Cưng Chiều Thê Tử Bảo Bối

Lượt đọc: 3990 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2 Chương 7-1 Chương 7-2 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11-1 Chương 11-2 Chương 12-1 Chương 12-2 Chương 13 Chương 14. Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23-1 Chương 23-2 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25-1 Chương 25-2 Chương 26 Chương 27-1 Chương 27-2 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34-1 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55-1. Chương 55-2. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183-1 Chương 183-2 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185-1 Chương 185-2
Tiến »
Chương 6-2
thịt kho tàu* (biệt danh tác giả đặt cho lục lưu) (2).

❊ ❊ ❊

Lão thái thái cười từ ái cầm lấy tay cháu gái đau lòng hỏi: "Có mệt không?"

Giang Diệu lắc đầu "không ạ, thân thể của Diệu nhi đã tốt hơn nhiều rồi, hôm qua còn theo Nguyệt biểu tỷ học đá cầu, Diệu nhi bây giờ có thể đá được mười mấy quả liền"

Lão thái thái nghe vậy mới bớt lo lắng: "Vậy Sau này Diệu nhi tới đá cho tổ mẫu xem có được không?"

"Vâng" ở trước mặt lão thái thái Giang Diệu trước nay đều rất ngoan ngoan, miệng nhỏ còn chu lên, bày ra dáng vẻ tiểu hài tử đáng yêu hoạt bát, hồn nhiên nói: "Diệu nhi còn muốn cùng với tổ mẫu chơi đá cầu nữa"

Nàng vừa dứt lời cả phòng mọi người đều không nhịn được cười.

Lão thái thái cười từ ái: "Tổ mẫu già rồi, không thể đá được nữa"

Giang Diệu nhanh miệng kêu tổ mẫu không già vậy mà lại dỗ được lão thái thái vui vẻ.

Thích thị nhìn cảnh này trong lòng cảm thấy hâm mộ. Nhà bình thường có tôn tử thì vui mừng không dứt vậy mà ở phủ Trấn quốc công tôn nữ mới là bảo vật vô giá. Thích thị sờ sờ bụng mình, nếu nàng cũng có thể sinh ra một tôn nữ cho lão thái thái, sau này nàng có thể được bà bà chú ý nhiều hơn. Nhưng mà bất giác nghĩ tới phu quân chỉ sủng ái Tạ di nương thì lại đầy một bụng tức giận. Chờ thì nàng có thể chờ nhưng không có nam nhân bảo nàng làm sao sinh được hài tử?

Phùng thị đối với chất nữ này đúng là yêu thương nhưng lại không phải yêu thương đơn thuần như Thích thị. Nàng biết quốc công gia và lão thái thái đều coi trọng tôn nữ duy nhất này mà Thích thị đối với Giang Diệu cũng rất tốt, nên tất nhiên biểu hiện bên ngoài không thể thua kém Thích thị được.

___________________________

Thỉnh an lão thái thái xong, Giang Chính Mậu dẫn Kiều thị cùng bốn hài tử tới Tuyên vương phủ dự yến tiệc.

Lễ vật đương nhiên không thể thiếu, biết lão Vương phi rất tín phật Kiều thị đã tự tay tuyển chọn một bức tranh Quan âm làm quà mừng thọ. Tranh Quan âm không phải là lễ vật hiếm lạ gì, nhưng bức tranh này được chính tay đại sư họa lên vì thế liền trở thành vật quý giá.

Giang Chính Mậu cùng ba nhi tử không ngồi trong xe mà cưỡi ngựa bên ngoài.

Giang Chính Mẫu điều khiển ngựa thuần thục, dáng vẻ hiên ngang. Kiều thị đưa tay vém rèm nhìn trộm phu quân nhịn không được liền đỏ mặt. Trước nay nàng thích nhất là dáng vẻ cưỡi ngựa của hắn.

Giống như phu thê có thần giao cách cảm, Giang Chính Mậu nhìn về phía thê tử như đoán đuợc được nàng đang nhìn hắn. Vẻ mặt vốn lạnh lùng liền trở nên dịu dàng.

