Cục Cưng Vô Địch Cha, Người Bị Fire Rồi!

Lượt đọc: 3759 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146.2: Bảo Bối, Em Tới Tìm Anh Sao. Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 173
chương 171.

❊ ❊ ❊

Úy Nam Thừa đương nhiên rất tức giận, nhưng tức giận vốn không thể giải quyết vấn đề, hơn nữa anh vốn không muốn lại đi trông nom chuyện phiền lòng này, cho mình ngột ngạt, tội gì!

Thật ra thì nếu như có thể xin ông nội ra mặt, lấy uy tín của ông cụ, cho dù ở quân khu hay giới chính trị, ít nhiều vẫn sẽ nể mấy phần mặt mũi của ông cụ.

Nhưng anh biết tính tình Hứa Du, nói dễ nghe chính là thanh cao, nói khó nghe chính là chết vì sĩ diện, cho dù ảnh hưởng đến tiền đồ của cậu ấy, nhưng cậu ấy vẫn không đi cầu xin bất kỳ ai, chỉ vì không muốn.

Mấy người bọn họ bây giờ đều không ở trong giới chính trị, rời khỏi gia đình của từng người, vốn không có giá trị, chỉ có thể dùng phương thức khác ủng hộ Hứa Du.

Hứa Nhiêu nghĩ thật lâu, quyết định hẹn gặp Tiêu Y Y một lần nữa, chị ta là cái thá gì! Không phải bám lấy người giàu có quyền thế sao? Về phần phách lối thành như vậy! Cô nhất định sẽ để cho chị ta trả một cái giá thật lớn!

Hai người vào tiệm cà phê ngồi một lần nữa, trong mắt không tiếp tục che giấu bất kỳ tâm tình gì, mỉa mai, khinh thường, chán ghét tất cả đều viết trên mặt, hình như hận không thể bóp chết đối phương!

“Thế nào? Nghĩ thông suốt? Đi cầu xin tao?” Tiêu Y Y châm chọc cười nói, cô vẫn mặc bộ váy đen, hình như màu trắng đã sớm cách xa thế giới của cô, quần áo trong tủ treo quần áo chỉ có màu đen.

Màu sắc của bóng đêm này, màu sắc khiến cho người ta hủy diệt, màu sắc đen như ma quỷ này, khiến cho cô yêu thích không chịu nổi.

“Tiêu Y Y mày là kẻ đê tiện! di3nd@nl3qu.yd0n Nói không giữ lời, anh Thừa làm được theo yêu cầu của mày, nhưng mày lại lật lọng phản lời! Mày có bản lĩnh khai người núp sau lưng mày ra, che giấu cái khỉ gì!” Hứa Nhiêu mở miệng thành văn chương.

“Vốn tao chuẩn bị xóa bỏ bài báo, nhưng lúc anh ta đi chọc tao mất hứng, tao mất hứng sẽ làm ra những chuyện gì thì ngay cả chính tao cũng không dự đoán được. Tao đê tiện? Mày có thể tốt đến đâu? Mọi người cũng vậy!” Đôi môi đỏ hồng lạnh lùng phun ra từng câu giễu cợt, móng tay đỏ như máu như có như không cào lên ly thủy tinh, trong mắt lạnh lẽo như sương.

“Phi! Đừng có đánh đồng tao với mày! Thân phận mày là gì! Chẳng qua chính là một con điên!” Hứa Nhiêu mắng hết sức ác độc.

“Thân phận? Mày còn có thể lấy thân phận ra để nói? Mày có tin nếu tao muốn mày còn không bằng cả tên ăn xin không!? Cứ u mê không tỉnh ngộ! Con điên dùng trên người mày mới thích hợp! Nếu như mày không điên, sẽ làm ra chuyện xấu xa mất trí đó? Hay nói mày vốn không bình thường? Vốn là người điên chạy từ bệnh viện ra?!” Tiêu Y Y phản bác không chút khách khí nào, bây giờ cô có thể điên cuồng hơn Hứa Nhiêu! Bởi vì tất cả đều do bị Hứa Nhiêu ép!

Hứa Nhiêu tức giận đến toàn thân phát run, đôi môi ý vị run run, cô sống yên tĩnh nhiều năm như vậy, công phu mắng người hình như cũng yếu đi một chút, mà Tiêu Y Y thì lợi hại hơn trước kia gấp trăm lần, từng câu từng chữ của chị ta cũng đủ để cho cô phát điên!

“Mày thứ đồ đê tiện! Đồ rách nát! Trừ quyến rũ đàn ông ra mày còn biết làm cái gì? Thật sự là đồ đê tiện trời sinh từ trong trứng!”

