Đối phương muốn dồn hắn vào chỗ chết, hắn cũng chưa từng nghĩ sẽ buông tha Dương Đông Thăng. Đã đứng ở thế đối đầu, tự nhiên chỉ còn lại hai kết quả: ngươi chết ta sống.
"Dừng tay!" Đúng lúc này, một bóng người đột ngột nhảy lên lôi đài, lao về phía Hạng Thượng. Bóng người này hung hăng vung ra một chưởng, muốn chặn đứng cú đấm của Hạng Thượng.
Người này chính là tộc trưởng Trần gia, Trần Cửu Trọng.
Dưới lôi đài, Giang Phượng Hoàng thấy vậy biến sắc, thân hình khẽ động cũng nhanh chóng lao lên. Nhưng lúc này, Liễu Tông Nho đang đứng cạnh Chung Hạo Thiên lại nhanh chóng lóe lên, chặn nàng lại.
Ầm!
Trần Cửu Trọng dùng một chưởng chặn đứng Đại Đạo Quyền của Hạng Thượng, dư lực không giảm, trực tiếp khiến hắn văng ngược ra sau mấy mét. Bản thân Trần Cửu Trọng vốn là cường giả trên Địa Bảng, hơn nữa còn là nhân vật có thứ hạng cao, tùy ý một kích liền chặn được Đại Đạo Quyền của Hạng Thượng.
Nếu không phải dưới sự chứng kiến của đông đảo mọi người, uy thế của chưởng này tuyệt đối không chỉ dừng lại ở mức đó. Đối với Hạng Thượng, bản thân ông ta đã mang theo ác ý sâu sắc.
"Hạng Thượng, ngươi và Dương Đông Thăng đều là những tuyệt thế thiên tài hiếm có của Đại Hạ Liên Minh, bất kể kẻ nào vẫn lạc, đối với Đại Hạ Liên Minh mà nói đều là tổn thất không thể đong đếm. Ta thấy trận chiến này dừng lại ở đây đi, trận đấu này coi như ngươi thắng, thế nào?"
Trần Cửu Trọng cười như không cười nhìn Hạng Thượng nói.
"Ngươi không sao chứ?" Thấy Trần Cửu Trọng đã chặn Hạng Thượng, Liễu Tông Nho không dây dưa thêm nữa, lúc này Giang Phượng Hoàng đã đến bên cạnh Hạng Thượng.
"Không sao." Hạng Thượng lắc đầu, một kích của đối phương tuy mạnh, nhưng Đại Đạo Quyền của hắn cũng chẳng hề yếu.
Hiện trường lập tức yên tĩnh, bọn họ không ngờ rằng lại xuất hiện biến cố như vậy.
Hạng Thượng trong lòng đầy phẫn nộ, lạnh lùng liếc Trần Cửu Trọng một cái, nói: "Ngươi có tư cách gì ngăn cản cuộc chiến?"
"Ta làm vậy chẳng phải là để Đại Hạ Liên Minh không mất đi thiên tài sao?" Trần Cửu Trọng nụ cười không đổi đáp.
"Hắn tưởng hắn là ai chứ?" Dưới đài, Sử Thiên Thành thấp giọng chửi bới, những người khác cũng bàn tán xôn xao. Trong tình huống đã ký sinh tử trạng, một bên chưa nhận thua thì không tính là kết thúc trận chiến, thủ đoạn này của hắn thực sự quá đỗi không quang minh.
"Trọng tài, ông cũng nghĩ như vậy sao?" Hạng Thượng hỏi Bạch Thu Sinh đang xuất hiện trên lôi đài.
"Không nghi ngờ gì nữa, người chiến thắng trận đấu này là ngươi, Hạng Thượng. Còn về việc Dương Đông Thăng sống hay chết, có quan trọng đến vậy không? Cho dù lúc này kẻ thất bại là ngươi, ta cũng sẽ không để Dương Đông Thăng ra tay sát hại ngươi. Đại Hạ Liên Minh cần những thiên tài như các ngươi mới có thể trở nên mạnh mẽ hơn." Bạch Thu Sinh trầm mặc một lát rồi nói.
Ông ta là người của Võ Đạo Thiên Đường, thuộc thế lực chính thống, tự nhiên hy vọng thiên tài võ giả trong Đại Hạ Liên Minh càng nhiều, thực lực càng mạnh càng tốt. Thiên phú của Dương Đông Thăng từ lâu đã thu hút sự chú ý của một số người trong chính quyền, ông ta cũng nảy sinh ý muốn chiêu mộ. Giống như Trần Cửu Trọng đã nói, sự vẫn lạc của thiên tài như vậy là tổn thất quá lớn đối với Đại Hạ Liên Minh, ông ta không muốn chuyện này xảy ra.
"Nhưng nếu ta muốn giết hắn, các người thực sự không ngăn nổi đâu." Hạng Thượng nhìn ba vị cường giả Địa Bảng đối diện, thản nhiên nói.
"Không ổn." Cả ba người đồng loạt biến sắc.
Nhưng họ chỉ thấy cách chỗ Dương Đông Thăng nằm không xa, một con dao nhỏ bỗng nhiên cử động, tựa như lợi kiếm, chớp mắt xẹt qua, trực tiếp đâm vào đầu Dương Đông Thăng.
Phập!
Máu tươi nhỏ xuống đất, như dòng thủy ngân chầm chậm lan ra.