Kiều thị vội buông rèm xuống, không tự nhiên ho nhẹ một tiếng, đem nữ nhi bên cạnh ôm lên đùi, cúi đầu hỏi: "Nếu không thoải mải phải nói cho nương biết, nhớ chưa?"

Giang Diệu gật đầu: "Vâng, nữ nhi đã biết" rồi ngưỡng mộ nói: " Dáng vẻ các ca ca cưỡi ngựa thật là đẹp. Nương, về sau nữ nhi có thể học cưỡi ngựa không?"

Chuyện này....

Kiều thị có chút khó xử, nữ nhi thân thể quá yếu không nên cưỡi ngựa.

"Nương..." Giang Diệu kéo dài thanh âm gọi, đôi mắt mong đợi nhìn về phía mẫu thân. Tiểu hài tử bình thường vẫn hay có cử chỉ làm nũng như vậy, nhưng Giang Diệu rất ít khi làm thế. Nàng trước nay muốn cái gì đều có cái đó nên không phải bày ra bộ dáng làm nũng với mẫu thân. Nhưng mà hôm nay nàng muốn thử làm như vậy.

Trong lòng Kiều thị bỗng dưng mềm nhũn: "Được rồi, nương đồng ý với con, nhưng phải đợi ngươi lớn hơn chút nữa phụ thân cùng các ca ca sẽ tự mình dạy con cưỡi ngựa"

Giang Diệu tươi cười, âm thanh cao vút bay bổng: "Nương thật tốt"

Nửa canh giờ sau, xe ngựa đã đến trước cửa Tuyên vương phủ.

Giang Chính Mậu đỡ Kiều thị xuống xe, sau đó bế nữ nhi xuống dưới.

Giang Diệu theo bản năng ôm cổ phụ thân, Giang Chính Mậu cũng không muốn đem nữ nhi buông ra liền trực tiếp ôm nàng đi vào trong phủ.

Giang Chính Mậu cùng Kiều thị song song bước đi giống như đôi bích tiên, trong tay hắn ôm một hài tử nhỏ nhắn đáng yêu. Phía sau còn có ba cái đuôi đi theo, ba thiếu niên nhìn gương mặt giống nhau như đúc, cao thấp cũng như nhau, chỉ có điểm khác nhau là màu sắc y phục. Nhìn khung cảnh này thật khiến người khác phải hâm mộ trong lòng.

Từ cửa chính Tuyên vương phủ đi vào tiền thính* mất khoảng một khắc.

*Tiền thính: Phòng khách

Vào hẳn bên trong hai chân Giang Diệu mới chạm đất.

Thấy cả nhà trưởng tử Trấn quốc công đều tới, lão vương phi rất vui mừng. Khách sáo chào hỏi một phen, lão vương phi liền nhìn Giang Diệu lộ ra ý cười gọi: "Diệu nhi cũng tới sao? Lại đây cho ta nhìn kỹ một chút"

Giang Chính Mậu khoát tay, ý bảo nữ nhi đi qua đó.

Gương mặt lão vương phi hiền hậu, Giang Diệu cũng từng gặp qua vài lần.

Nàng ngoan ngoãn đi tới, lúc này mới phát hiện bên cạnh lão Vương phi còn có một thiếu niên mặc cẩm bào màu xanh đang đứng.

Tất nhiên không phải là Lục Hành Châu.

Lục Hành Châu dù sao cũng chỉ là thứ tôn, không có tư cách đứng ở chỗ này tiếp khách.

Thiếu niên ước chừng khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, gương mặt băng lãnh, ngũ quan như ngọc, đẹp như ánh chiều tà. Vẻ mặt hờ hững, đôi mắt sâu, đen sậm phát ra tia lạnh giá khiến người khác không dám tới gần.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2 Chương 7-1 Chương 7-2 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11-1 Chương 11-2 Chương 12-1 Chương 12-2 Chương 13 Chương 14. Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23-1 Chương 23-2 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25-1 Chương 25-2 Chương 26 Chương 27-1 Chương 27-2 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34-1 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55-1. Chương 55-2. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183-1 Chương 183-2 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185-1 Chương 185-2
Tiến »