Cuộc Hành Trình Đêm Tối

Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

Tallon lại chỉnh máy mượn mắt con Seymour để nhìn Hélène và Cherkassky cùng đám mật vụ của hắn đang bước về phía chiếc xe quân sự. Sau ít phút nữa anh có thể tới chỗ con tàu vũ trụ mà không sợ gặp nguy hiểm, chính là nhờ có cái anh chàng Tallon thứ hai kia mà sự xuất hiện kỳ diệu của anh ta vẫn hoàn toàn là một điều bí ẩn.

Dù thế nào thì sớm hay muộn Cherkassky cũng sẽ phát hiện ra sự thật, và khi ấy không có cái gì có thể tránh cho Hélène thoát khỏi cơn thịnh nộ của hắn. Nàng đang bình tĩnh bước đi cùng với bọn kia, nhìn bề ngoài có vẻ thản nhiên, nhưng Tallon thấy nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía chỗ ẩn nấp của anh. Số mệnh đã định rồi, - anh nghĩ. Anh đang nhìn nàng lần cuối cùng. Anh không thể làm gì được cho nàng. Anh chỉ có thể nhìn nàng ra đi cùng với con quái vật Cherkassky kia thôi. Tallon bỗng thấy mình già đi chỉ trong mấy giây phút này.

- Ôi Hélène, - anh thì thầm.

Nghe thấy cái tên quen thuộc ấy, con Seymour giãy giụa trên tay Tallon, tuột được khỏi tay anh nhảy xuống đất, rồi nó băng qua bãi hạ cánh tiến thẳng tới chỗ đám người.

Tallon, vì vẫn mượn mắt của con Seymour, nhìn thấy các hình bóng cứ to dần lên. Bộ mặt mệt mỏi của Cherkassky quay sang nhìn con chó - và nhìn về phía anh - bỗng nhiên tỏ vẻ nghi ngờ.

Khi con Seymour tiến đến gần đám người, nó liền lánh sang một bên để chạy thẳng tới chỗ Hélène, và quang cảnh trở nên nhộn nhạo đến nỗi Tallon không thể nhìn được rõ hình. Anh liền quay sang mượn mắt Hélène và nhìn thấy con chó nhảy chồm lên phía trước. Một gã nhân viên xua tay đuổi con chó. Và từ một góc nhìn của Hélène anh nhìn thấy gã Cherkassky chỉ tay về phía chiếc cần cẩu nói nhanh điều gì đó. Hắn đang ra lệnh bằng một giọng the thé vọng đến tận tai Tallon đang còn ngồi trong chỗ nấp của mình.

Vừa tục tằn nguyền rủa, anh vừa khó nhọc lách qua chiếc động cơ, bởi vì anh chỉ nhìn thấy những gì Hélène nhìn thấy. Anh bước tới chỗ cánh cửa kiểm tra đang để hé mở rồi nhảy phắt ra ngoài. Bằng mắt Hélène, anh nhìn thấy chân mình xuất hiện dưới cần cẩu. Sau đó anh nhìn thấy hình bóng mặc chiếc áo màu ghi xám của mình chạy thục mạng, vừa chạy vừa cúi người về phía trước vòng qua chân đế của chiếc cần cẩu.

Được hướng dẫn bởi con mắt của Hélène, Tallon tuyệt vọng chạy về phía con tàu vũ trụ. Đôi chân tê cứng của anh vì phải ngồi lâu trong căn buồng chật chội làm cho bước chạy của anh trông thật kỳ cục; anh vừa chạy vừa vấp, hai tay khua khoắng cố tìm thêm sức lực cho mình. Anh nhìn thấy đám nhân viên của Cherkassky dàn trận rút súng ra khỏi bao.

Anh nghe thấy tiếng rít tàn ác của những khẩu súng ong bầu. Chúng vẫn còn ở quá xa, cho nên những viên đạn nọc độc chỉ nảy lên bên cạnh anh. Và như anh dự kiến, ngay tức khắc anh nghe thấy những âm thanh khác vọng đến bên tai, đó là tiếng súng ngắn, tiếp theo là những tiếng gọi nhau, khi tốp điệp viên đang làm nhiệm vụ lục soát sân bay nhận ra chuyện gì đang xảy ra với tốp người vây quanh Cherkassky. Một khẩu súng tự động nhả đạn nảy thia lia trên nền ximăng.

Tallon nhìn thấy hình bóng mờ nhạt của con Seymour đang hoảng sợ chạy về phía anh. Con chó nhảy lên tay anh làm cho anh suýt ngã. Anh loạng choạng nhưng vẫn tiếp tục chạy, anh đã chạy được nửa đường tới chỗ bệ phóng của con tàu Lyle Star .

Bằng mắt của Hélène, anh nhìn thấy Cherkassky bắt đầu chạy về phía anh, sau đó y dừng lại giương súng ngắn bình tĩnh ngắm anh. Khi sắp sửa bắn thì hắn loạng choạng, Hélène đã nắm lấy tay hắn cố sức giật súng của hắn. Với bộ mặt méo xệch đi vì tức giận, Cherkassky đã đẩy được nàng ra rồi lại ngắm bắn Tallon. Hélène lao tới cào cấu vào mặt hắn.

Tallon vẫn còn kịp nhìn thấy ánh mắt điên dại của Cherkassky khi hắn quay sang nàng, thấy cái miệng súng tròn đen ngòm khạc lửa, rồi bóng tối trùm lên hình bóng anh trong khi anh vẫn đang chạy. Và anh lại thấy mình bị mù, trong lòng nổi cơn giận điên dại do tác động của cơn sốc và lòng căm hận dành cho gã Cherkassky. Anh lại chỉnh máy để nhìn bằng mắt con Seymour và anh nhìn thấy những bóng người mặc quân phục ghi xám đang lao tới chỗ anh, còn gã Cherkassky thì đang đứng bên xác Hélène.

Tallon quay người siết nhanh cò súng. Đám người mặc quần áo màu ghi xám lảo đảo ngã xuống dưới trận mưa đạn. Nhưng Cherkassky vẫn đứng. Hắn đang nhả đạn về phía Tallon, và cuối cùng hắn đã bắn trúng được anh.

Tallon cảm thấy có cái gì sượt qua tay áo anh, anh nghe thấy tiếng rên đau đớn gần như tiếng người rên của con Seymour. Khi ấy anh đã tới được chân bệ phóng. Anh trèo lên tấm thảm đàn hồi. Gã trung sĩ tóc vàng xuất hiện trước cửa buồng thông áp, y há hốc miệng vì kinh ngạc và đưa tay lên thắt lưng mở bao súng. Tallon chĩa súng bắn theo bản năng, tên trung sĩ lãnh đủ sáu viên đạn, bị hắt tung khỏi bệ phóng rơi xuống nền bêtông.

- Hạ hắn đi, một lũ ngu xuẩn, - Cherkassky giận dữ thét lên. - Bắn mạnh vào!

Tallon vừa cúi đầu tránh cơn mưa đạn vừa nhảy một bước qua cửa thông áp. Vừa vào tới bên trong anh liền gạt ngược cần điều khiển. Tiếng động cơ khởi động vang lên khản đục đang hạ cánh cửa nặng bên ngoài xuống để đóng kín con tàu. Một khoảnh khắc trước khi cửa đóng, Tallon vẫn còn nhìn thấy đám điệp viên chạy tới chỗ bệ phóng; anh chĩa súng bắn về phía chúng, rồi anh nghe thấy khẩu súng phát ra một tiếng tạch khẽ: súng đã hết đạn.

Tallon quẳng súng xuống chạy lên khoang trước của con tàu vũ trụ, anh leo lên cầu thang dẫn tới tầng trên, chạy theo một hành lang rồi bước vào buồng lái, nơi có tất cả các máy móc điều khiển của con tàu. Các màn ảnh truyền hình đã tắt, bàn điều khiển không có đèn. Anh đưa tay phải hạ các cần gạt, vặn các tay quay, khởi động lại mạng mạch và hệ thống. Anh phải đợi gần một phút trước khi các máy móc phản trọng lực sẵn sàng làm cho con tàu rơi vào bầu trời. Một bóng đèn xanh bắt đầu nhấp nháy, báo hiệu cửa buồng thông áp đã đóng, con tàu đã được niêm phong để sẵn sàng bay vào vũ trụ. Cảm thấy yên tâm trong chốc lát, Tallon vô cùng mệt mỏi ngồi xuống ghế chỉ huy, anh bật màn hình, trong lòng thầm cảm ơn Trung tâm Tình báo cùng sự huấn luyện tỉ mỉ dành cho các điệp viên của nó. Mọi điệp viên đều có thể nhận biết và thao tác được các thiết bị điều khiển của những con tàu thuộc loại này.

Toàn bộ các màn hình bật sáng, những hình ảnh màu xuất hiện, trông giống các hình ảnh mà người ta có thể nhìn thấy qua cửa kính trong suốt. Tallon nhìn thấy các dãy tàu cùng những chiếc cần cẩu đầu dê. Cạnh chiếc xe quân sự, anh nhận ra thi thể Hélène vẫn nằm dài trong tư thế như trước đó. Bộ quân phục màu xanh, mái tóc màu đồng, vệt máu đỏ chảy loang ra từ một vết thương.

- Tha thứ cho anh, Hélène, tha thứ cho anh, - anh cất tiếng nói to. - Anh rất lấy làm tiếc là...

Bỗng anh nghe thấy một giọng nói cất lên trong tiếng ọc ọc phát ra từ trên trần ngay trên đầu.

- Tallon? Anh đang ở đó phải không Tallon?

Anh không nhìn thấy một tấm lưới sắt nhỏ nào trên những bức vách nhẵn nhụi. Tiếng nói phát ra từ đâu nhỉ?

