch trong Toà Đại sứ Mỹ.
− Cô bé cũng thông minh đấy.
Câu chuyện lúc đầu tưởng như vô vị nhưng nó cũng đưa hai người trỏ lại cuộc sống lưu học tại Liên Xô trên khu đồi Lênin. Tiến sĩ
Hạnh và Phương Thảo đứng trên khu đồi nhìn xuống dòng sông Mátxcơva. Hai người rời ký túc xá đi xuống chân đồi dọc theo bờ sông.
Bầu trời Mátxcơva trắng ánh điện. Phía trên tầng ánh sáng là một màu đen che khuất cả trăng sao.
Đó là lần đầu tiên tiến sĩ dạo chơi với một cô gái trên đường phố
Mátxcơva và cũng là lần đầu tiên Phương Thảo sánh vai bên người con trai.
Còn đêm nay ở nơi kề biển này, Phương Thảo lại đi bên tiến sĩ
Hạnh, lần thứ hai đi bên anh, lòng ngổn ngang bao suy nghĩ. Hai người cúi đầu bước đi chẳng hề nhìn nhau, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ
riêng. Nhưng cả hai người đều thấy lòng trống trải, giận cho số phận mình, song không ai muốn thổ lộ trước.
Còn Phương Thảo, cô cảm thấy sợ nếu đi quá xa. Nhưng cô lại cảm thấy phảng phất trong mắt Hạnh nỗi buồn tội nghiệp. Chắc anh ấy đang nghĩ anh bị cô đơn như người dân chài một mình một thuyền giữa biển cả. Có lẽ anh đang đau khổ vì gia cảnh của anh. Nghĩ về
Hạnh như thế, cô không nỡ quay trở lại mà cứ tiếp tục đi.
− Anh nghe nói, Thảo và Sinh thân nhau lắm phải không?
− Anh ấy và em quen nhau qua một lần bị đâm xe.
Phương Thảo kể lại chuyện xảy ra ở ngã ba Trần Bình Trọng -
Trần Hưng Đạo, cố ý không trả lời câu hỏi của Hạnh, nhưng Hạnh cũng cảm thấy an tâm, tỉnh táo hơn. Sự mặc cảm về quan hệ giữa Phương Thảo và Sinh tan dần. Tiến sĩ Hạnh bỗng thấy thèm thuốc lá. Tay đưa lên túi ngực, anh mới sực nhớ đêm phòng không cấm không được bật lửa. Anh bỏ bao thuốc, chép miệng cho đỡ cơn thèm. Từ ngày quen biết tiến sĩ Hạnh ở Liên Xô cho đến những ngày cùng tham gia công trình B.3. Phương Thảo biết Hạnh nghiện thuốc nặng. Cử chỉ vừa rồi không qua được mắt Thảo, cô hiểu anh đang nghĩ gì mà thèm thuốc đến cực độ như thế. Lại một lần nữa cô định quay về, nhưng rồi cái vắng lặng của biển như đồng tình thôi thúc cô bước tiếp.
− Từ ngày Tô Quyên chết, anh buồn và thương cháu Việt Hoa lắm
− Hạnh bồi hồi nói - Khi đọc tài liệu, vào thư viện hay chỉ huy trận đánh vừa rồi, tạm thời anh không nghĩ đến Việt Hoa. Nhưng lúc đi bên Thảo như thế này, anh lại thương cháu. Và muốn rằng... Hạnh dừng lại nói, tiếp tục bước. Anh lại muốn hút thuốc nhưng cũng như lần trước không dám hút - Thảo trở thành mẹ của cháu.
Hai người im lặng.
Gió biển chẳng hề đùa nghịch nhưng cứ thi nhau vượt qua chân Thảo như thôi thúc cô nói lên những điều Hạnh chờ đợi. Cô vẫn im lặng chưa biết nói gì thêm trước sự đau khổ, trống trải của Hạnh. Phương Thảo đi gần Hạnh hơn. Đôi mắt to đen có hàng mi cong, dài của Thảo cứ nhìn xuống bãi cát. Mãi sau, cô mới nói nho nhỏ như chỉ để cho Hạnh nghe:
− Thì em vẫn gọi Việt Hoa là con đấy chứ!
