Cuộc Hành Trình Đêm Tối

Lượt đọc: 119 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

Tallon ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng anh có một lợi thế hơn so với đối phương. Anh phát hiện ra điều này khi anh nhìn thấy hình bóng mình trong một quầy tủ kính bày hàng. Trong giây lát anh không nhận được ra mình. Anh nhìn thấy một kẻ lạ mặt khá cao lớn, có mái tóc vàng và có một dáng đi trang trọng, đôi vai gù, trông như một vị giáo sư. Khuôn mặt anh tỏ ra to hơn trước. Nhưng đúng là anh bởi vì anh đang bế con chó trên tay.

Nhưng điều đó cũng cho phép các điệp viên của Trái Đất nhận ra anh. Anh suy nghĩ một lát rồi nảy ra một ý. Việc này có thể gặp mạo hiểm phần nào, nhưng nó cũng bõ công thí nghiệm.

- Ta sẽ đặt mi xuống đất, Seymour ạ, - anh thì thào, - mi bắt ta bế quá lâu rồi.

Thế rồi anh thả con chó xuống và ra lệnh cho nó đi theo mình. Con Seymour cất tiếng sủa, nó sướng đến phát điên lên rồi chạy nhiều vòng xung quanh chân anh rồi nhảy lên mấy cái. Vừa cố giữ thăng bằng trong một thế giới bỗng nhiên quay cuồng xung quanh mình, Tallon vừa ra lệnh một lần nữa cho con chó đi theo sau mình, và anh hết lo lắng khi thấy rằng con Seymour bắt đầu ngoan ngoãn gõ bước theo anh, sau khi tỏ ra là đã thể hiện xong tình cảm của mình.

Thế là anh tiếp tục bước theo sự hướng dẫn của mắt con Seymour vẫn luôn luôn trìu mến nhìn thẳng vào gót chân anh. Nhưng về sau điều này hóa ra lại là không tiện lợi, thế là anh lại chỉnh máy cho đến khi anh nhận được những cảnh nhìn của một người nào đó đi phía sau anh. Hélène đã tới trọ tại Khách sạn Conan trên phố 53, nơi mà nàng thường có thói quen thuê một căn phòng mỗi khi có dịp về thủ đô. Nó ở cách sân bay vũ trụ khoảng sáu kilômét.

Tallon khó nhọc cất bước, trong lòng tức giận vì không có tiền để đi tắcxi. Trời hôm nay nóng bức khác thường so với mùa này, và đôi giày mới làm cho anh bị phồng chân. Nhiều lần anh nhìn thấy xe cảnh sát chạy giữa đám xe cộ qua lại trên đường, nhưng rõ ràng là chúng chỉ đang đi tuần bình thường trong thành phố.

Một lần nữa,Tallon lại ngạc nhiên khi nghĩ rằng mọi việc diễn ra quá dễ dàng, rằng anh quá gặp may và rằng mọi việc quá suôn sẻ nên khó có thể tin là thật.

Conan là một khách sạn hạng nhất theo các tiêu chuẩn của Emm Luther. Tallon dừng chân đứng dưới một vòm cửa bên kia đường để có thời gian suy nghĩ về một vấn đề mới. Hélène Juste, họ hàng của Quan Điều tiết Thế tục, viên chức cao cấp trong bộ máy nhà tù và thêm vào đó còn là một người phụ nữ giàu có, hẳn phải là một nhân vật được khá nhiều người biết đến. Do đó cảnh sát chẳng khó khăn gì mà không tìm ra được nàng trong một khách sạn như khách sạn kia. Nếu cứ đơn giản đến thẳng quầy lễ tân để hỏi nàng thì sẽ là một sai lầm, và có khi sẽ là sai lầm cuối cùng mà anh có thể gây ra trên hành tinh này.

Thế là anh quyết định đứng dưới vòm cổng để đợi nàng. Chắc chắn đến một lúc nào đó anh sẽ nhìn thấy nàng đi ra hoặc đi vào. Nửa tiếng đồng hồ trôi qua mà anh có cảm giác như là một thế kỷ. Liệu đứng mãi ở đây có nguy hiểm không? Sau đó có một ý nảy đến với anh: làm sao biết được liệu Hélène có ở trong khách sạn hay không.

Có thể họ đã bắt nàng rồi chăng, có thể nàng đã không thuê được phòng hay là nàng đã đổi ý? Vẻ bồn chồn, anh đợi thêm mười phút nữa và con Seymour bắt đầu tỏ ra sốt ruột, bắt đầu kéo ống quần anh. Con chó có vẻ rất thông minh, - khi ấy Tallon liền tự nhủ, - tại sao ta không thử...

