Một đoạn đuôi đứt!
Một đoạn đuôi dài chừng ba bốn mét, chỗ to nhất thô như cái vại nước, chỗ nhỏ nhất cũng thô hơn cả thắt lưng của Hạng Thượng.
Vì rơi xuống từ trên cao, đoạn đuôi này đã nện xuống đất một cái hố khổng lồ dài bốn năm mét, sâu hai ba mét.
"Đây là đuôi của con cự thú kia..."
Hạng Thượng chấn động, ngay sau đó nhanh chóng chìm đắm trong niềm vui sướng.
Con cự thú kia tuy thực lực không bằng cự ưng, nhưng tuyệt đối không phải loại hung thú bình thường nào có thể so sánh, dù chưa vượt qua Giác Tỉnh Cảnh thì cũng thuộc hàng tồn tại cường đại ở hậu kỳ Giác Tỉnh Cảnh.
Huyết nhục của hung thú cường đại như vậy, giá trị lớn đến mức nào? Hạng Thượng chỉ cần nghĩ tới thôi đã thấy kích động, đây là con số mà trước kia cậu thậm chí không dám mơ tưởng tới.
Mặc dù chỉ là một đoạn đuôi, chưa bằng một phần mười toàn thân con cự thú, nhưng cậu đã vô cùng thỏa mãn.
Hạng Thượng nhảy xuống hố, dùng sức bưng đoạn đuôi ra, gương mặt càng thêm hân hoan. Đoạn đuôi này nhìn thì không lớn, nhưng nặng tới mấy ngàn cân, Hạng Thượng phải tốn không ít sức lực mới khiêng được nó lên khỏi hố.
"Không thể để lộ ra ngoài, phải bỏ vào túi trữ vật trước đã." Hạng Thượng nhìn quanh bốn phía, vội vàng cẩn thận lấy túi trữ vật từ trong áo ra, rót tinh thần lực vào rồi bỏ đoạn đuôi vào trong đó.
"Chậc chậc, không ngờ bỏ đồ vào túi trữ vật cũng tiêu hao tinh thần lực." Hạng Thượng cảm thấy đầu hơi choáng váng, biết là do bỏ đoạn đuôi vào nên tiêu hao quá nhiều tinh thần lực, không khỏi than phiền.
Nhưng đây chỉ là nỗi phiền muộn ngọt ngào, Hạng Thượng nhanh chóng gạt sang một bên rồi lập tức rời đi.
Có thể lấy được đoạn đuôi này chỉ vì cậu tỉnh lại sớm nhất, một khi đám hung thú kia hồi phục sau áp lực đó, lần theo mùi máu mà tới, chắc chắn sẽ xảy ra tranh giành.
Dẫu sao đối với hung thú cấp thấp, huyết nhục của hung thú cấp cao chính là đại bổ phẩm, là bảo vật vô thượng giúp chúng tiến hóa, đột phá giới hạn đẳng cấp vốn có.
Trên thực tế, lúc này trong chiến trường đã có rất nhiều hung thú hồi phục, bắt đầu tranh giành những mảnh thịt và máu còn sót lại sau cuộc ác chiến giữa cự thú và cự ưng.
Tránh xa chiến trường, Hạng Thượng xác định một phương hướng rồi không ngừng tiến bước.
Vì cảm thấy thu hoạch lần này đã đủ nhiều, nên trên đường gặp hung thú, Hạng Thượng đều cố gắng né tránh, không dây dưa lãng phí thời gian.
Chỉ khi nhìn thấy linh tài, cậu mới tốn chút thời gian để hái.
Dù sao một số linh tài có giá trị rất cao, hơn nữa lại không chiếm nhiều diện tích.
Một tiếng đồng hồ...
Hai tiếng đồng hồ...
Ba tiếng đồng hồ...
Rất nhanh, sáu tiếng trôi qua, Hạng Thượng lúc này xuất hiện tại một thị trấn nhỏ.
Thị trấn đã sớm hoang phế, rất nhiều ngôi nhà đã đổ nát, các loại cây cối mọc lên từ đường sá, trong nhà, khiến cả thị trấn càng thêm tiêu điều.
Tuy nhiên, cũng nhờ phát hiện ra thị trấn này mà Hạng Thượng mới biết rõ vị trí của mình.
"Đây là La Gia Trấn, không ngờ mình lại chạy xa đến thế, từ đây quay về ít nhất cũng phải mất bốn năm tiếng." Hạng Thượng hơi cười khổ.
Trước đó lúc chạy trốn thì không cảm thấy gì, đến khi muốn quay về mới phát hiện mình đã chạy xa đến nhường này trong thời gian ngắn.
Đùng!
Đột nhiên, ở phía Tây Nam của thị trấn truyền đến một tiếng súng.
Hạng Thượng sững sờ, nơi đó có người sao?
Ngay sau đó, từng tiếng thú gầm vang lên, nối tiếp nhau, số lượng không ít.
Đùng đùng đùng! Từng tiếng súng liên tiếp vang lên, thấp thoáng còn có tiếng người nói vọng lại.
"Là chiến đội đang vây săn hung thú sao?" Hạng Thượng thầm đoán, nhưng không có ý định tiến lên xem thử.
