Ngay sau đó, người đàn ông trung niên vội vã chạy ra khỏi phòng. Một lát sau, ông ta quay trở lại, nhưng lần này đi cùng ông ta còn có một lão giả tóc bạc phơ, vận thanh bào.
"Tiên sinh, vị này chính là giám định sư bậc nhất của Trương gia chúng tôi, đồng thời cũng là một vị nhất phẩm Luyện Đan Sư, Trương Tu Hiền, Trương lão tiên sinh." Người đàn ông trung niên cung kính giới thiệu.
Nghe vậy, Hạng Thượng khẽ nhướng mày, đánh giá lão giả thêm lần nữa. Lão giả này da dẻ hồng hào, khí sắc bất phàm, trong vóc người hơi thấp bé ẩn hiện một luồng linh áp không hề yếu. Tu vi của lão cũng không tệ, ít nhất đã đạt đến Luyện Khí Cảnh tầng bảy hoặc tầng tám.
Khi nghe người đàn ông trung niên giới thiệu, thần thái lão giả lộ ra vẻ kiêu ngạo. Thân phận Luyện Đan Sư dù ở căn cứ Giang Châu hay tại kinh đô đều có địa vị cực cao, lão vẫn luôn tự hào vì mình là một Luyện Đan Sư.
Trong lúc Hạng Thượng quan sát lão giả, Trương Tu Hiền cũng đang đánh giá Hạng Thượng. Người có thể lấy ra linh đan, nếu không phải bản thân là Luyện Đan Sư thì chính là có trưởng bối làm Luyện Đan Sư, tự nhiên xứng đáng để lão phải thận trọng đối đãi.
"Trước tiên hãy giám định đan dược đi. Trung Vũ, dâng trà cho tiểu tiên sinh đây, dùng linh trà."
Đột nhiên, Trương Tu Hiền nhìn thấy tấm bảng tên trên người Hạng Thượng, đó là thẻ trọng điểm của Đệ Nhất Võ Đạo Học Viện. Lão không khỏi nhìn Hạng Thượng với ánh mắt khác hẳn.
Người đạt được thẻ trọng điểm của Đệ Nhất Võ Đạo Học Viện đều là những kẻ thiên tư trác tuyệt, là tồn tại có thể áp đảo các học sinh khác trong một lĩnh vực nào đó.
Lúc này, lão đã tin vài phần vào lời người đàn ông trung niên nói rằng linh đan này có thể do chính tay Hạng Thượng luyện chế, vì vậy lão không dám có chút sơ suất nào với khách quý.
Người đàn ông trung niên vội gật đầu, cung kính đưa bình ngọc cho Trương Tu Hiền rồi mới chạy ra ngoài, bưng vào hai chén trà nóng hổi.
Một chén là dành cho Trương Tu Hiền, chén còn lại là của Hạng Thượng.
Hạng Thượng đưa tay đón lấy, cảm nhận được mùi thơm thoang thoảng cùng linh khí ẩn chứa bên trong. Chàng không khỏi lộ vẻ kinh ngạc, khẽ nhấp một ngụm, một luồng linh khí lập tức chạy dọc trong cơ thể, tưới tẩm lục phủ ngũ tạng, khiến toàn thân nhẹ nhõm hơn hẳn. Chàng không kìm được thốt lên: "Trà ngon."
Trương Tu Hiền mỉm cười, sau đó mở bình ngọc, đổ ra một viên linh đan rồi bắt đầu tỉ mỉ giám định.
Một hồi lâu sau, Trương Tu Hiền mới thở phào một hơi, dùng giọng điệu chấn kinh nói: "Đây đúng là Tinh Nhục Hoàn, nhưng phẩm chất lại cực cao. Nếu ta đoán không lầm, hẳn là dùng máu của hung thú cấp cao để luyện thành. Điều đáng quý là linh tài phối hợp cùng lại khá phổ thông, nhưng sau khi thành đan phẩm chất lại đạt đến thượng đẳng. Quan trọng nhất là, mười mấy viên linh đan này đều là luyện trong một lò đúng không? Tỷ lệ thành đan này thật sự là..."
Với tư cách là một nhất phẩm Luyện Đan Sư, lão càng hiểu rõ độ khó của việc này. Ngay cả khi lão tự mình luyện chế, mười lò thành công được hai ba lò đã là khá lắm rồi, mà mỗi lò thành công lão cũng chỉ đảm bảo được năm sáu viên đan. Đối với kết quả đó, lão vốn đã vô cùng hài lòng.
Thế nhưng, số linh đan trong bình ngọc mà Hạng Thượng lấy ra không những đều luyện từ một lò, mà phẩm chất còn đạt tới thượng đẳng, thật sự khiến lão khó lòng tin nổi.
"Số linh đan này, thật sự là do cậu luyện chế sao?" Lão không kìm được cất tiếng hỏi.
"Ông đang nghi ngờ tôi sao?" Hạng Thượng nhíu mày.
"Tiểu tiên sinh đừng hiểu lầm, tôi chỉ là quá đỗi kinh ngạc. Nếu những linh đan này đúng là do cậu luyện chế, vậy cấp bậc Luyện Đan Sư của cậu ít nhất cũng phải đạt đến tam phẩm, thậm chí là cao hơn. Tôi sao dám nghi ngờ cậu? Lại có tư cách gì mà nghi ngờ chứ?"
Giọng điệu của Trương Tu Hiền rõ ràng đã trở nên cung kính hơn. Trong giới Luyện Đan Sư, phẩm cấp quyết định địa vị. Nếu Hạng Thượng thực sự là tam phẩm Luyện Đan Sư, thái độ của một nhất phẩm Luyện Đan Sư như lão tự nhiên phải thay đổi.
Chỉ là nghĩ đến việc Hạng Thượng còn trẻ tuổi như vậy mà phẩm cấp Luyện Đan Sư đã cao đến thế, Trương Tu Hiền không khỏi cảm thấy bi từ tâm khởi, tự thấy mình sống bao nhiêu năm qua đều uổng phí cả rồi.
"Đúng là do tôi luyện chế." Hạng Thượng gật đầu nói: "Chỉ là không biết có đủ tư cách để lên sàn đấu giá của các ông không."
"Đương nhiên là đủ tư cách. Tinh Nhục Hoàn là linh đan hỗ trợ tu luyện tốt nhất cho Luyện Thể Cảnh, sàn đấu giá chúng tôi thường xuyên tổ chức đấu giá nó. Linh đan của cậu dùng máu hung thú cấp cao luyện thành, phẩm chất lại đạt thượng đẳng, nếu loại linh đan này còn không có tư cách, thì còn bảo vật nào có tư cách nữa?"
Trương Tu Hiền nghiêm mặt, sau đó ngập ngừng hỏi: "Chỉ là không biết cậu định đưa lên đấu giá hay bán trực tiếp cho chúng tôi?"
"Thời gian đấu giá gần nhất là khi nào?" Hạng Thượng hỏi.
"Ba ngày sau sẽ có một phiên đấu giá." Trương Tu Hiền vội vàng giải thích.
"Vậy thì cứ đưa lên đấu giá đi. Không biết số linh đan này của tôi có thể định giá bao nhiêu?" Hạng Thượng suy nghĩ rồi hỏi.
"Nếu thu mua, chúng tôi sẵn sàng trả ba triệu tinh nguyên một viên. Còn nếu đưa lên đấu giá, giá cả hẳn sẽ cao hơn một chút, sau khi trừ phí thủ tục, có thể đạt từ ba triệu năm trăm ngàn đến năm triệu tinh nguyên." Trương Tu Hiền không hề giấu giếm, giải thích thẳng thắn.
Sau đó, lão ra hiệu cho người đàn ông trung niên đang chờ sẵn làm thủ tục đấu giá, rồi trao chứng từ sở hữu cho Hạng Thượng.
Dựa vào chứng từ này, Hạng Thượng không chỉ có thể nhận số tiền giao dịch cuối cùng mà còn có thể vào sàn đấu giá để trực tiếp theo dõi phiên đấu giá.
"Được rồi, vậy ba ngày sau tôi sẽ quay lại." Cất chứng từ đi, Hạng Thượng đứng dậy định rời đi.
"Khoan đã, tiểu tiên sinh... cậu quý danh là gì?" Thấy vậy, Trương Tu Hiền vội vàng đứng dậy theo, muốn nói lại thôi, cuối cùng mới nhớ ra mình vẫn chưa biết tên Hạng Thượng, mặt hơi đỏ lên.
"Tôi họ Hạng, Hạng Thượng."
Hạng Thượng không có ý định che giấu, nếu không chàng đã chẳng đeo tấm thẻ học sinh trọng điểm trên người. Với thế lực như Trương gia đấu giá hành, nếu muốn điều tra thì rất dễ để tìm ra danh tính của chàng.
Lần bán linh đan này, ngoài việc thực sự cần tiền để trang trải, Hạng Thượng còn coi đây là một lần thăm dò xem bản thân có thể dựa vào việc luyện đan để kiếm tinh nguyên và thực hiện những kế hoạch khác hay không.
Hiện tại xem ra, kết quả khá hài lòng.
Chi phí luyện chế số linh đan này, ngoài bình máu cự thú kia ra, chàng chỉ tốn ba triệu tinh nguyên, trong đó bao gồm cả cái lò có thể tái sử dụng. Thế nhưng tổng giá bán sau khi thành đan lại có thể lên tới bốn năm mươi triệu tinh nguyên. Lợi nhuận gấp mười lần như vậy tự nhiên khiến chàng nảy sinh những ý tưởng khác.
"Hạng tiên sinh, là thế này, Trương thị đấu giá hành chúng tôi từ trước đến nay luôn khao khát nhân tài, nên muốn mời cậu làm khách khanh trưởng lão, không biết ý cậu thế nào?" Cắn răng một cái, Trương Tu Hiền đề nghị.
Người đàn ông trung niên bên cạnh kinh hãi, há miệng muốn nói gì đó nhưng bị Trương Tu Hiền ra hiệu bằng ánh mắt ngăn lại.
"Khách khanh trưởng lão? Không hứng thú."
Hạng Thượng lắc đầu, chàng còn rất nhiều việc phải xử lý, tự nhiên không muốn bị một thế lực nào trói buộc.