- Này Seymour, - anh cúi người thì thầm bảo con chó, - tìm Hélène đi, tìm đi. Tìm Hélène ở trong kia kìa, - anh vừa nói thêm vừa chỉ tay về phía cửa ra vào khách sạn, nơi có nhiều người đang đứng nói chuyện gẫu.

Bằng con mắt của một người qua đường, anh nhìn thấy con Seymour băng qua đường rồi ngoe nguẩy đuôi mất hút vào trong tiền sảnh khách sạn. Anh lại chỉnh máy để bắt tín hiệu thị giác của con chó và lập tức anh thấy đôi mắt mình đang ngập ngừng lách qua đám đông trong tiền sảnh. Tiếp đến anh lần lượt nhìn thấy các bậc cầu thang hiện ra sát mắt, nhìn thấy lớp ván ốp chân tường, thấy các khung cửa của các căn phòng trong khách sạn. Bị mê hoặc bởi đường đi của con chó săn, anh có cảm giác gần như nghe thấy cả tiếng khịt mũi đánh hơi của con chó trong khi nó đang cố tìm dấu vết của Hélène. Cuối cùng anh nhìn thấy phần dưới của một cánh cửa màu trắng, thấy hai chân con chó cào cào vào cánh cửa. Rồi anh thấy khuôn mặt của Hélène xuất hiện với vẻ tò mò, ngạc nhiên và sau đó mỉm cười.

Khi nàng bế con chó Seymour trên tay bước ra khỏi khách sạn thì, bằng mắt của con Seymour, anh nhìn thấy chính hình bóng mình mặc bộ quần áo màu xám đang đứng đợi dưới vòm cổng bên kia đường.

Anh giơ tay ra hiệu, nàng bước lại chỗ anh.

- Sam! Có chuyện gì thế kia! Trông anh có vẻ...

- Hélène, anh không có thời gian giải thích cho em đâu... Em vẫn còn muốn thử thực hiện những chuyến bay chuyển tiếp tức thời đấy chứ?

- Tất nhiên, anh biết rõ rồi mà. Em phải mang theo những cái gì?

- Em không còn thời gian để lấy đồ đạc đâu.

Nói đến đây Tallon bỗng cảm thấy vô cùng lo lắng. Vận may đang sắp biến mất.

- Nếu em có đủ tiền để đi tắcxi thì chúng ta phải đi ngay.

- Tốt lắm, anh Sam. Em có đủ tiền đây.

Tallon lại bế con chó lên tay, anh cầm tay Hélène và họ bắt đầu đi tìm tắcxi. Dọc đường anh giải thích tình hình cho nàng nghe. Mấy phút sau họ gặp một chiếc tắcxi người máy đang rỗi khách. Tallon gieo mình xuống ghế trong khi Hélène bấm mấy cái nút để báo cho xe biết nơi họ cần đến, rồi nàng đút một tờ giấy bạc vào giữa hai thanh trụ nhỏ. Tallon cảm thấy các sợi dây thần kinh của mình căng lên đến cực điểm, và chúng đang rung lên như những sợi dây điện cao thế trong cơn giông bão, làm cho anh muốn thét lên. Anh ôm lấy Hélène và nhìn nàng nhưng vẫn không kìm được cơn xúc động. Cả vũ trụ như đang đổ ập xuống người anh, anh cần phải chạy nhanh, rất nhanh để...

Anh đưa tay ấn nút bấm dừng tắcxi khi xe còn cách nhà ga sân bay vũ trụ một quãng ngắn. Họ xuống xe đi bộ nốt đoạn đường còn lại. Theo bản năng, anh cảm thấy an toàn khi đi bộ hơn là đi xe.

- Đến cửa nhà ga chúng ta sẽ phải chia tay nhau ít phút, - anh bảo Hélène. - Anh được coi là một phi công vũ trụ của hành tinh Parane, và các nhân viên đội bay sẽ ra sân bay theo một cửa dành riêng. Em sẽ đi lấy vé tại một cửa ra vào và chúng ta sẽ gặp nhau tại đầu vỉa hè di động chạy về mạn bắc.

- Anh có tin chắc là mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp không hả Sam? Em vẫn không tin là em có thể lên tàu và ra đi một cách đơn giản như thế này.

