Trong lịch sử, không phải là chưa từng xảy ra những chuyện như vậy.
Hầu như năm nào cũng có máy bay gặp vận rủi khi đang bay, đụng độ phải yêu thú phi hành cấp bậc Tiên Thiên, sau đó bị một chưởng vỗ xuống, máy bay tan tành, người chết chẳng còn.
May thay, nhóm người Hạng Thượng vận khí không tệ, không hề đụng độ phải đại yêu cấp bậc Tiên Thiên.
Nguy hiểm nhất trên đường đi cũng chỉ là một đàn hung thú điểu loại cấp bậc Giác Tỉnh ngăn đường. Khi vũ khí linh năng được khai hỏa, vô số hung thú điểu loại rơi rụng xuống, tự nhiên phá mở một con đường, máy bay từ đó thông suốt không bị cản trở chút nào.
Dưới tốc độ gấp sáu lần vận tốc âm thanh, máy bay có thể nói là nhanh đến cực hạn. Sau hơn một giờ đồng hồ, nhóm người Hạng Thượng đã tới đích đến của chuyến đi này: Đông Hoa Cơ Địa Thị.
Đông Hoa Cơ Địa Thị cách xa kinh đô, nhưng độ phồn hoa lại không hề thấp. Các loại xe bay và tòa cao ốc khiến nơi đây mang đậm hơi thở hiện đại.
Năm người Hạng Thượng từ trên máy bay bước xuống, thứ đầu tiên nhìn thấy chính là những tòa cao ốc san sát nối liền nhau.
Từng võ quán nằm rải rác giữa các tòa cao ốc, người qua kẻ lại mặc võ phục là những thiếu niên, thậm chí là thanh niên, không hề hiếm thấy.
"Quả nhiên có áp lực mới có động lực, Đông Hoa Cơ Địa Thị này gần Mạc Vân Sơn Mạch, nguy cơ có thể ập đến bất cứ lúc nào, cũng khiến người ở đây theo đuổi võ học càng thêm điên cuồng." Nghiêm Đông cảm khái, nói lên cảm nghĩ của mình.
"Dù sao Mạc Vân Sơn Mạch cũng có đại yêu Tiên Thiên đỉnh cao tồn tại, còn che chở cho mấy con đại yêu cũng đạt tới cấp bậc Tiên Thiên, bất cứ lúc nào cũng có khả năng ra tay với Đông Hoa Cơ Địa Thị, tự nhiên cảm giác nguy cơ rất lớn."
"Nghe nói để chuyên tâm phòng bị con đại yêu Tiên Thiên đỉnh cao kia, hai vị trấn thủ tại đây thuộc quân đội và chính quyền đều là những cường giả trên Thiên Bảng."
Diêm Soái giọng điệu cảm thán, có vẻ rất hiểu rõ về hiện tượng này.
Hạng Thượng cũng đang lặng lẽ quan sát, thông qua đối chiếu có thể nhận ra rõ ràng thực lực võ giả ở đây, dù không bằng kinh đô nhưng cũng không kém bao xa, so với Giang Châu Thị - quê nhà của Hạng Thượng, thì lại mạnh hơn vài phần.
"Đi thôi, những thứ này không phải là việc chúng ta cần quan tâm, sớm tìm được căn cứ thí nghiệm gen, sớm giải quyết nhiệm vụ mới là then chốt."
Dù nhiệm vụ họ nhận là tiêu diệt căn cứ thí nghiệm gen, nhưng vị trí cụ thể của nó thì họ không hề hay biết, thậm chí ngay cả chính quyền cũng chưa dò ra.
Chính quyền chỉ thông qua một vài manh mối mà phán đoán rằng, trong Đông Hoa Cơ Địa Thị này chắc chắn tồn tại một căn cứ thí nghiệm gen.
Dù sao với tư cách là một tổ chức tà ác, chúng chỉ có cách ẩn nấp mình mới có thể sinh tồn trong Đại Hạ Liên Minh. Nếu không đủ kín đáo, chúng đã sớm chết dưới tay các cao thủ của Đại Hạ Liên Minh rồi.
"Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?" Từ Thiên Kiều tò mò hỏi.
"Còn có thể làm sao nữa? Tất nhiên là trực tiếp lao đến Mạc Vân Sơn Mạch, tìm căn cứ thí nghiệm gen đó ra rồi tiêu diệt gọn ghẽ thôi." Diêm Soái đảo mắt nói.
Chẳng ngờ, ngay khi hắn vừa dứt lời, cả Hồng Đông Tuyết, Nghiêm Đông và thậm chí là Từ Thiên Kiều đều nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc.
"Mạc Vân Sơn Mạch rộng mấy trăm nghìn cây số vuông, ngươi nói chạy thẳng đến Mạc Vân Sơn Mạch để tìm? E là đến sang năm ngươi cũng không tìm thấy đâu." Hồng Đông Tuyết hừ một tiếng, nói.
"Não là một thứ tốt, tiếc là ngươi không có." Từ Thiên Kiều cũng buông một câu vô cớ, khiến hắn cứng họng không nói được lời nào.
"Được rồi, trước tiên tìm chỗ ở lại đã. Còn về vị trí cụ thể của căn cứ thí nghiệm gen, mai tìm cũng chưa muộn."
Hạng Thượng đứng ra hòa giải.
Khi nhận nhiệm vụ này, Hạng Thượng đã biết nhiệm vụ không hề đơn giản như tưởng tượng.
Thứ nhất, cũng là điều quan trọng nhất, chính là phải tìm được vị trí cụ thể của nó.
Ngay cả vị trí còn chưa tìm ra thì tự nhiên không thể nói đến chuyện phá hủy căn cứ thí nghiệm gen này.
Thứ hai, chính là mối đe dọa đến từ Mạc Vân Sơn Mạch.
Từ đủ loại dấu hiệu cho thấy, căn cứ thí nghiệm gen đó nằm ngay trong Mạc Vân Sơn Mạch. Mà ở trong dãy núi này, có một tỉ lệ nhất định sẽ đụng phải đại yêu cấp bậc Tiên Thiên.
Đại yêu Tiên Thiên trong Mạc Vân Sơn Mạch không chỉ có số lượng cực nhiều, mà còn là một trong số ít những tổ chức yêu thú công khai bày tỏ thái độ thù địch với nhân loại.
Hầu như năm nào, Đông Hoa Cơ Địa Thị cũng phải chịu cảnh hung thú công thành, tàn phá.
Trong đó có bóng dáng của các đại yêu Tiên Thiên từ Mạc Vân Sơn Mạch.
Vì vậy, một khi đụng phải đại yêu Tiên Thiên trong quá trình tiêu diệt căn cứ thí nghiệm gen, đó sẽ là một chuyện vô cùng nguy hiểm.
Thứ ba, chính là mối đe dọa từ bản thân phòng thí nghiệm gen.
Dù xác suất cao là căn cứ thí nghiệm gen không thể tồn tại cường giả trên bậc Tiên Thiên, nhưng không có nghĩa là tổ chức này không có cường giả.
Có thể thoi thóp trong Đại Hạ Liên Minh lâu như vậy, đủ chứng minh sự kiên cường và xảo quyệt của chúng.
Hạng Thượng đã lên tiếng, họ đương nhiên phải nể mặt. Hơn nữa bản thân họ cũng chỉ là đùa giỡn, cũng không quá so đo, tình cảm giữa các đồng đội tính kỹ ra thì vẫn vô cùng sâu đậm.
Rất nhanh, họ đã tìm được một khách sạn cao cấp để lưu trú.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra. Sáng hôm sau, Hạng Thượng thức dậy sớm, kéo Diêm Soái trực tiếp đến cơ quan chấp pháp của Đông Hoa Cơ Địa Thị.
Với tư cách là thành viên Thanh Long Tổ, cộng thêm quân hàm Thượng tá của Hạng Thượng và Trung tá của Diêm Soái, họ có thể nói là thông hành khắp các tổ chức của chính quyền và quân đội. Sau khi xuất trình chứng nhận thân phận, họ đương nhiên nhận được sự tiếp đãi trang trọng.
Bộ trưởng cơ quan chấp pháp Cao Kim Dương đích thân ra mặt tiếp đón hai người Hạng Thượng.
"Không biết hai vị đặc sứ đại giá quang lâm, thật sự là không kịp đón tiếp từ xa." Cao Kim Dương khách khí nói.
Xét về cấp bậc, Hạng Thượng thực tế thấp hơn ông ta nửa cấp, nhưng thân phận Thanh Long Tổ của Hạng Thượng có thể nói là đi lại khắp Đại Hạ Liên Minh. Gọi là đặc sứ cũng không quá lời, đây cũng là lý do Cao Kim Dương lại khách khí với cậu như vậy.
"Khách sáo rồi." Hạng Thượng xua tay nói: "Thực ra lý do chúng tôi đến lần này, tin rằng ông cũng đã đoán được phần nào."
Hạng Thượng nhìn Cao Kim Dương.
Trong lòng cậu cũng có chút kinh ngạc.
Vị Bộ trưởng cơ quan chấp pháp này, thực lực cũng không thấp chút nào.
Tu vi võ đạo Hậu Thiên Cảnh tầng thứ chín, số huyệt khiếu được thắp sáng đã đạt tới hơn sáu trăm năm mươi cái. Xét về sức chiến đấu còn nhỉnh hơn cả Diêm Soái bên cạnh cậu.
"Vì chuyện căn cứ thí nghiệm gen?" Cao Kim Dương thăm dò hỏi.
"Đúng vậy, cho nên chúng tôi muốn tìm hiểu từ ông một vài tình hình, dù sao ông cũng đã ở đây hơn mười năm, chắc chắn có hiểu biết nhất định về tổ chức này." Hạng Thượng cười nói.
"Nói thật, tổ chức này cũng khiến chúng tôi vô cùng đau đầu. Ngay từ mười năm trước đã có tin đồn quanh đây có người đang tiến hành thí nghiệm gen, và quả thực, năm nào cũng có người mất tích, số lượng không hề ít. Nhưng lại luôn không thể tìm ra vị trí cụ thể của chúng, dù thỉnh thoảng có phát hiện thì rất nhanh sau đó lại đứt đoạn manh mối... Cho nên, khó, khó, khó..."
Cao Kim Dương thở dài, lắc đầu nói.
"Chúng tôi đương nhiên biết là khó, nhưng ông cũng phải giới thiệu cho chúng tôi một chút chứ." Diêm Soái ở bên cạnh vội vàng nói.
Họ đến đây không phải để nghe người ta than vãn, cơ quan chấp pháp là nơi họ có khả năng nhận được thông tin liên quan nhất, đương nhiên phải có kết quả.