Hạng Thượng thả lỏng hoàn toàn tinh thần lực của mình.
Trong nháy mắt, phạm vi hơn ba trăm mét, gần bốn trăm mét xung quanh đều nằm trong tầm cảm nhận tinh thần của cậu.
Nói cách khác, nhờ việc nuốt mật ong, tinh thần lực của Hạng Thượng đã tăng lên gần gấp đôi.
Phải biết rằng thực lực của Hạng Thượng gắn liền trực tiếp với tinh thần lực, tinh thần lực càng mạnh thì thực lực càng cao. Nay tinh thần lực tăng gấp đôi, thực lực của Hạng Thượng dù không nói là tăng gấp đôi, nhưng chắc chắn đã có sự cải thiện cực kỳ lớn.
"Mười ngày mà đã có sự tiến bộ lớn như vậy, mật ong này quả nhiên thần kỳ." Thu hồi tinh thần lực, Hạng Thượng chậm rãi bước ra khỏi nhà gỗ.
Nhiều ngày trôi qua, những đóa hoa kỳ lạ trong thung lũng tuy vẫn đang nở rộ, nhưng Hạng Thượng có thể nhận thấy rõ ràng nhiều bông đã qua thời kỳ nở rộ, đang trong giai đoạn héo tàn. Những đóa hoa còn sót lại cùng lắm chỉ có thể nở thêm hai ba ngày nữa mà thôi.
Sau khi quan sát tình hình vài tổ ong, cậu phát hiện nhờ sự chăm chỉ cần mẫn của chúng, lượng mật ong hiện tại đã đạt gần hai mươi cân, tin rằng hai ngày nữa sẽ đạt đến mức hai mươi lăm cân.
Đối với kết quả này, Hạng Thượng khá hài lòng.
Trước đó, hai mươi lăm, hai mươi sáu cân mật ong đã giúp tinh thần lực của Hạng Thượng tăng gần gấp đôi. Lần này với hơn hai mươi cân, dù hiệu quả có giảm nhẹ do sử dụng lâu dài, nhưng chắc chắn vẫn đủ để giúp cậu có thêm một bước tiến lớn nữa.
Trở lại trước nhà gỗ, Hạng Thượng lại bắt đầu tu luyện.
Võ đạo tu hành giống như đi thuyền ngược dòng, không tiến ắt lùi. Muốn trở thành cường giả chân chính thì không được phép có chút lơ là nào.
Lần này, Hạng Thượng tu luyện thức thứ hai của Chiến Đao Ngũ Thức: Càn Khôn Nhất Dẫn.
Khi hô hấp pháp "Càn Khôn Nhất Dẫn" khế hợp với thiên địa, một luồng sức mạnh kỳ lạ lập tức theo thiên địa tràn vào trong não hải, khiến tinh thần lực của cậu chậm rãi tăng tiến.
Cũng giống như Luyện Thể Cảnh, sự tăng tiến có được từ phương pháp tu luyện đặc biệt này khác hẳn với việc tu luyện Vô Danh Tinh Thần Tu Luyện Pháp hay nuốt mật ong.
Đây là sự tăng tiến không bị giới hạn bởi cảnh giới. Ngay cả khi Hạng Thượng tu luyện Vô Danh Tinh Thần Tu Luyện Pháp rơi vào bình cảnh, không thể tiến thêm một tấc, hay nuốt thiên tài địa bảo cũng không thể tăng trưởng, thì thông qua việc tu luyện hô hấp pháp Càn Khôn Nhất Dẫn để khế hợp thiên địa, cậu vẫn có thể khiến tinh thần lực đã ngừng tăng trưởng đạt được tiến bộ.
Điều này đối với đại đa số võ giả mà nói là cực kỳ quan trọng.
Bởi vì bình cảnh là kẻ thù lớn nhất ngăn cản người tu luyện tiến bộ. Tinh thần lực vốn có của họ không đủ để phá vỡ rào cản, nhưng nếu thông qua phương pháp này mà tăng cường được tinh thần lực, sức mạnh tích lũy sẽ càng mạnh, tự nhiên sẽ có nhiều cơ hội hơn để bước vào cảnh giới tiếp theo.
Vừa tu luyện hô hấp pháp Càn Khôn Nhất Dẫn, bên trong cơ thể Hạng Thượng, Hỗn Nguyên Ngũ Lôi Pháp cũng tự động vận hành, từng giây từng phút đều tôi luyện chân khí, khiến nó càng thêm tinh thuần và hùng hậu.
Thậm chí ngay trong não hải của Hạng Thượng, Vô Danh Tinh Thần Tu Luyện Pháp cũng đang vận hành không ngừng nghỉ...
Có thể nói, mỗi giây mỗi phút Hạng Thượng đều đang tu luyện. Thực lực vì thế mà không ngừng tăng trưởng, gần như chưa từng dừng lại một khoảnh khắc nào.
Tác dụng mạnh mẽ của Ngộ Đạo Châu vào lúc này được cậu sử dụng đến mức hoàn mỹ. Thông qua Ngộ Đạo Châu, Hạng Thượng đã tu luyện mỗi bộ công pháp đến cực hạn. Công pháp đạt đến mức viên mãn vốn đã hình thành bản năng, khiến cậu dù không chủ động điều khiển thì nó vẫn có thể tự vận hành.
Ba bộ công pháp vận hành cùng lúc, dù khá tiêu hao tâm lực, nhưng quả thực đã khiến cậu rơi vào một loại cân bằng, tận dụng thời gian ở mức tối đa.
Mỗi ngày, cậu đều có thể nhận ra mình mạnh hơn ngày hôm qua một chút.
Trong khi tu luyện, thời gian trôi qua đặc biệt nhanh, ba ngày chớp mắt đã qua.
Đến nay, toàn bộ hoa kỳ lạ trong thung lũng đã tàn úa, không còn hương hoa thơm ngát truyền đến nữa. Hạng Thượng đi một vòng trong thung lũng, thu gom toàn bộ số mật ong mà đàn ong đã thu thập được.
Nhiều hơn dự kiến một chút, Hạng Thượng thu được tổng cộng hai mươi sáu cân mật ong, tất cả đều được cậu tạm thời cất vào túi trữ vật.
Lại đến trước nhà gỗ, Hạng Thượng khẽ gọi, một bóng đen béo mập nhanh chóng chạy từ trong thung lũng ra.
Một cú nhảy, bóng đen béo mập lập tức nhảy vào lòng Hạng Thượng.
Mười ngày trôi qua, Hạng Thượng cho ăn vài miếng Lôi Tinh mỗi ngày, cộng thêm cung cấp thịt, Động Động lớn nhanh hơn hẳn, giờ đứng lên đã cao đến đầu gối Hạng Thượng, thân hình cũng béo ra một vòng lớn.
"Đi thôi, xuất phát." Hạng Thượng nhìn thung lũng lần cuối rồi rời đi.
Từ đây đến Kinh Đô vẫn còn một quãng đường rất dài, tuy không vội nhưng cậu cũng không muốn lãng phí quá nhiều thời gian ở đây.
Băng rừng vượt núi, lội suối qua sông, Hạng Thượng đi lại trong các dãy núi và rừng rậm. Cậu cố gắng tránh những khu vực nguy hiểm, dọc đường cũng không gặp phải nguy hiểm quá lớn.
Chỉ có một lần duy nhất, đó là từ một con chim khổng lồ trên bầu trời bay vụt qua, khí thế uy áp mạnh đến cực điểm. Hạng Thượng ước chừng nó ít nhất cũng có thực lực đỉnh phong hậu kỳ Thông Linh Cảnh.
Không biết nó lên cơn gì mà sau khi phát hiện ra Hạng Thượng liền đuổi giết cậu suốt một quãng đường. Hạng Thượng cũng phải tốn rất nhiều sức lực, trốn vào một hang núi sâu thẳm mới thoát thân được.
Nửa tháng sau, Hạng Thượng xuất hiện trên một con đường núi.
Vì đã lạc đường hoàn toàn, sợ rằng sẽ đi nhầm, cậu quyết định đi dọc theo con đường này một thời gian.
Con đường này tuy có dấu vết do người đời sau tu sửa, nhưng lại rất ít xe cộ qua lại. Hạng Thượng đi hơn nửa tiếng đồng hồ mà vẫn chưa thấy một chiếc phi xa nào.
Nghĩ cũng phải, đến nay dù các căn cứ thành thị có thể thông thương làm ăn, nhưng số người thực sự đi lại trên đường vẫn rất ít. Dù sao thì ngoài hoang dã hung thú hoành hành, khó mà đảm bảo không gặp xui xẻo đụng độ hung thú mạnh.
Vì vậy, người bình thường lái phi xa đi xa, hoặc là đi theo nhóm lớn tạo thành thương đội, hoặc là có cường giả bảo vệ để đảm bảo an toàn.
Đột nhiên, ánh mắt cậu ngưng lại, thấy cách đó vài cây số, hai ba chiếc phi xa đang dừng lại, lúc này đang có một đàn vài chục con Ma Viên Hầu vây quanh tấn công họ.
Những con Ma Viên Hầu này con nào cũng mạnh mẽ, đạt đến trên Giác Tỉnh Cảnh. Trong đó còn có một con Ma Viên Hầu Vương cấp Thông Linh Cảnh đang chỉ huy.
Còn phía bên kia là hơn mười võ giả nhân loại, gồm một ông lão sơ kỳ Hậu Thiên Cảnh và hơn mười võ giả trung hậu kỳ Luyện Khí Cảnh, mặc trang phục lính đánh thuê.
Họ thủ trước phi xa, chiến đấu với đàn Ma Viên Hầu kia.
Rõ ràng, trong cuộc chiến giữa hai bên, phía hung thú Ma Viên Hầu đang chiếm ưu thế. Không chỉ vì số lượng đông hơn, mà còn vì con Ma Viên Hầu Vương kia khá dũng mãnh, võ giả sơ kỳ Hậu Thiên Cảnh kia dù gắng sức chống đỡ nhưng vẫn luôn ở trạng thái bị động chịu đòn.
Tin rằng việc bị đánh bại, thậm chí bị con Ma Viên Hầu Vương kia giết chết chỉ là vấn đề thời gian.
Còn những lính đánh thuê khác, đối mặt với số lượng Ma Viên Hầu đông gấp nhiều lần, sự chống cự ngày càng khó khăn, thỉnh thoảng lại có võ giả bị Ma Viên Hầu cào bị thương, thậm chí bị lôi thẳng vào giữa bầy Ma Viên Hầu rồi bị giết chết một cách tàn nhẫn.