- Em đừng lo. Những sân bay vũ trụ thuộc loại này quá rộng nên hải quan và cảnh sát không thể tập trung chú ý được. Tại mỗi một bệ phóng có một thiết bị vô hiệu hóa để ngăn cản không cho tàu cất cánh một khi nhân viên hải quan và cảnh sát chưa kiểm tra xem mọi việc có ổn không.

- Nhưng như thế thì vẫn nguy hiểm cho chúng ta.

- Con tàu của chúng ta không phải là một con tàu bình thường. Nó được trang bị một chiếc máy có khả năng khóa thiết bị vô hiệu hóa. Chúng ta sẽ không phải đợi kiểm tra.

- Nhưng các bạn anh sẽ nói gì khi họ nhìn thấy một hành khách lạ?

- Hélène, em cứ tin ở anh, mọi việc sẽ diễn ra tốt đẹp.

Tallon mỉm cười hòng giấu nỗi lo của chính mình.

Khi đến gần lối vào đường ngầm dành riêng cho đội bay, Tallon cảm thấy trán mình ướt đẫm mồ hôi lạnh. Khi con mắt của con Seymour đã quen với cảnh tranh tối tranh sáng thì Tallon mới thấy rằng ở đây vẫn chẳng có gì thay đổi cả. Vẫn người nhân viên có vẻ chán chường kia liếc nhanh qua giấy tờ của anh, vẫn hai nhân viên mặc thường phục kia đang đi lững thững trong căn phòng hẹp. Anh nhận lại giấy tờ rồi bước ra ngoài trời nắng, và anh nhìn thấy Hélène đang đứng đợi anh. Trông nàng đẹp tuyệt vời. Nàng mỉm cười như thể anh đang sắp sửa đưa nàng đi khiêu vũ; nhưng có cái gì đó cho anh thấy rằng có lẽ nàng không phải là một vũ nữ giỏi.

Tallon càng ngày càng cảm thấy sa sút tinh thần và tỏ ra bi quan mà không xác định được nguyên nhân của sự thay đổi tính khí ấy. Nhưng đến khi họ bước lên vỉa hè di động thì cái ý nghĩ lâu nay chắc là vẫn lượn lờ ngấm ngầm trong tiềm thức của anh bỗng nhiên hiện về.

- Hélène này, Nhà chòi cách rất xa New Wittenberg phải không em?

- Vâng, anh biết rõ rồi còn gì, khoảng một nghìn năm trăm kilômét, hoặc có thể hơn một chút.

- Đó là một quãng đường dài đối với một người mù. Tại sao họ không bắt anh ở dọc đường? Với một người chỉ huy chiến dịch như Cherkassky?

- Anh đã nói với em là anh gặp may mà.

- Chính điều đó đang làm cho anh lo lắng. Bởi vì anh chẳng bao giờ gặp may trong đời cả! Anh không biết tại sao, nhưng anh có cảm tưởng là Cherkassky đang mưu toan một cái gì đó. Bắt anh dọc đường có thể không phải là một chiến công vinh quang cho lắm. Giả sử hắn để cho anh lên tận tàu thì sao? Rằng hắn sẽ bắt anh trên tàu? Khi ấy hắn sẽ có thể huyênh hoang là đã tóm được một con tàu của Trái Đất cùng đội bay của nó.

- Nhưng như thế sẽ rất nghiêm trọng. Ông ta không có quyền tự ý làm một việc như vậy, - Hélène ủ rũ nói.

- Tại sao? Cuộc thương lượng ở Achab đã thất bại. Tuy nhiên vẫn có nhiều người trong Đế quốc Trái Đất nghĩ rằng hành tinh Emm Luther tỏ ra quá keo kiệt, hành động như một con chó giữ nhà. Do đó, một sự cố nghiêm trọng sẽ không làm phật ý chính phủ của em. Chẳng hạn em hãy tưởng tượng là họ phát hiện ra một con tàu của Trung tâm Tình báo Trái Đất, cải trang thành tàu buôn của hành tinh Parane, đang sẵn sàng lén lút bắt cóc một nhân viên tình báo.

Khi cả hai bước sang vỉa hè di động có tốc độ cao, một cơn gió nhẹ thổi tung mái tóc của Hélène. Nàng đưa tay giữ những lọn tóc dài ánh màu đồng.

- Anh sẽ làm gì bây giờ hả anh Sam? Quay trở lại thành phố chứ?

- Không. Anh sẽ không lùi bước nữa. Anh chán ngấy tất cả rồi. Vả lại, rất có thể là anh đã đánh giá quá cao khả năng của Cherkassky. Và có thể là hắn chưa bao giờ nghĩ đến những điều mà anh vừa nói. Nhưng dù sao cũng thật kỳ lạ là anh đã có thể quay trở vào thành phố, đến tận khách sạn gặp em mà không gặp trở ngại gì, không bị các nhân viên của hắn cũng như của Trung tâm Tình báo Trái Đất theo dõi. Chắc là lại một cú may mắn nữa dành cho anh.

- Có thể.

- Dù sao, để đề phòng mọi sự bất trắc, chúng ta sẽ xuống khỏi vỉa hè một đoạn trước khi đến chỗ con tàu.

Thế là họ bước xuống khỏi thảm bay trước tấm biển ghi số 125, cách chỗ anh gặp Tweedie ba dãy tàu.

Tallon nhận thấy rằng Hélène vẫn mặc bộ quân phục màu xanh lá cây, điều đó cho phép nàng không bị chú ý giữa đám nhân viên thông thường của sân bay vũ trụ. Mọi vật đều tỏ ra quá khổng lồ xung quanh họ, từ những con tàu vũ trụ đến những chiếc xe cùng những chiếc cần cẩu đang vận chuyển và nâng hàng lên hầm tàu, đến nỗi hai con người bé nhỏ trở nên gần như vô hình.

Phải mất hai mươi phút họ mới tới được dãy tàu mà họ cần tìm. Tallon dừng lại khi anh nhìn thấy hình con nhân mã màu xanh lá cây của hành tinh Parane in trên mũi một con tàu vũ trụ to lớn màu xám bạc ngay trước mặt anh.

- Em có đọc được tên con tàu không? Con Seymour hơi bị cận thị.

Hélène đưa tay lên mắt che ánh mặt trời lúc này đã xuống thấp phía chân trời.

- Lyle Star .

- Đó chính là tàu của bọn anh.

Anh cầm tay nàng kéo nàng đứng nấp sau một dãy xe chở đồ trên đó đang chất đầy hòm xiểng. Họ lại thận trọng bước tới để đề phòng trường hợp có một nhân viên đội bay theo dõi địa hình. Khi tới gần con tàu Lyle Star , Tallon thấy rằng các bệ phóng ở xung quanh đều trống rỗng. Có thể chỉ là một sự trùng hợp. Hay là họ đã dọn quang khu vực này để dự phòng cho trận ẩu đả? Giờ đây con tàu đã hoàn toàn đóng kín cửa để chuẩn bị cất cánh. Chỉ còn một cánh cửa duy nhất dành cho đội bay ở gần mũi tàu là để mở. Không có một cái gì động đậy ở trên tàu cũng như ở xung quanh nó.

- Anh có cảm giác là có một cái gì đó không ổn, thế nhưng mọi cái vẫn có vẻ bình thường. Anh nghĩ là chúng ta sẽ phải nấp ở đâu đó để đợi một lát xem chuyện gì sẽ xảy ra.

Họ vừa nấp sau những chiếc cần cẩu hàng vừa tiến sát tới chỗ con tàu thêm chút nữa, và cuối cùng họ chỉ còn cách con tàu Lyle Star khoảng một trăm mét. Hoàng hôn đang ập xuống khu vực sân bay, các tốp ca ngày đang chuẩn bị ra về, cho đến một lúc nào đó hai con người lạ mặt này sẽ nhanh chóng trở nên đáng ngờ. Tallon đưa mắt tìm một chỗ để ẩn náu: anh chọn một chiếc cần cẩu di động lớn đậu cách đó không xa. Anh kéo Hélène bước tới chỗ cỗ máy nặng nề sơn màu vàng.

Anh mở một cánh cửa kiểm tra thông vào buồng động cơ, rút mớ giấy tờ trong túi ra, rồi, lúc thì anh nhìn vào trong máy, lúc lại nhìn vào tờ giấy cầm trên tay, hy vọng làm cho người ta tưởng anh là một thanh tra bảo dưỡng.

- Em xem có ai nhìn không rồi trèo vào bên trong đi, - anh bảo Hélène.

Cô gái ngạc nhiên nhưng vẫn làm theo không nói gì. Tallon liếc nhìn quanh rồi cũng trèo vào theo và đóng cửa lại. Họ đang có mặt trong buồng động cơ, một căn buồng khá rộng đối với một chiếc cần cẩu có kích thước như thế này. Trong bóng tối ngạt thở bốc mùi dầu nóng, họ lách mình giữa những cỗ máy to và tới gần vách buồng trông về phía con tàu Lyle Star . Có một hàng lỗ thông hơi cho phép họ nhìn thấy con tàu cùng khoảng sân bêtông ngăn cách giữa họ với nó.

- Anh rất tiếc là đã lôi kéo em vào cuộc lẩn trốn này. Chắc em đang nghĩ chúng ta giống như lũ bé con chơi trốn trong bụi cây.

- Vâng, ít nhiều có như vậy, - nàng thì thầm rồi nép sát vào người anh trong bóng tối. - Anh à, anh có thường xuyên phải làm những công việc như thế này trong nghề của anh không?

- Không phải lúc nào anh cũng gặp những tình huống kỳ cục như thế, nhưng cuộc chơi đôi khi có vẻ trẻ con. Theo chỗ anh biết thì có lúc cái mà người ta muốn gọi là việc đại sự quốc gia luôn luôn buộc một kẻ bất hạnh tội nghiệp nào đó phải chui vào một ống cống ở đâu đó, hoặc phải làm những công việc đại loại như vậy, để cứu tổ quốc.

- Nhưng tại sao anh cứ phải làm nghề này?

- Anh đang định nhanh chóng bỏ nghề. Chính vì thế mà anh không muốn rơi vào tay Cherkassky. Khi anh đã đạt được đến mức như thế này rồi mà còn để bị bắt thì thật là ngớ ngẩn.

- Nhưng anh vẫn không tin là ông ta có thể có mặt trên tàu chứ?

- Không, nhưng đó là một khả năng cần phải tính đến. Anh cảm thấy ở đó yên tĩnh quá.

Tallon bế con chó lên ngang tầm một lỗ thông hơi để có thể nhìn ra bên ngoài.

- Anh không thể chỉnh máy để bắt mắt của một người trong đội bay ư? Như thế anh có thể nhìn thấy được ai đang ở trên tàu.

- Đó là một ý hay. Nhưng không được. Anh vừa mới thử rồi. Các tín hiệu chắc là được truyền theo một hướng nhất định. Chắc là vỏ tàu quá dày nên nó chỉ cho phép tín hiệu đi qua những cách cửa kính nằm ở tận đầu mũi tàu.

- Thế thì chúng ta còn phải đợi ở đây bao lâu? - Hélène hỏi và nàng bắt đầu cảm thấy chán nản.

- Chỉ khi đêm xuống chúng ta mới có thể ra khỏi đây được. Như thế sẽ thận trọng hơn. Khi ấy anh sẽ sai con Seymour chạy tới chỗ con tàu. Nếu nó lọt được vào buồng thông áp thì chắc là anh sẽ có thể giữ liên lạc được với nó trong một thời gian đủ để nhìn thấy cái ban đón tiếp dành cho chúng ta ở bên trong là thuộc loại nào.

Khi mặt trời đã lặn và những ánh đèn xanh bật sáng trên khắp sân bay vũ trụ thì Tallon liền mở cửa, bế con chó ra rồi đặt nó xuống nền bêtông trước cần cẩu. Sau đấy anh chỉ tay về phía con tàu Lyle Star và đẩy nó chạy về phía đó. Con Seymour ngoe nguẩy đuôi tỏ vẻ ngập ngừng rồi chạy lon ton tới chỗ con tàu đen thẫm.

Bằng cách sử dụng mắt của Hélène, Tallon nhìn thấy con chó săn băng qua bãi hạ cánh bằng bêtông rồi trèo lên bệ phóng.

Khi con chó trèo lên tới chỗ bệ cao thì trong giây lát hình bóng nó được chiếu sáng bởi ánh đèn màu vàng chanh hắt ra từ bên trong con tàu. Tallon vừa kịp nối lại liên lạc với con chó thì qua mắt nó anh liền nhìn thấy một bàn chân đi ủng đang nhanh chóng hiện to lên.

Ngồi xổm trong căn buồng động cơ cách đó một trăm mét, Tallon nghe thấy tiếng con Seymour giận dữ sủa ăng ẳng.

Một lát sau con chó nhỏ chạy về chỗ chiếc cần cẩu rồi nhảy lên tay ông chủ mà toàn thân vẫn chưa hết run.

Tallon vừa vuốt ve cho con chó bình tĩnh lại vừa tự hỏi không biết giờ đây anh sẽ phải làm gì.

Anh chỉ có thể nhìn thấy được bên trong con tàu có một phần giây, nhưng chừng ấy thời gian cũng đủ để cho anh nhận ra tên trung sỹ tóc vàng béo lùn đã từng giúp Cherkassky dùng bàn chải não vào cái đêm mà gã này định xóa hết mọi kỷ niệm khỏi đầu óc anh.

« Lùi
Tiến »