Mà Dương Đông Thăng vốn còn hơi thở thoi thóp, ngay khoảnh khắc này đã hoàn toàn tắt thở.
Ưu thế lớn nhất của Thần Niệm Sư chính là, tinh thần đến đâu, vạn vật đều có thể làm binh khí. Hạng Thượng dùng tinh thần lực vòng qua ba vị cường giả Địa Bảng, sau đó điều khiển vũ khí Thần Niệm Sư của Dương Đông Thăng đang rơi vãi trên mặt đất để thực hiện đòn đột kích này.
Con dao nhỏ này tuy không thuận tay bằng vũ khí Thần Niệm Sư của chính hắn, nhưng vẫn có thể phát huy uy lực cực lớn.
Dương Đông Thăng bị thương mất ý thức có thể nói là hoàn toàn mất khả năng phản kháng. Con dao nhỏ cấp Trung phẩm Pháp khí sắc bén vô cùng, dưới sự điều khiển của Hạng Thượng, có thể xuyên kim liệt thạch, tự nhiên dễ dàng lấy đi mạng sống của hắn.
Thiên tài vẫn lạc!
Khoảnh khắc này, hiện trường lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt nhìn lôi đài, trong lòng chấn động không thôi.
Người đè ép tất cả thiên tài trẻ tuổi suốt ba năm ròng, đứng đầu Thiên Kiêu Bảng - Dương Đông Thăng, đã chết. Chết dưới tay Hạng Thượng, người đang xếp thứ tư trên Thiên Kiêu Bảng.
Hơn nữa, điều trớ trêu hơn cả là hắn chết dưới chính vũ khí Thần Niệm Sư của mình.
Rất nhanh, tất cả mọi người đều ồ lên, gần như không dám tin vào mắt mình. Một số kẻ đặt cược lớn mua hắn thắng thậm chí còn há miệng chửi rủa, vô cùng căm hận.
"Ngươi..." Trần Cửu Trọng giận dữ há miệng, mang theo sát ý nhìn về phía Hạng Thượng.
Dương Đông Thăng không phải người thường, hắn là đệ tử của một Thần Niệm Sư Tiên Thiên Cảnh, chỉ riêng thân phận này đã khiến người ta kiêng dè. Vậy mà lần này lại chết ở đây, hơn nữa còn chết trên lôi đài trong khi đang ra mặt cho bọn họ... Chỉ cần nghĩ đến cơn giận của vị đại nhân kia, bọn họ đã kinh hãi không thôi.
Ngay cả Chung Hạo Thiên dưới lôi đài cũng mặt cắt không còn giọt máu, không nói nên lời.
Mặc dù Dương Đông Thăng đã đầu quân cho Chung gia, nhưng không có nghĩa là hắn có thể tùy ý sai khiến. Cái chết lần này của hắn, cho dù Chung Hạo Thiên thân phận tôn quý, là thiếu gia chủ Chung gia, cũng khó mà gánh chịu hậu quả. Dù sao vị trí thiếu gia chủ của hắn cũng không hề vững chắc, có không ít kẻ đang dòm ngó.
Quan trọng hơn cả là hắn còn mở sòng bạc bên ngoài, tỷ lệ đặt cược Hạng Thượng thắng là một ăn mười. Nghĩ đến số linh thạch khổng lồ sắp mất đi, đầu óc hắn liền choáng váng.
Ai có thể ngờ được, Dương Đông Thăng Hậu Thiên Cảnh lại không phải đối thủ của Hạng Thượng.
"Sao? Bắt nạt đệ đệ ta không có ai à?" Giang Phượng Hoàng tiến lên một bước, chắn trước người Hạng Thượng, trừng mắt nhìn Trần Cửu Trọng và Liễu Tông Nho.
"Huynh đệ của ta, không phải kẻ muốn bắt nạt là bắt nạt được đâu." Lúc này, Sử Thiên Thành cũng nhanh chóng chạy từ dưới lôi đài lên, đứng cạnh Hạng Thượng. Hắn cũng là thiếu gia chủ của thế lực nhất lưu Sử gia, tự cho rằng mình đủ sức nặng để khiến Trần Cửu Trọng và những kẻ khác phải kiêng dè.
Hơn nữa với thực lực và tiềm năng mà Hạng Thượng thể hiện, hắn tin rằng lão già nhà mình chắc chắn sẽ ủng hộ việc làm này.
"Hạng Thượng!" "Hạng Thượng!" "Hạng Thượng!"
... Dưới lôi đài, tất cả khán giả cũng reo hò, như thể đang ủng hộ Hạng Thượng.
Mặc dù có rất nhiều người thua Tinh Nguyên hoặc linh thạch, nhưng thực lực mà Hạng Thượng thể hiện đã hoàn toàn chinh phục họ, khiến họ tâm phục khẩu phục, tin rằng hắn mới chính là thiên tài xuất chúng nhất của toàn bộ Đại Hạ Liên Minh.
"Ta tuyên bố, người chiến thắng trận đấu này là Hạng Thượng."
Sợ gây ra hỗn loạn lớn hơn, Bạch Thu Sinh vội vàng lớn tiếng tuyên bố.
Theo kết quả được công bố, tiếng reo hò của khán giả lại càng lớn hơn. Họ phấn khích vì được chứng kiến trận quyết đấu đỉnh cao của những cường giả trẻ tuổi, cũng chấn động vì thực lực của Hạng Thượng.