− Còn anh? - Tiến sĩ Hạnh hỏi trong hơi thở, giọng nhẹ nhõm và xúc động. Câu hỏi và giọng nói của Hạnh, Phương Thảo mới thấy lần đầu tiên. Hình như câu hỏi đó là một sợi dây liên lạc thần bí, một sợi tơ
hồng nào đó làm cả hai người xúc động. Phương Thảo cứ nhìn về phía mép nước phía trước nơi có mảng sáng và tối giao nhau chạy dài mờ
ảo.
− Em coi anh là người đồng nghiệp.
− Thế thì đêm nay em đi chơi với anh làm gì?
Hạnh nắm chặt bàn tay lặng lẽ bước.
− Còn cháu Việt Hoa?- Bỗng Hạnh cầm tay Phương Thảo - em đến với anh là đến với cháu Việt Hoa đấy.
− Nhưng điều đó không thực hiện được.
Hạnh cảm thấy như mọi vật bị ngưng đọng. Tay anh vẫn nắm cổ
tay tròn lẳn của Phương Thảo.
− Thảo! - Anh gọi giật và kéo Thảo về phía mình.
− Đừng anh! - Thảo đẩy nhẹ Hạnh ra - gì mà vội thế, để em suy nghĩ đã chứ.
Tay Hạnh buông thõng, bối rối trước câu nói không rõ ràng của Phương Thảo. Hai người đứng ngay bên mép nước, đứng ngay giữa vệt vừa sáng vừa đen mờ nhìn nhau không nói.
Màu hồng từ phía xa cùng tận xuất hiện mỗi lúc một đậm hơn.
*
Sau khi chuyển Hoàng Bổn đến phòng giam đặc biệt, trung tá Nam vẫn đặt ra hàng loạt câu hỏi về anh ta. Lúc đầu, bị gọi đến cơ
quan an ninh, anh ta lo sợ mất bình tĩnh rồi tự nhiên lại phản ứng mạnh. Tất cả sợ hãi, bình tĩnh, rồi phản ứng của anh ta xem ra không có vẻ giả tạo. Thật đáng trách khi bắt một người mà chưa thể hiểu chính xác việc làm của họ. Nhưng trên mặt trận bí mật này kẻ địch thường hay đóng kịch lắm.
Trung tá Nam suy nghĩ và kiểm tra lại quyết định bắt Hoàng Bổn của mình. Điều gì đã dẫn tới quyết định đó. Phải chăng là ấn tượng đầu tiên về dấu vân tay, rồi đến biển số xe. Dấu vân tay chẳng qua chỉ
là đường nét tự nhiên trên những đầu ngón tay của con người. Biển số
xe do con người làm ra nó. Nếu tay và biển số xe kia đích xác của con
người bí mật tuy đang truy tìm thì việc bắt anh ta hoàn toàn chính xác.
Còn nếu anh ta là một thầy thuốc không hơn không kém thì...? Nhưng xác định như thế nào? Thật là khó xử. Phải bình tĩnh lần gõ từng việc một. Trước hết, không được nóng vội, phải nắm chắc khoá mã và âm mưu tiếp theo của chúng. Bây giờ ta phải tiếp tục làm rõ về cái chết của Tô Quyên. Tiến sĩ Hạnh đã hoàn thành công trình B.3 rồi, mình mời tiến sĩ đến trao đổi về lá thư viết cho Hoàng Bổn.
Ngay hôm sau, tiến sĩ Hạnh và trung tá Nam ngồi trao đổi tại phòng làm việc của trung tá.
− Vừa qua tôi có xem cuộc trưng bày phương tiện chống Mỹ
phong tỏa đường biển do Bộ Giao thông vận tải tổ chức ở cơ quan Bộ.
− Anh thường xuyên theo dõi những tiến bộ của khoa học chứ? -
Tiến sĩ nhìn trung tá hỏi một cách thực thà.