- Vâng, tôi đúng là Sam Tallon đây, - anh thận trọng đáp. - Anh là ai?

- Fordyce đây. Tôi đang tự hỏi liệu anh có lên được tàu Lyle Star không.

- Fordyce ư! - Anh bắt đầu hiểu sự xuất hiện bí ẩn của chàng Tallon thứ hai. - Các anh có micrô ở đây à?

- Tất nhiên rồi. Nếu không làm sao chúng tôi có thể cử một điệp viên đến chỗ địa chỉ mà cô bạn gái của anh đã báo cho Cherkassky? Tuy nhiên đáng tiếc là anh đã kể cho thiên hạ nghe bí mật của chiếc bọc nhỏ trong não. Điều đó có nghĩa là chúng ta sẽ không bao giờ còn có thể sử dụng cái kỹ thuật này nữa. Lẽ ra Trung tâm có thể sẽ khiển trách nghiêm khắc anh về chuyện này.

- Tại sao lại lẽ ra ?

- Vì nếu như anh có thể thoát thân được. Nhưng anh sẽ không thể thoát được đâu. Hiện đang có một phi đội máy phóng lade ngay trên đầu anh. Heller đã tung vào trận đánh tất cả kho vũ khí hạt nhân chiến thuật mà y có ở quân khu. Chúng sẽ không để cho anh lọt qua đâu. Và cho dù anh có thoát được thì Đại Hạm đội Vũ trụ sẽ truy kích anh ngay khi anh bay ra khỏi bầu khí quyển.

Trong lúc ấy, Tallon vẫn chỉ nghĩ đến Hélène Juste.

- Phải, - anh nói như một cái máy, - tôi nghĩ là mình đã phạm khá nhiều sai lầm trong chuyến đi này.

- Tôi cũng nghĩ như vậy, - Fordyce đáp bằng một giọng vô cảm. - Vĩnh biệt, Tallon.

Tallon không đáp. Anh vừa nhận thấy tốp mật vụ của Emm Luther đang chạy thục mạng ra xa khỏi con tàu Lyle Star . Có người vừa chạy vừa ngước nhìn lên trời, điều đó có nghĩa là các máy phóng lade đang chuẩn bị phóng ra những tia chớp đỏ, và anh sẽ chết sau vài giây nữa. Thậm chí anh còn không có đủ thời gian để làm cho con tàu cất cánh.

Vẻ tuyệt vọng, anh đưa bàn tay trái về phía những chiếc cần gạt để thực hiện một loạt thao tác chuẩn bị cất cánh. Anh nhìn thấy ngón tay mình vấy máu, mặc dù anh không hề bị thương. Sau đó anh nhớ lại tiếng kêu đau đớn của con Seymour khi họ chạy tới được gần bệ phóng. Anh dùng tay kia quay đầu con chó về phía mình nó để nhìn cho gần. Ở chỗ lồng ngực con chó, ngay phía trên bụng, có một lỗ thủng rách tưa tớp. Cơ thể con chó gồng lên rồi co giật liên hồi. Những búi lông màu nâu của nó dính nhớp máu.

- Cả mi nữa ư? - anh nói và cảm thấy con Seymour đang yếu ớt liếm bàn tay anh.

Một ánh chớp đỏ lóe lên trên màn hình, và hệ thống báo động của con tàu cất tiếng réo lên khi các máy phóng lade bắt đầu tấn công con tàu bất lực. Tallon cúi đầu một lát và cố nghĩ đến cái chết của mình. Sau đó anh làm một việc mà chỉ có một người điên hoặc một người trong tình cảnh tuyệt vọng mới có thể làm: anh đưa tay về phía bảng điều khiển hệ thống đẩy qua hệ phi không gian, hạ những chiếc cần gạt của các cơ chế an toàn, rồi ấn vào nút bấm thực hiện bước nhảy.

Cú nhảy vào một hệ không-thời gian khác lập tức đem lại sự yên tĩnh, và một ánh chớp chói lòa truyền tới Tallon thông qua chiếc máy nhìn của anh. Anh rên rỉ vì đau đớn và tuyệt vọng. Tất cả đã kết thúc, bước nhảy đã được thực hiện.

Xung quanh con tàu vũ trụ trải rộng một khoảng không êm đềm và bình yên của cõi thiên hà nằm ngoài tầm kiểm soát của con người. Những chòm sao lạ tỏa sáng lấp lánh trong cõi tối tăm. Thậm chí Tallon cũng chẳng muốn thử xác định những vệt sáng kia là gì. Anh biết quá nhiều về hệ hình học thù nghịch phi không gian.

Vì bước nhảy đã không được thực hiện từ một trong những cửa ải quen thuộc, cho nên Tallon đã bị phóng đi hú họa từ một điểm không thể xác định được trong guồng quay khổng lồ của thiên hà. Anh đã hành động vì tuyệt vọng, nhưng cố ý, khi anh biết rằng anh sẽ không thể trở về được từ cõi mênh mông tăm tối này.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang