"Đi chết đi!"
Phác Minh Hạo gầm lên, thân hình như chớp giật, tựa một thanh lợi kiếm từ đằng xa lao tới, muốn chém giết Hạng Thượng.
"Trảm!"
Hạng Thượng khẽ thốt lên.
Ngay từ trước khi Phác Minh Hạo lao đến, hắn đã thi triển Tiểu Thất Tinh Kiếm Trận, treo lơ lửng trên đỉnh đầu. Giờ đây, theo tâm niệm của hắn, thanh đại kiếm do kiếm trận ngưng tụ lập tức như sao băng rơi xuống, từ trên cao chém mạnh xuống dưới.
Sắc mặt Phác Minh Hạo biến đổi dữ dội, chiến đao va chạm thẳng vào kiếm trận của Hạng Thượng.
Ầm!
Chiến đao của Phác Minh Hạo văng ra ngoài, sức mạnh khổng lồ truyền tới khiến cánh tay hắn phát ra tiếng "rắc" gãy lìa vì không chịu nổi áp lực. Những đoạn xương trắng hếu đâm ra khỏi vết thương, thịt nát cùng máu tươi bắn tung tóe, trông cực kỳ kinh dị.
Bình!
Chỉ riêng dư lực cũng đủ khiến hai đầu gối hắn quỵ xuống đất cái rầm, cắm sâu vào bùn đất, tựa như đang quỳ lạy sám hối trước mặt Hạng Thượng vậy.
"Trảm tiếp!"
Hạng Thượng không hề mảy may lay động, miệng thốt ra hai chữ, kiếm trận lại dâng lên, nhanh chóng rơi xuống từ không trung.
"Tha mạng..."
Không màng đến thương thế trên người, Phác Minh Hạo gào thét, vùng vẫy cầu xin.
Lúc này, hắn đã nhận ra khoảng cách giữa mình và Hạng Thượng là quá lớn. Trong tình cảnh hai đặc sứ Tiên Thiên Cảnh bị ngăn cản, việc hắn có thể sống sót hay không đều nằm trong một ý niệm của Hạng Thượng. Ngoài cầu xin, hắn không còn cách nào khác.
Thế nhưng, đã muộn.
Ngay từ khoảnh khắc hắn quyết định phái người ra tay với Hạng Thượng, vận mệnh của hắn đã được định đoạt. Hạng Thượng đối với kẻ thù, chưa bao giờ nương tay.
Kiếm trận không chút dừng lại, trực tiếp giáng xuống.
Quán chủ Võ quán Đài Vũ là Phác Minh Hạo, ngay cả tiếng kêu thảm thiết còn chưa kịp phát ra đã bị chém thành hai đoạn, tử vong hoàn toàn.
Tinh thần lực tuôn trào, một chiếc túi trữ vật hoa văn bay ra từ người Phác Minh Hạo. Hạng Thượng tiện tay tiếp lấy, treo bên hông rồi lập tức xoay người.
Từ đó, Võ quán Đài Vũ diệt vong, đại kế báo thù của Hạng Thượng đã hoàn thành một nửa!
---❊ ❖ ❊---
"Tiếp theo, là Nhật Bản."
Sắc mặt Hạng Thượng lần đầu tiên lộ vẻ nghiêm trọng.
Khác với Hàn Quốc, thế lực tàn dư của Nhật Bản tại Đại Hạ Liên Minh, bất kể là thực lực hay nội tình đều vô cùng mạnh mẽ. Tại Kyoto, họ còn sở hữu lượng lớn sản nghiệp và hợp tác với rất nhiều gia tộc thế lực...
Quan trọng nhất là, Nhật Bản có cường giả Tiên Thiên Cảnh.
Đây cũng là điểm khiến người ta kiêng dè nhất.
Mặc dù hắn đã nhờ Thanh Long Tổ ra tay để ngăn cản cường giả Tiên Thiên Cảnh, nhưng những kẻ Tiên Thiên của Nhật Bản sẽ không giống như hai đặc sứ của Hàn Quốc vì kiêng dè mà không dám ra tay.
Đại chiến Tiên Thiên Cảnh đối với Kyoto mà nói, thiệt hại là vô cùng lớn, nếu không phải bất đắc dĩ thì tuyệt đối sẽ không xảy ra.
Khi hắn đề xuất muốn báo thù Nhật Bản và nhờ Thanh Long Tổ ngăn chặn Tiên Thiên, đối phương cũng từng khuyên hắn đừng nên xúc động.
Nhưng muốn Hạng Thượng từ bỏ báo thù là điều không thể. Nhật Bản đã liên tiếp hai lần ra tay với hắn, hắn sẽ không tiếp tục nhẫn nhịn nữa.
Cuối cùng, không biết cấp trên bàn bạc thế nào lại đồng ý với yêu cầu của Hạng Thượng.
Nhưng điều này không có nghĩa là Hạng Thượng thực sự không có nỗi lo âu. Bởi vì một thế lực có Tiên Thiên và không có Tiên Thiên, sự khác biệt là vô cùng lớn. Bất kể là nội tình hay bảo vật, đều vượt xa những thế lực không có Tiên Thiên Cảnh tồn tại.
Ví dụ như sáu người thuộc Ám Bộ mà Hạng Thượng từng chạm trán trước đó, chiếc lệnh bài phong ấn toàn lực một kích của đại cao thủ Tiên Thiên Cảnh cuối cùng được sử dụng, chính là một trong những nội tình của họ.