− Có chứ, nhất là công trình B.3 của anh. Tôi đã thấy ánh mắt những người xem triển lãm sáng lên tỏ thái độ thích thú khi nhìn thấy con tàu rà phá thủy lôi B.3 do anh chế tạo.
− Cũng chẳng phải do một mình tôi mà do tập thể cán bộ khoa học Bộ Giao thông vận tải, Đại học Bách khoa và Bộ Tư lệnh Công binh và cả người vợ xấu số của tôi nữa.
Giọng tiến sĩ ngậm ngùi. Chuyện giữa tiến sĩ Hạnh và trung tá kéo dài hàng tiếng đồng hồ, song trung tá vẫn chưa tìm được cơ hội để
đi sâu vào vấn đề mình định tìm hiểu. Anh đành dùng những câu hỏi theo phương án hai.
− Anh Hạnh ạ! Tôi cũng không nghĩ rằng anh lại say mê khoa học đến mức độ bỏ cả vợ ốm ở nhà để đi công tác. Đúng là một cán bộ tận tụy với khoa học.
Vốn là người hết lòng thương yêu vợ, khi nghe trung tá đánh giá như thế, Hạnh cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương. Anh nói như thể
thanh minh:
− Tôi đi công tác nhưng đã nhờ một người bạn đến chăm nom giúp.
− Bạn anh ở đâu, làm gì?
− Bác sĩ Hoàng Bổn ở Tổng cục đường sắt. Hôm đi vội quá, tôi có
ghi vài dòng ngắn ngủi nhờ anh ấy đến khám và cho thuốc tại nhà.
− Có phải anh viết bằng mảnh giấy này không?
Trung tá Nam cầm tờ giấy nhàu nát đưa lên ngang mặt. Linh tính báo cho tiến sĩ Hạnh có sự hoài nghi.
− Tờ giấy này liên quan tối cái chết của vợ tôi ư?
− Tất nhiên không phải, anh Hạnh ạ. Chúng tôi chỉ muốn anh xác định lại chữ trên trang giấy này do chính tay anh hay ai viết?
− Vâng, chính chữ tôi viết - tiến sĩ Hạnh gật đầu. Anh vẫn chưa thoát khỏi những thắc mắc nên hỏi:
− Nhưng tại sao các anh hay hỏi về bác sĩ Hoàng Bổn thế?
− Tất nhiên là có vấn đề - trung tá Nam mỉm cười - nhưng nó vẫn còn nằm trong bí mật. Đối với người khác thì không thể nói nhưng đối với anh, tôi có thể nói được, tờ giấy đó có liên quan đến cái chết của vợ anh.
− Liên quan tới cái chết của vợ tôi?
Tiến sĩ Hạnh đưa tay lên bóp chặt thái dương, cắn chặt môi đến bật máu.
− Tôi không tin nó liên quan đến cái chết của vợ tôi. Chính tay tôi viết thư mời anh ta tới chữa bệnh cho vợ tôi. Anh ấy là bạn từ hồi còn nhỏ mà.
− Anh không nghĩ đến sự biến đổi của sự vật hay sao?
− Tất nhiên là có.
− Như vậy cũng không thể khẳng định Hoàng Bổn là người tốt được. Biết đâu hôm nay tốt với anh, ngày mai lại phản anh. Nói chung nghi ngờ là điều không tốt. Song nghi ngờ để dẫn đến tin tưởng tuyệt đối là điều cần thiết phải làm. Nghi ngờ để loại trừ, minh oan cho những người vô tội là một loại việc của công an. Đúng là chúng tôi chưa khẳng định bác sĩ Hoàng Bổn là người ám hại Tô Quyên , nhưng chúng tôi nghi. Mà đã nghi thì phải làm rõ. Có phải không tiến sĩ Hạnh?
Hạnh vẫn ngồi im không trả lời.
− Vì còn nghi nên chúng tôi đề nghị anh giữ kín nội dung buổi nói chuyện này.
*
Tiến sĩ Hạnh ra về. Trung tá Nam lấy sổ tay ghi lại nội dung cuộc nói chuyện. Như thế là đã khẳng định bác sĩ Hoàng Bổn đến nhà Tô Quyên theo yêu cầu của tiến sĩ Hạnh. Đó là sự thực. Nhưng liệu rằng phía sau sự thực kia có điều gì giả dối không? Trung tá Nam im lặng suy tư. Kinh nghiệm cho ông hay, khi bắt tay vào điều tra xét hỏi, chứng cứ và thái độ của can phạm đều có tác dụng như nhau, giúp người cán bộ an ninh đánh giá đúng thực chất vấn đề.
Trung tá Nam cân nhắc thận trọng kế hoạch tiếp theo. Ông cầm bút ghi thận trọng từng chi tiết.
Đại úy Dương đột ngột bước vào làm ngắt quãng sự suy nghĩ của trung tá.
− Theo báo cáo của trinh sát tiếp cận đối tượng nghi là T.72 cho biết cơ quan tình báo Mỹ đang ráo riết chuẩn bị kế hoạch đánh cắp công trình B.3. Trinh sát của chúng ta cung cấp cả khóa mã mà đối tượng thường dùng. Theo khóa mã đó, ta có thể dịch được tất cả
những bản mật điện cơ quan tình báo trung ương Mỹ chỉ thị cho T.72.
− Nội dung những bức điện đó nói gì?
− Chỉ thị kế hoạch đánh cắp công trình B.3 giai đoạn một, phía Mỹ đứng ngoài không trực tiếp nhúng tay vào khống chế Tô Quyên.
Trên gương mặt đăm chiêu của trung tá Nam như ẩn một nụ cười, ông đứng lên, đi lại trong phòng nhẹ đến mức tưởng để giày chỉ đi trong không khí. Khi đi hết vòng quanh phòng, ông nói:
− Hợp tác bề ngoài hay thật lòng thật dạ thì chúng ta cũng chẳng cần tranh cãi làm gì, căn cứ theo nội dung chỉ thị cho T.72 cũng biết được. Cả một thời gian dài T.72 không để lộ mình, không hề tiếp xúc với Thúy Vân, với N., có thể nói rằng cơ quan tình báo trung ương Mỹ
đã lừa miếng khá cao thủ. Mục đích chính, Mỹ phong tỏa bờ biển, ngăn chặn chi viện của miền Bắc cho miền Nam, làm cho giao thông Việt Nam tê liệt, Việt Nam yếu dần để chúng dễ bề thôn tính.
Trung tá Nam vẫn bước từng bước một, nói tiếp:
− Thoạt đầu, theo tin của ta từ nước ngoài báo về, T.72 và Thúy Vân sẽ hợp tác đánh cắp B.3. Cho tới khi Thúy Vân rung dọa Tô Quyên, vẫn không thấy T.72 xuất hiện. Thú thực, lúc đó tôi có cảm giác tin tức ban đầu của ta bị nhiễu. Nhưng qua nội dung những bức điện vừa dịch được đủ để kiểm chứng lại những nhận định của chúng ta. T.72 vừa bắt tay Thúy Vân vừa không còn điều kiện tiếp cận tiến sĩ Hạnh nữa.
Hay nói những từ chúng ta vẫn dùng là không còn cơ sở tiếp cận tiến sĩ Hạnh. Từ đó, T.72 hoạt động ráo riết hơn. Tuy vậy, hắn vẫn chưa xuất đầu lộ diện. Chúng ta cần khẳng định cho thật rõ ràng, minh bạch vấn đề này.
Tiếng chuông điện thoại cắt đứt lời nói của trung tá. Trong ống nghe vang lên giọng của một cô gái trẻ:
− Báo cáo đồng chí, đại tá Cục trưởng mời đồng chí đến ngay phòng đồng chí đó để làm việc.
Trung tá quay lại phía đại úy:
− Tôi phải lên gặp Cục trưởng có việc gấp. Đồng chí tiếp tục nghiên cứu cái chết của Tô Quyên . Ngày mai chúng ta sẽ bàn tiếp.
Trung tá đứng dậy chìa bàn tay khỏe khoắn, chắc nịch bắt tay đại úy Dương.
Trên đường đi gặp Cục trưởng, trung tá Nam linh cảm Cục trưởng không hài lòng về công việc của ông. Cho tới nay, vẫn chưa xác định được T.72, chưa tìm ra được thủ phạm giết Tô Quyên. Chắc Cục trưởng chỉ hài lòng có một việc bảo vệ được công trình B.3 cho đến khi ra đời và bảo vệ an toàn tính mạng cho nhà khoa học trẻ tuổi. Nhưng lại phạm thiếu sót lớn để kẻ địch sát hại vợ tiến sĩ. Càng nghĩ, ông càng thấy vấn đề phức tạp hơn, thậm chí dẫn tới bế tắc...
Nhưng trung tá Nam hoàn toàn bất ngờ khi gặp đại tá Cục trương.
Nhìn khuôn mặt hốc hác vì nhiều đêm thức trắng của trung tá, đại tá Cục trưởng có cảm giác trung tá già hơn thực tế đến năm, sáu tuổi. Ông nói ngay để trung tá bớt lo lắng:
− Tôi thông báo để đồng chí biết, Mỹ và ta vừa ký nghị định thư
về rà phá thủy lôi ở bờ biển, sông ngòi Việt Nam. Theo nghị định thư, phía Mỹ sẽ cử một đoàn rà phá thủy lôi do phó đô đốc hải quân Mắc Cao Ly tướng hai sao chỉ huy lực lượng đặc nhiệm rà bom mìn số 8
cầm đầu sẽ đến Việt Nam để rà phá thủy lôi và sẽ trao đổi cho ta khí tài rà phá thủy lôi. Nhưng cho tới nay, cơ quan tình báo Mỹ chưa biết con tàu B.3 và các khí tài khác của ta. Để chuẩn bị cho cuộc bàn giao, chúng chỉ thị cho T.72 áp dụng mọi thủ đoạn có thể áp dụng được để
đánh cắp B.3 trao cho phái đoàn Mỹ tại Hải Phòng.
Như vậy là T.72 vẫn đang hoạt động mạnh - Trung tá suy nghĩ - thế
mà cách đây vài phút mình đã cho rằng nó thu mình nằm im chờ
nhiệm vụ mới - ông nghiêm khắc tự phê phán nhận định không có căn cứ của mình.
− Thưa đồng chí - Trung tá nhìn về phía đại tá Cục trưởng - đồng chí có thể thông báo cho chúng tôi biết thời gian T.72 nhận chỉ thị đó được không?
Đại tá trả lời ngay:
− Mới cách đây hai giờ.
Trung tá bật lửa châm thuốc nhưng quên không hút, vẫn để điếu thuốc cháy lặng lẽ trên tay.
− Hoàng Bổn bị bắt nửa tháng rồi - trung tá dụi mẩu thuốc vào hộp gạt tàn- liệu rằng địch có biết Hoàng Bổn bị bắt không?
− Biết chứ. Chúng theo dõi từng bước đi, việc làm của Hoàng Bôn.
− Nếu biết Hoàng Bổn ngồi trong trại giam tại sao chúng vẫn chỉ
thị đánh cắp B.3. Như vậy Hoàng Bốn có phải là T.72 không? Nếu không phải T.72, tại sao đồng chí lại đồng ý cho tôi ký lệnh bắt giam Hoàng Bổn.
Trung tá nói với thái độ bực bội:
− Đúng là lúc đó tôi đồng ý ký lệnh bắt anh ta. Và nếu anh ta chưa bị xích tay thì ngay bây giờ tôi cũng đồng ý ký lệnh bắt để kẻ
địch yên tâm rằng cuộc truy tìm T.72 của chúng ta đang lao theo hướng khác. Tôi cho rằng việc làm này sẽ có sức thuyết phục lớn để cơ
quan tình báo Mỹ cho T.72 hoạt động mạnh hơn. Mặt khác, từ nay tới ngày ta và Mỹ gặp nhau chẳng còn bao xa. Lẽ nào chúng ngồi vào bàn đàm phán với hai bàn tay trắng? Chúng rất cần có tài liệu B.3 làm vốn.