Ở nơi hoang dã, bất kể gặp tình huống gì, lòng hiếu kỳ là thứ không nên có nhất, vì nó thường đại diện cho những rủi ro không lường trước.
Hơn nữa, các chiến đội đều có thực lực không yếu, nếu vì tò mò mà chạy tới, người ta cho rằng mình có ý đồ xấu rồi tiện tay giết chết, thì đúng là oan uổng.
Vì thế, Hạng Thượng không chút do dự, xoay người đi về hướng khác.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng quát lớn truyền đến: "Ngô Nguyên, chặn cửa núi lại, đừng để chúng thoát khỏi vòng vây... Lý Tuyền, con sói xám kia giao cho cậu, Vũ Hồng, chúng ta cùng đối phó với sói vương, chú ý đừng làm tổn thương sói con của nó, nếu không nó phát điên lên thì phiền phức lắm."
"Rõ!"
"Đã hiểu!"
"Biết rồi!"
Ba tiếng đáp lại lần lượt vang lên.
"Ngô Nguyên, Lý Tuyền, còn cả... Vũ Hồng..."
Hạng Thượng lập tức đứng khựng lại, trong mắt lóe lên tia sáng sắc bén.
Những cái tên hơi quen thuộc này khiến Hạng Thượng lập tức biết được xuất thân của chiến đội này.
Liệp Hổ chiến đội!
Đặc biệt là cái tên Vũ Hồng, Hạng Thượng có thể nói là khắc cốt ghi tâm.
Trước kia chính vì bị hắn truy sát mà Hạng Thượng mới phải liều mạng chạy trốn, tiến sâu vào hoang dã.
Nếu không phải may mắn gặp Đại Địa Bạo Hùng, thiết kế để Đại Địa Bạo Hùng dây dưa với Vũ Hồng, có lẽ cậu đã chết rồi.
Đây là khoảnh khắc cậu cảm thấy mình gần cái chết nhất, kiểu chạy trốn sinh tử giới hạn đó, cậu sẽ không bao giờ quên.
Hơn nữa, cũng vì thế mà cậu mới gặp được hai tồn tại kinh khủng kia, dù cuối cùng thu hoạch rất lớn, có được một đoạn đuôi của cự thú, nhưng cảm giác sợ hãi khi tính mạng không nằm trong tay mình, bị người khác tùy ý chi phối, cậu không bao giờ muốn thử lại lần nữa.
Vì vậy, Hạng Thượng nảy sinh lòng hận thù mãnh liệt và... sát ý đối với Vũ Hồng.
"Có cơ hội thì ra tay, không có thì rút lui." Hạng Thượng hạ quyết tâm, vội vàng ẩn nấp rồi lặng lẽ tiến về phía phát ra âm thanh.
"Là đàn Tuyết Lang, thực lực của Liệp Hổ chiến đội quả nhiên mạnh, dám khiêu khích cả đàn Tuyết Lang, hơn nữa còn là đàn sói có Tuyết Lang Vương thuộc Giác Tỉnh Cảnh."
Hạng Thượng trốn cách chiến trường cả ngàn mét, nhìn từ xa mà thầm kinh ngạc.
Hung thú thành đàn, sức chiến đấu sẽ hoàn toàn khác biệt. Dù thực lực từng con hung thú riêng lẻ có yếu, nhưng vô số hung thú hợp lại cũng sẽ khiến cường giả phải đau đầu.
Hạng Thượng từng nghe nói, có một vị cường giả Hậu Thiên Cảnh không may gặp phải bầy chuột bạo động, trực tiếp bị bầy chuột toàn là hung thú cấp thấp nhấn chìm, không bao giờ xuất hiện nữa, qua đó có thể thấy sự đáng sợ của hung thú khi thành đàn.
Mặc dù đàn Tuyết Lang mà Liệp Hổ chiến đội đang đối mặt chỉ có hơn một trăm con.
Nhưng những con Tuyết Lang này, đa số đều có thực lực của hung thú trung cao cấp, thậm chí trong đó còn có ba con Tuyết Lang (một trắng hai xám) cao tới hai ba mét, khí thế như vực sâu, đã đạt tới Giác Tỉnh Cảnh...
Nhìn trận chiến giữa Liệp Hổ chiến đội và đàn Tuyết Lang, Hạng Thượng thầm gật đầu, biết rằng Liệp Hổ chiến đội có danh tiếng lớn như vậy cũng không phải là không có lý do.
Lúc này địa điểm họ chọn khá khéo léo, núi đá và tảng đá lớn tạo thành một góc kẹp, vừa vặn hình thành một lối ra vào rộng hơn mười mét. Mười mấy người của Liệp Hổ chiến đội chặn lối ra vào, tận dụng môi trường này một cách tài tình, tránh được nguy hiểm khi bị hơn trăm con Tuyết Lang bao vây từ trước ra sau.
Hơn nữa, phía sau những người canh giữ lối ra vào còn có mấy võ giả cầm súng ống bắn vào đàn sói.
Dù súng ống đối với hung thú da dày thịt béo không còn sắc bén như trăm năm trước, nhưng thỉnh thoảng bắn trúng mắt hoặc miệng Tuyết Lang thì vẫn tạo ra sát thương cực lớn. Việc họ có thể giữ vững lối ra vào lâu như vậy, súng ống đóng góp công lao không nhỏ.