---❊ ❖ ❊---
Khu vực Nhật Bản cách khu vực Hàn Quốc không xa, động tĩnh khi hắn tiêu diệt Võ quán Đài Vũ rất có thể đã truyền đến tai người Nhật Bản. Thế nên khi Hạng Thượng tiến vào, từ đằng xa đã có người cảnh giác nhìn hắn.
Hạng Thượng không mảy may lay động, bước chân kiên định tiến về phía trước.
Rất nhanh, hắn đã đứng trước cổng Võ quán Nhật Bản, nheo mắt quan sát hiện trường.
Và ngay khi Hạng Thượng đứng vững tại Võ quán Nhật Bản.
"Xoẹt" một tiếng, cổng lớn võ quán mở toang, tiếng bước chân dồn dập truyền ra từ bên trong. Rất nhanh, vô số bóng người lao ra.
Cùng lúc đó, xung quanh phía sau lưng Hạng Thượng, gần như trong chớp mắt cũng có vô số người lao đến, bao vây lấy hắn.
Toàn bộ sân trước Võ quán Nhật Bản hiện ra những bóng người mặc võ phục màu đen. Những kẻ này ai nấy đều khí thế bặm trợn, mặt đầy sát khí, trên tay cầm chiến đao, chiến kiếm, rìu, búa và các loại binh khí khác.
Rõ ràng, động tĩnh của Hạng Thượng trước đó đã sớm bị người Nhật Bản phát giác. Thấy hắn trực tiếp đến Võ quán Nhật Bản, đám người đã chuẩn bị sẵn sàng lập tức xuất động, muốn bao vây giết chết Hạng Thượng.
"Chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"
Hạng Thượng cười lạnh.
Số người này cộng lại phải đến hai, ba trăm tên. Ngoài những tinh anh của Võ quán Nhật Bản ra, còn có người của các thế lực Nhật Bản khác tham gia vào.
Vì trong số người Nhật Bản ở lại Đại Hạ Liên Minh có sự tồn tại của thân vương mang dòng máu hoàng gia nên họ rất đoàn kết, việc có nhiều người xuất hiện như vậy cũng không khiến Hạng Thượng ngạc nhiên.
Thế nhưng, những người này tuy mỗi kẻ đều là hạng bách chiến bách thắng, trên người mang theo sát khí hung mãnh, thực lực không yếu, nhưng cái "không yếu" này chỉ là tương đối mà thôi. Muốn đối phó với Hạng Thượng thì quả là chuyện viển vông, ngay cả một võ giả Hậu Thiên Cảnh bình thường tới đây cũng có thể chém giết cả đám.
Bởi vì những kẻ này phần lớn chỉ là võ giả thực lực Luyện Khí Cảnh. Lúc Hạng Thượng còn ở Luyện Khí Cảnh đã có thể lấy một địch trăm, huống chi là bây giờ đã đột phá đến Hậu Thiên Cảnh.
"Tất nhiên không chỉ có họ, tiên sinh Hạng đứng đầu Thiên Kiêu Bảng đích thân tới cửa, sao chúng tôi có thể không chuẩn bị chứ?"
Theo một tiếng cười nhẹ, từ trong Võ quán Nhật Bản lại bước ra vài bóng người.
Dẫn đầu là một lão già tầm năm sáu mươi tuổi, trên mặt có bộ ria mép kiểu Nhật rất rõ ràng, từng cử chỉ đều toát ra khí tức tròn đầy, trông rất cao thâm.
Ông ta chính là phó quán chủ Võ quán Nhật Bản, Quy Hải Nhất Thôn.
"Xem ra các người đã biết mục đích của ta rồi." Hạng Thượng nhìn kẻ đang nói, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo.
Tìm được chủ mưu thì dễ làm việc rồi.
"Tôi nói là không biết, cậu có tin không?" Quy Hải Nhất Thôn cười khẽ, sau đó giọng nói lập tức lạnh xuống: "Đã đến rồi thì đừng đi nữa, thực sự tưởng Võ quán Nhật Bản chúng tôi dễ bắt nạt sao?"
"Vậy sao?" Sắc mặt Hạng Thượng không đổi.
Hắn đã dám đến thì đương nhiên nắm chắc mười phần. Tiên Thiên không ra, hắn không sợ bất kỳ ai.
Nơi này tuy đông người nhưng phần lớn đều là Luyện Khí Cảnh, cho dù là võ giả Hậu Thiên Cảnh tại hiện trường cộng lại cũng chỉ có năm sáu kẻ, còn ít hơn số người vây giết hắn trước đó.
Hắn thực sự không hiểu phó quán chủ Quy Hải Nhất Thôn lấy đâu ra tự tin để giữ chân mình lại.
Tuy nhiên, lông mày hắn vẫn khẽ nhíu lại. Hắn phát hiện ra mục tiêu chính mà mình muốn chờ đợi, tức quán chủ Võ quán Nhật Bản là Xuyên Đảo Minh Trị, vẫn không hề xuất hiện.
Lần báo thù này, nếu không thể giết chết Xuyên Đảo Minh Trị - kẻ đứng sau màn ra tay với hắn, thì đối với hắn sẽ là một sự nuối tiếc.