Cục Cưng Vô Địch Cha, Người Bị Fire Rồi!

Lượt đọc: 3735 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146.2: Bảo Bối, Em Tới Tìm Anh Sao. Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 178
chương 175.

❊ ❊ ❊

Lại một năm trời thu tháng chín, sinh viên năm nhất mới vào lục tục tới trường học báo danh, cực kỳ náo nhiệt, nhìn từng khuôn mặt tinh thần phấn chấn bồng bột và tràn ngập nụ cười sáng rỡ, Thiên Ca Tuệ chỉ cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh, bất tri bất giác mình lại già thêm một tuổi.

Thoáng một cái đã là đại học năm tư rồi, năm nay việc học ở trường rất ít, nhiều nhất ngây ngô hai tháng rồi sẽ ra ngoài đi thực tập, cô không biết sẽ được bố trí đến bệnh viện nào, cô muốn xin được đi bệnh viện quân đội, dù sao cha cũng là viện trưởng ở đó, sẽ thuận tiện rất nhiều.

Nhưng cô vẫn cảm thấy theo sự sắp xếp của trường học thì tốt hơn, không thể một cá nhân được đặc biệt, hơn nữa để cho các bạn học biết được sẽ không tốt, cô chỉ muốn chứng minh bản thân mình có khả năng.

Ngày hôm trước Già Đại còn đề cập đến anh Hi với cô, nói anh chỉ dùng hai năm đã lấy được bằng bác sỹ y khoa đại học Hopkins, để cho cô không ngừng hâm mộ.

(*) Tên đầy đủ: Khoa Y đại học Johns Hopkins

Phải biết chuyên ngành y ở đại học Hopkins đứng số một số hai trên toàn thế giới, khi học năm ba anh Hi đã xin đi đại học Hopkins, lại nói đã hai năm không gặp anh.

Thời gian trôi qua thật nhanh! Khẽ than thở, có một mảnh lá cây hơi khô vàng đáp xuống trên đỉnh đầu, cô đưa tay đón được, ngón tay tinh tế vuốt ve, màu xanh lá cây đã mất đi, mất dưỡng khí mà trở nên khô vàng.

“Tuệ Tuệ, Tuệ Tuệ, chờ tớ một chút.” Sau lưng đột nhiên truyền đến một giọng nữ vội vàng, hơi quen quen.

Thiên Ca Tuệ dừng bước, quay đầu lại, là Chương Duyệt chủ tịch đội văn nghệ hội học sinh, cũng là bạn học cùng lớp ba năm cấp ba của cô, tuy hai người không thường thân mật lui tới, nhưng cũng không lạnh nhạt, thuộc về kiểu quân tử chi giao nhạt như nước *.

(*) Quân tử chi giao nhạt như nước: Câu đầy đủ “Quân tử chi giao đạm nhược thủy, tiểu nhân chi giao cam nhược lễ. Quân tử đạm dĩ thân, tiểu nhân cam dĩ tuyệt” (Tình cảm giao hảo của người quân tử nhạt như nước lã, tình cảm giao hảo của kẻ tiểu nhân ngọt ngào như rượu ngọt, tình cảm người quân tử tuy nhạt nhẽo nhưng lâu dài thân thiết, tình cảm kẻ tiểu nhân tuy ngọt ngào nhưng dễ đoạn tuyệt). Quân tử chi giao đạm nhược thủy có ý rằng, mối quan hệ kết giao giữa những người quân tử nên dựa theo Đạo. Tình bạn ấy phải giống như sự thuần khiết, cao thượng của nước. Nó không trộn lẫn với những tạp niệm về lợi ích vật chất ở nơi thế tục và tình cảm riêng tư. Mối quan hệ giữa bạn bè nếu được thuần khiết, không vụ lợi như vậy thì mới có thể gắn bó lâu dài.

Đến đại học, hai người không cùng một khoa, qua lại cũng ít hơn hồi cấp ba rồi, giờ cô ấy gọi cô lại sẽ có chuyện gì chứ?

“Chương Duyệt? Có chuyện gì sao?” Trong giọng nói mơ hồ lộ ra chút buồn bực.

“Thật ra có chuyện muốn mời cậu giúp một tay.” Vóc người Chương Duyệt xinh đẹp, phong cách cũng phi thường xuất chúng, hơn nữa cô ấy hát nhảy đều tốt, ở trường học này vô cùng được nam sinh hoan nghênh.

Cô ấy có thể có chuyện gì cần mình giúp một tay? Thiên Ca Tuệ hơi không hiểu.

Nhìn thấu nghi vấn của Thiên Ca Tuệ, đôi mắt đẹp của Chương Duyệt cười cong cong, “Cậu cũng biết, hàng năm trường học của chúng ta đều sẽ cử hành tiệc tối liên hoan mừng sinh viên mới đến, năm nay cũng không ngoại lệ, tiết mục vốn đã sắp xếp xong, nhưng khi dàn dựng khiêu vũ thì có một nữ sinh bị thương ở chân, tạm thời không tìm được người thích hợp, tớ cũng phiền não hai ngày nay rồi. Cho nên, muốn nhờ cậu giúp một chuyện.”

“Tớ?” Thiên Ca Tuệ không thể tin chỉ mình, trong ba năm đại học cô gần như không tham gia bất kỳ hoạt động giải trí nào, vừa đến chủ nhật đã làm ổ về nhà, khiêm tốn đến vô cùng, giờ lại để cho cô đi khiêu vũ? Trò cười quốc tế rồi!

“Tớ biết cậu có thể.” Chương Duyệt cười đến tự tin, cô và Thiên Ca Tuệ là bạn học cấp ba, rất rõ ràng phương diện tài hoa này của cô ấy, cô đã từng lo lắng đến đại học cô ấy sẽ giành mất danh tiếng của mình, dù sao cho dù là khiêu vũ, biểu diễn kịch hay đàn dương cầm, cô đều không theo kịp một nửa của Thiên Ca Tuệ, có thể nói là tự ti mặc cảm.

Để cho cô thấy may mắn chính là, sau khi lên đại học, Thiên Ca Tuệ chẳng những không lộ ra phương diện tài hoa này của mình, ngược lại khiêm tốn đến vô cùng, không hề dính đến phương diện giải trí, biến thành một trạch nữ.

Lần này tới tìm cô ấy giúp một tay, thật sự không có cách nào, mắt thấy tối mai phải tiến hành tiệc tối đón sinh viên mới tới rồi, cố tình chân Giản Đình lại bị trẹo rồi, bác sỹ nói ít nhất trong vòng một tuần không thể có động tác mạnh.

Điều này khiến cho cô vội muốn chết, phải biết vũ điệu này khó khăn rất lớn, không riêng gì yêu cầu động tác đến nơi, còn cần ánh mắt đến chốn, trừ cô ra, Giản Đình là người nắm giữ động tác mấu chốt và thần vận nhiều nhất, nhưng cố tình lại xảy ra chuyện vào lúc này, thật sự lửa cháy đến nơi mà!

Nói thật, Thiên Ca Tuệ động lòng trong nháy mắt, cô

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146.2: Bảo Bối, Em Tới Tìm Anh Sao. Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »