Cưng Chiều Thê Tử Bảo Bối

Lượt đọc: 4066 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2 Chương 7-1 Chương 7-2 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11-1 Chương 11-2 Chương 12-1 Chương 12-2 Chương 13 Chương 14. Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23-1 Chương 23-2 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25-1 Chương 25-2 Chương 26 Chương 27-1 Chương 27-2 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34-1 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55-1. Chương 55-2. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183-1 Chương 183-2 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185-1 Chương 185-2
Tiến »
Chương 15-2
chuyện xấu bại lộ (1).

❊ ❊ ❊

Hạm Mạc viện là nơi mà chính thê của Giang tam gia – Thích thị đang ở. Vào lúc này, Thích thị đang ngồi trên ghế quý phi được làm bằng gỗ Hoàng đàn, phủ lên một lớp sơn đen tuyền có mạ vàng, đôi mắt sắc lạnh đang nhìn tiểu cô nương quỳ sụp phía trước.

Tiểu cô nương mặc một bộ y phục màu xanh lam, chải một đầu tóc song kế tinh xảo, gương mặt trẻ con thanh tú, mặc dùđang quỳ trên nền đất nhưng giữa đôi lông mày vẫn hiện lên sự quật cường.

Người đó chính là Tạ Nhân.

Thích thị nhìn Tạ Nhân càng lớn càng giống gương mặt của Tạ di nương thì cảm thấy rất phiền lòng, với cái khuôn mặt như vậy chỉ sợ vài năm nữa cũng giống y như tỷ tỷ của nàng, là một tiện nhân cướp phu quân người khác. Trong Trấn Quốc Công phủ có rất nhiều vị thiếu gia, nàng ta tùy tiện câu dẫn một người thì chẳng phải nửa đời sau vinh hoa phú quý, hưởng phúc an nhàn. Thích thị là một người thẳng thắn, còn có chút nóng tính, là một phụ nhân có thù tất báo, tuy rằng nàng thật rất hận Tạ di nương, hận ốc cùng ô nên ghét lây sang Tạ Nhân, những việc thường ngày dù có đôi chút làm khó dễ nhưng cũngkhông đến mức khiến Tạ Nhân sống không nổi. Dù sao Thích thị vẫn là một người quang minh chính đại, nếu như Tạ Nhânkhông phạm sai lầm gì lớn thì nàng cũng không chèn ép nàng ta quá mức.

Nhưng vào lúc này, Thích thị lại tóm được chuyện xấu của Tạ Nhân, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho được.

Nha hoàn từ phía sau Thích thị, hai tay dâng lên một chiếc vòng mạ vàng được chạm khắc hình sóng nước lăn tăn, Thích thị ngắm nghía nó một lúc lâu rồi ngẩng mặt hỏi Tạ Nhân: “ Ngươi nói xem, cái vòng tay này, ngươi lấy từ đâu ra?”. Tạ gia bây giờ là một gia tộc sa sút, cho dù Tạ di nương có được Giang tam gia sủng ái đến bao nhiêu thì những đồ trang sức được tặng cũng vô cùng bình thường. Tạ di nương đã vậy còn làm ra vẻ thanh cao, không cho Giang tam gia tốn quá nhiều tiền bạc để mua đồ trang sức cho nàng ta, nhất quyết dùng những đồ trang điểm chỉ là loại tầm thường mà những di nương nhà khác hay dùng. Ở trong mắt những người không hiểu chuyện, tự nhiên họ sẽ cho rằng Tạ di nương là một người thông tuệ, hiểu rõtri thức lễ nghĩa, đúng thật là một tiểu thư xuất môn từ nhà có gia giáo. Nhưng Thích thị lại cảm thấy nàng ta mang một bộ mặt dối trả đến cực điểm!

Cho dù nói đi nói lại như thế nào thì cái vòng tay này là thứ không phải Tạ di nương có thể cho Tạ Nhân. Hơn nữa, nếu trí nhớ của nàng không lầm thì chất nữ Giang Diệu của nàng cũng từng mang một cái vòng tay y như vậy.

Tạ Nhân đang quỳ trên nền đất, nhìn thấy chiếc vòng đang nằm trên tay của Thích thị thì khuôn mặt nhỏ bé đã sợ đến mức trắng bệch, sau một lúc cố gắng áp chế sự sợ hãi, nàng ta mới dám run rẩy trả lời: “ Cái này, đây là…đây là vòng tay mà Giang Diệu cho ta”.

Thích thị nghe vậy thì khuôn mặt liền cứng đờ.

Nàng biết đứa cháu này xưa nay ra tay rất hào phóng, lại thêm Giang Diệu và Tạ Nhân trước đó cũng chơi thân với nhau, nếu như tiểu chất nữ có tặng cái vòng cho Tạ Nhân thì cũng là chuyện thường tình. Chỉ là….Thích thị nhìn sắc mặt tái nhợt của Tạ Nhân thì trong lòng vẫn tồn tại sự nghi ngờ, sau một hồi suy ngẫm thì liền bảo nha hoàn thiếp thân đi mời Kiều thị.

Tạ Nhân nơm nớp lo sợ quỳ yên một chỗ không dám nhúc nhích. Nàng tuy rằng chán ghét Giang Diệu nhưng vẫn biết rằng Giang Diệu là một bé gái đơn thuần thiện lương, Giang Diệu sẽ nhớ lại tình cảm trước đây của hai người mà sẽ giúp nàng, sẽbao che cho nàng. Tạ Nhân ngu ngốc nghĩ như vậy thì trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Cẩm Tú viện.

Kiều thị nghe nói khuê nữ đang chơi đá cầu cùng với Tiết Kim Nguyệt thì rất hài lòng, nên bảo nha hoàn làm một chút điểm tâm mang đến cho hai đứa trẻ. đang lúc nàng bước vào cửa Cẩm Tú viện thì vừa vặn gặp nha hoàn thiếp thân của Thích thị đến, nói là tam phu phân có chuyện muốn tìm nàng nên Kiều thị liền xoay người đi đến Hạm Mạc viện trước.

Vừa bước vào tiền sảnh, Kiều thị liền thấy Thích thị lửa giận đầy mặt, còn Tạ Nhân thì lại đang quỳ phía trước.

Kiều thị cười nói: “ Tam đệ muội, có chuyện gì vậy? Mới sáng ra đã có ai chọc giận muội hay sao?”. Tính tình Thích thị vốn nóng nảy và thẳng thắn nên từ trước đến nay không hề hòa hợp với Phùng thị. Nhân duyên của Thích thị cũng không may mắn như Phùng thị. Nhưng Kiều thị lại rất hiểu rõ tính tình của Phùng thị, một nữ nhân cũng rất giả dối, những gì biểu hiệnra bên ngoài chưa chắc đã là suy nghĩ thật lòng của nàng ấy, nên trong mối quan hệ chị em dâu, Kiều thị có chút muốn gần gũi với Thích thị hơn so với Phùng thị.

Thích thị đứng dậy, hơi khom mình hành lễ, sau đó nàng đưa cho Kiều thị cái vòng tay mạ vàng xem, rồi nhẹ hỏi: “ Đại tẩu, tẩu xem thử cái vòng tay này có quen mắt hay không?”.

Kiều thị từ xưa đến nay đối với đồ trang sức thì rất nhạy cảm, tuy rằng đồ trang sức của nàng rất nhiều nhưng chỉ cần nhìn qua một lần thì liền nhớ kĩ. Bây giờ Thích thị đưa ra cái vòng tay này, Kiều thị ngay lập tức đã nhận ra đó là đồ của khuê nữ bảo bối. Nàng nhìn về Tạ Nhân đang lẳng lặng quỳ ngay ngắn một bên, trong đôi mắt còn rưng rưng nước thì liền hiểu rõràng đầu đuôi sự tình vì sao mà Thích thị mời nàng đến.

Kiều thị vẫn chưa nói là quen hay không quen, chỉ cười dịu dàng: “ Vòng tay như thế này, Diệu Diệu cũng có một cái, làm sao…”.

Thích thị thấy Kiều thị bỏ dỡ câu thì liền tiếp lời: “ Đại tẩu hiểu rõ ý của muội”. nói xong thì đưa mắt nhìn Tạ Nhân đang ởmột bên: “ Vòng tay này là muội thấy nha đầu này mang, nhưng muội nhìn thân phận của nó, căn bản không thể mang được cái vòng giá trị như vậy, liền cảm thấy nghi ngờ gọi lại hỏi thì nha đầu này lại nói là do Diệu Diệu tặng. Nhưng vẻ mặt nókhông được tự nhiên lắm nên mới mời đại tẩu đến để hỏi ý kiến tẩu một chút. Tẩu có biết chuyện này hay không?”.

Kiều thị trả lời: “Diệu Diệu có nhiều chuyện luôn tự mình quyết định, những chuyện vặt vãnh thế này tẩu cho phép Diệu Diệukhông cần thưa qua với tẩu”.

Thích thị làm sao không biết được. Tiểu chất nữ tuy từ nhỏ đã vô cùng hiểu chuyện, những đồ trang sức này Kiều thị là mẫu thân vốn chẳng quan tâm nàng sử dụng như thế nào, chỉ không cho phép những hạ nhân bụng dạ xấu xa trộm đi còn về việc Giang Diệu muốn cho ai thì Kiều thị sẽ chẳng ngăn cản. Kiều thị nếu nói không biết thì trong lòng Thích thị càng nắm chắc mười phần là Tạ Nhân cố ý trộm đi. Nhân lúc Giang tam gia đang ra ngoài vui chơi cùng Tạ di nương, Tạ Nhân sẽ không tìm được chỗ dựa, Thích thị biết cơ hội ngàn năm có một thì nhất định sẽ không bỏ qua, liền nói với Kiều thị: “ Đại tẩu biết muộikhông thích những người dối trá, nếu như muội oan uổng nha đầu này thì sẽ tặng lại một món đồ khác, nhưng tuyệt đốikhông cho phép những hành vi ngay dưới mí mắt của trưởng bối mà lại làm ra những chuyện trộm gà bắt chó…”. Thích thị vừa nói vừa liếc mắt nhìn Tạ Nhân đang run rẩy.

Nàng dừng lại một chút, sau đó mới nhìn về Kiều thị, tiếp tục nói: “ Nếu đại tẩu không phiền lòng, chúng ta mang nha đầu này đến chỗ của Diệu Diệu một lát để hỏi cho rõ ràng, ý tẩu như thế nào?”.

Kiều thị biết tính nàng nôn nóng, hơn nữa nếu thật sự là do tạ Nhân tay chân không sạch sẽ, người như vậy cũng không thể tiếp tục lưu lại được, đỡ cho việc sau này Diệu Diệu lại bị nha đầu này làm hư. Kiều thì nhìn Tạ Nhân trang phục chỉnh tềđang đứng bên cạnh rồi quay đầu lại nhìn Thích thị gật nhẹ: “ Cũng được, tẩu đang muốn sang thăm Diệu Diệu một chút, sáng nay Nguyệt nha đầu của Tiết phủ cũng sang chơi, nếu tiện đường thì chúng ta hỏi tụi nhỏ chuyện này một chút”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2 Chương 7-1 Chương 7-2 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11-1 Chương 11-2 Chương 12-1 Chương 12-2 Chương 13 Chương 14. Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23-1 Chương 23-2 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25-1 Chương 25-2 Chương 26 Chương 27-1 Chương 27-2 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34-1 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55-1. Chương 55-2. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183-1 Chương 183-2 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185-1 Chương 185-2
Tiến »