B.3 không chỉ bó hẹp trong giá trị về khoa học mà còn có giá trị về
phương diện chiến lược quân sự trên mặt trận giao thông. Trên bàn đàm phán sắp tới, chúng sẽ sử dụng nó vào mục đích thương lượng.
Do đó, chúng sẽ tìm mọi cách đánh cắp cho được B.3. Theo tin tức trinh sát của ta kết hợp với các nguồn tin khác có thể khẳng định: Sinh là tên gián điệp lợi hại, song có phải là T.72 hay không vẫn là điều khó hiểu.
Trung tá Nam ngồi im suy nghĩ, ông tự cho mình quá kém cỏi đến nỗi chưa xác định được Sinh là tên gián điệp cáo già, đến nỗi bắt Hoàng Bổn để rồi truy khan. Thật là buồn.
Khi nghĩ mình là một người lính phải tuân theo mệnh lệnh, trung tá chấp nhận ý kiến của đồng chí Cục trưởng. Nhưng nghĩ tới trách nhiệm của người chỉ huy, lương tâm nghề nghiệp, ông vẫn nghi Hoàng Bổn là T.72. Dấu vân tay và biển số xe đạp vẫn còn nguyên đó, ai dám xóa nó đi để buộc tội cho kẻ khác. Mình cần phải tuân lệnh một cách có suy nghĩ. Ông phân tích những tài liệu liên quan tới vụ án, nhưng vấn đề trọng yếu lại chưa giải thích được. Ông quay lại phía Cục trưởng:
− Báo cáo đồng chí, chúng ta giải thích như thế nào về dấu tay và biển số xe của Hoàng Bổn?
− Đó chính là câu hỏi mà lãnh đạo Bộ đang yêu cầu chúng ta trả
lời. Đồng chí phải thấy câu hỏi này nó nhức nhối trong cơ thể. Trả lời được câu hỏi đó là ta xác định được T.72.
Cả hai yên lặng. Những điều đại tá nói với trung tá Nam không bất ngờ, nhưng rõ ràng nó là câu trả lời của đoạn kết vụ án. Cả thời gian dài, ông mày mò giải đáp cho bài toán nhiều ẩn số đó mà vẫn chưa giải đáp được. Ông hy vọng thời gian tới T.72 hoạt động mạnh, nó sẽ có cơ sở xuất đầu lộ diện. Nghĩ thế, ông thấy trong lòng tràn lên một niềm vui. Nhưng rồi niềm vui ấy lại tan biến đi ngay. Chờ đợi nó tự bộc lộ mình là việc làm ngu xuẩn, cơ bản phải tác động để nó tự
xuất đầu lộ diện. Buộc địch hoạt động theo ý mình, đó chính là nghệ
thuật đánh địch trên trận tuyến thầm lặng này.
− Tôi thông báo để đồng chí biết tình hình như thế. Bây giờ chúng ta nhử cho con thú lao ra vồ mồi.
Đại tá Cục trưởng nói một cách thận trọng. Đôi mắt ông chứa đựng điều gì sâu thẳm, kín đáo. Người mới gặp, thấy đôi mắt ấy ẩn một nỗi buồn, nhưng sống lâu thấy nó chứa đựng một sự chắc chắn.
Khi gặp việc khó, nó lặng lẽ, lầm lũi. Nhưng khi sự suy nghĩ, tính toán có khả năng phát triển tốt, nó lại bừng sáng bất ngờ. Trung tá Nam nhìn thẳng vào đôi mắt người chỉ huy, lắng nghe những chỉ thị mới.
Đã đến giờ nghỉ trưa. Trung tá Nam chia tay Cục trưởng trở về
phòng làm việc. Õng ngồi xuống chiếc ghê xa lông, bật diêm hút thuổc.
Ông lấy giấy bút ghi lại toàn bộ kế hoạch công tác của mình, nhất là kế hoạch cho trinh sát bí mật tiếp xúc với đối tượng nghi là T.72.