Tiêu Y Y cố nén kích động ném ly nước lên mặt Hứa Nhiêu, rất bình tĩnh nhấp một ngụm cà phê, “Đúng, tao đê tiện. Nhưng mày thì sao? Mày lại bị bệnh tâm thần phân liệt, không hơn không kém bệnh thần kinh, điều trị hai năm cũng không điều trị khỏi cho mày? Cha mẹ mày thật sự dụng tâm lương khổ *, cho rằng đưa mày ra nước ngoài sẽ tốt hoàn toàn, kết quả như thế nào? Mày vĩnh viễn là một bệnh nhân thần kinh!” Thương hại và đáng thương trong mắt nhìn không sót cái gì.

(*) Dụng tâm lương khổ: phải dùng nhiều tâm tư trí lực để suy đi tính lại; muốn tốt cho người khác mà người khác không biết.

Tròng mắt Hứa Nhiêu bỗng nhiên híp lại, con mắt đầy máu nhìn chằm chằm Tiêu Y Y đối diện, năm chữ “Bệnh tâm thần phân liệt” này giống như cây kim đâm vào trong lòng cô, đau đớn khó nhịn giống như bóc vết sẹo ra, cả người không kiềm chế được mà run rẩy.

Cô chưa bao giờ thừa nhận mình có vấn đề trên phương diện tâm thần, trải qua nhiều bệnh viện điều trị hai năm, cả đời cô cũng không bằng lòng nhớ tới cơn ác mộng này, cô sợ, cô bàng hoàng, cô thật sự không tin mình bị bệnh tâm thần phân liệt, nhưng tất cả mọi người nói cô có bệnh, ngay cả cha mẹ cũng không tin cô không bị bệnh!

Khoảng thời gian đó cô gần như cả đêm đều gặp ác mộng, mơ thấy Tiêu Y Y thật sự chết rồi, lại trở lại tìm cô đòi mạng, di@en*dyan(lee^qu.donnn) toàn thân áo trắng, đầu lưỡi treo ngược thật dài, tóc tai bù xù, giống nữ quỷ trên ti vi như đúc.

Cho nên cô càng sợ hơn, càng điên cuồng hơn rồi, vừa nhìn thấy người mặc đồ trắng lại không nhịn được thét chói tai, làm cho những y tá kia vốn không dám lại gần cô, lấy hết dũng khí đi tiêm cho cô, cũng sẽ bị cô làm tổn thương.

Sau đó mỗi khi y tá tiêm cho cô, cha mẹ đều trói cô lại, mặc dù như thế, cô vẫn muốn thét chói tai –

Tình huống như thế kéo dài gần một năm, cô dần dần không hề mơ thấy ác mộng nữa, cảm xúc cũng dần thành bình thường, chỉ có điều thỉnh thoảng mới có biểu hiện mất khống chế, trên cơ bản gần như người bình thường.

Về sau nữa, cô được ra viện, điệu bộ không khác người bình thường, lại thêm lựa chọn mất trí nhớ, chính là không muốn bất kỳ kẻ nào nói tới chuyện cũ thê thảm kia với cô.

Tự động niêm phong cất vào trong kho ký ức chuyện cũ nghĩ lại mà kinh kia, trong tiềm thức cũng chưa từng có người tên Tiêu Y Y này, giống như tất cả chỉ là ảo giác.

Yêu Úy Nam Thừa lại càng thêm có tăng không giảm, cả ngày gọi điện thoại cho anh, còn ở nhà náo loạn muốn đi Newyork tìm anh.

Hai vợ chồng Hứa Kế Giang không còn cách nào khác đành phải dỗ ngọt con gái ra nước ngoài du học, nói một đống lớn đạo lý với con gái, lúc này mới bỏ được quyết tâm đi Newyork của con gái, dứt khoát lựa chọn đi Canada du học, đổi một hoàn cảnh mới hoàn toàn quên hết quá khứ, cũng vì để cho mình xứng với Úy Nam Thừa hơn mà cô gắng, ép buộc mình học rất nhiều chuyện trước kia nghĩ cũng không dám nghĩ, ví dụ như: nấu cơm.

Đợi đến khi cô học xong trở về nước, lòng tràn đầy vui mừng anh Thừa có thể thêm vài phần kính trọng cô, yêu cô, nhưng không nghĩ tới anh đã kết hôn rồi, trong nháy mắt đó điên khùng ẩn núp nhiều năm trong lòng lại bắt đầu rục rịch chộn rộn.

May mà anh Thừa và Thiên Ca Tuệ chỉ là kết hôn giả, để cho cô yên tâm không ít, mặc dù cha mẹ và anh trai khuyên cô buông tha, nhưng cô không cam lòng, cô sống khổ cực nhiều năm như vậy chính là vì anh Thừa, tại sao có thể dễ dàng chắp tay nhường cho người ta được!

Nhiều

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146.2: Bảo Bối, Em Tới Tìm Anh Sao. Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »