Cục Cưng Của Anh Cố

Lượt đọc: 4409 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »
Chương 88
đồ khốn

❊ ❊ ❊

An Văn nhận được một cuộc gọi trong lúc ngồi trên xe, là cuộc gọi từ gia đình.

Nội dung chủ yếu là nói rằng Đinh Tinh Lan bị dị ứng, dị ứng với lông mèo, ngứa ngáy khó chịu, uống thuốc cũng không đỡ, tình trạng này kéo dài đã một thời gian.

An Văn suy nghĩ vài giây rồi nói:

“Cứ chờ một lát, để con liên lạc với vài người bạn xem có ai sẵn lòng tạm thời nhận nuôi Tam Phong không.”

Sau khi cúp máy, cô bắt đầu gọi cho bạn bè ở Thượng Hải.

Những người bạn mà cô liên lạc đều từng để lại bình luận trong vòng bạn bè của cô, khen Tam Phong đáng yêu, nhưng giờ đây ai nấy đều từ chối khéo léo, lý do thì đa dạng, thậm chí có người lấy cớ rất gượng ép.

An Văn không ép buộc cũng không cảm thấy giận dữ.

Cô hiểu rằng bạn bè không có nghĩa vụ phải giúp mình.

Nhưng cô vẫn thấy lo lắng và hụt hẫng.

Trong số đó, có một người bạn nuôi nhiều mèo lại thẳng thắn nói rằng mèo của họ đều là giống quý, không phải mèo hoang.

Nghe vậy An Văn giận điên người!

Từ chối thì không sao, chẳng vấn đề gì.

Nhưng tại sao đến mèo cũng phải phân biệt cao thấp, sang hèn?

Không gọi thêm ai nữa, cô quay lại gọi cho gia đình, đành phải đồng ý tạm thời gửi Tam Phong vào trung tâm ký gửi thú cưng. Nhưng cô không ngừng dặn dò:

“Nhớ tìm chỗ nào có điều kiện tốt một chút, mang theo đồ chơi của Tam Phong, cả đồ ăn nữa, con sợ nó không quen. Tốt nhất là mỗi ngày nhờ dì Vương đến thăm nó một lần…”

Dặn dò rất lâu An Văn mới cúp máy.

Ngay sau đó cô như bị rút cạn sức lực, tựa người vào cửa xe, ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ.

Ngã tư kẹt xe, các phương tiện đứng im, đèn xanh bắt đầu nhấp nháy, người đi bộ chạy vội qua đường.

Không báo trước, má An Văn bỗng ướt lạnh.

Cô nhanh chóng giơ tay lau đi.

Về đến nhà, An Văn thay đồ rồi ngả lưng xuống ghế sofa, mở ứng dụng đặt đồ ăn.

Dạo gần đây, ngành giao đồ ăn ngày càng phát triển, không còn quanh quẩn vài tiệm quen thuộc nữa mà tràn ngập các món ăn từ khắp nơi trên thế giới, lướt mãi không hết.

Cô không khỏi nhớ đến lần năm ngoái cùng Cố Tranh đến viện nghiên cứu, những lời anh từng nói.

Anh nói công nghệ Internet sắp sửa thâm nhập vào cuộc sống, một phong cách sống mới sắp xuất hiện, và tương lai đất nước ta chắc chắn sẽ dẫn đầu thế giới…

An Văn kịp dừng lại dòng suy nghĩ.

Cô không muốn nghĩ về anh!

Cô đặt một phần mì cay chân giò kiểu Hàn. Khi đồ ăn được giao tới vẫn còn nóng hổi và thơm phức.

Cô cố gắng điều chỉnh tâm trạng, định ăn uống thỏa thích nhưng lục lọi khắp túi đựng cũng không thấy đũa đâu.

Chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy, tâm trạng của cô bất chợt tụt dốc.

Cuối cùng chén mì cũng chỉ ăn được một nửa.

Sau khi tắm xong, An Văn nằm lên giường, tiện tay cầm điện thoại lướt xem.

Chỉ thấy tin nhắn từ gia đình, là thông tin chi tiết của vài trung tâm ký gửi thú cưng.

Cô xem xét kỹ rồi chọn một nơi.

Đầu bên kia trả lời: “OK!”

Nhìn dòng tin nhắn ngắn gọn ấy, An Văn cảm thấy như Tam Phong bị bỏ rơi.

Không hiểu vì sao cô lại đồng cảm với cảm giác “bị bỏ rơi” ấy, cô nhắm mắt lại úp mặt vào gối và buồn bã.

Căn hộ này cách âm rất tốt, trong phòng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào. Vì vậy tiếng cô hít mũi lại trở nên rõ ràng hơn.

Những sự việc xảy ra trong ngày thoáng qua trong đầu cô từng mảnh vụn.

An Văn bất chợt nhớ lại thời thơ ấu.

Hồi đó, khi học nội trú, An Văn bị một nam sinh lớn tuổi hơn bắt nạt và đe dọa. Cô mười ngày nửa tháng mới được gặp ba mẹ, mà khi gặp rồi cũng không dám mách.

Sau đó chính An Tế phát hiện ra sự bất thường.

Anh phát hiện xong thì lập tức đánh cho kẻ đó một trận, đánh rất nặng tay.

Anh còn giơ nắm đấm lên nói với cô:

“Sau này ai bắt nạt em, đừng sợ!”

An Văn, người đã âm thầm chịu đựng sự bắt nạt suốt nửa học kỳ, vào khoảnh khắc đó cảm thấy anh trai mình thật rực rỡ, như đang phát sáng.

Nghĩ đến đây, An Văn cảm thấy hành động đứng ra bảo vệ hôm nay của mình là hoàn toàn đúng!

Còn thái độ của Cố Tranh, thật quá đáng!

Thời gian dần trôi, cảm giác trống rỗng trong lòng An Văn ngày càng lớn.

Nước mắt trên mi mắt dần khô lại, suy nghĩ cũng trở nên mơ hồ hơn.

Trong trạng thái mơ màng, lòng bàn tay của cô bỗng rung lên một cái.

Hẳn là có tin nhắn mới.

Nhiều lần trước đây, An Văn đã từng chơi điện thoại đến ngủ quên rồi bị sự rung động bất ngờ làm tỉnh giấc. Nhưng cô chưa bao giờ cố gắng mở mắt trong cơn buồn ngủ mà thường ném điện thoại sang một bên, xoay người ngủ tiếp.

Nhưng hôm nay cô gần như lập tức mở mắt, ngón tay lướt nhẹ kiểm tra tin nhắn.

Đó là tin nhắn của Cố Tranh.

Trong màn đêm yên tĩnh, suy nghĩ của An Văn dừng lại vài giây.

Cố Tranh: “Ngủ chưa?”

Ánh mắt cô lướt lên phía trên, màn hình hiển thị đã là 10 giờ 30 tối.

Rồi cô lại nhìn xuống dòng tin nhắn ngắn ngủi ấy.

“Ngủ chưa?”

Làm sao?

Chẳng lẽ cô phải mất ngủ vì anh ta sao?

Cô cắn môi, gõ mạnh từng chữ:

“Ngủ rồi!”

Cảm thấy chưa đủ để xả giận, cô lại bổ sung:

“Anh làm tôi tỉnh giấc rồi đấy!”

Gửi xong, An Văn giận dỗi ‘bộp’ một cái đặt điện thoại lên giường, nhắm mắt lại.

‘Tích tắc, tích tắc, tích tắc…’ Chiếc đồng hồ cơ bên giường lặng lẽ đếm từng giây.

Chưa đến vài giây sau, An Văn bỗng bật dậy, chân trần chạy ra phòng khách, kéo nhẹ mép rèm nhìn xuống dưới lầu.

Chiếc xe của Cố Tranh, lần nào cũng đỗ ở chỗ có tấm bia đá sáng đèn, ánh sáng vàng nhạt hắt lên thân xe, tạo thành một vòng ánh sáng rất đẹp.

Lúc này cũng vậy.

Máu toàn thân An Văn như sôi lên ngay lập tức.

Không cần suy nghĩ gì thêm, hành động của cô hoàn toàn là bản năng.

An Văn quay lại phòng, vớ lấy một chiếc áo khoác, xỏ dép lê rồi chạy xuống lầu.

Trong thang máy, cô nghĩ: “Cho anh ấy thêm một cơ hội vậy.”

Nhưng ngay sau đó, cô lại nghĩ: “Cơ hội cũng không phải dễ dàng mà cho. Phải xem anh ấy nói gì, giải thích thế nào đã.”

Cô còn nghĩ: “Bác sĩ không phải đã dặn phải nghỉ ngơi nhiều sao? Anh ấy thật sự không biết nghe lời! Lát nữa mình phải dạy dỗ anh ấy mới được!”

‘Ting—’ Thang máy mở ra, cắt ngang dòng suy nghĩ của An Văn.

Cô bất giác mỉm cười, nhưng khi bước ra khỏi thang máy, cô lại cố thu lại nụ cười, làm ra vẻ điềm nhiên.

Cô chạy ra khỏi chung cư.

Đêm nay ánh trăng rất đẹp, ánh sáng bạc phủ lên bãi cỏ xa xa, dù không có đèn cũng không thấy tối, mà chỉ toàn một màu xanh mướt.

Ngược lại, bãi cỏ xung quanh tấm bia đá bị ánh đèn chiếu làm cho ngả màu vàng khô, không còn vẻ đẹp như dưới ánh trăng.

Trước tấm bia, giờ đây trống trải một khoảng.

An Văn dừng bước, bóng cô bị ánh đèn lớn trước tòa chung cư kéo dài trông thật cô đơn.

Chiếc áo khoác rộng trên người cô trượt xuống cánh tay mà cô không hề hay biết, ánh mắt dừng lại ở khoảng trống đó, ngẩn ngơ.

Anh… đã đi rồi.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, An Văn bừng tỉnh.

Cô không kìm được, giữa nơi công cộng siết chặt nắm tay, tức giận hét lên: “Đồ khốn!”

Khi bước xuống, cô đã hy vọng bao nhiêu.

Khi bước lên lại, cô càng tức giận và thất vọng bấy nhiêu.

Cảm xúc cứ từng lớp, từng lớp chồng chất.

Trước khi đi ngủ lần nữa, An Văn đã quyết định, sáng mai sẽ nghỉ việc, không làm nữa!

Buổi sáng, chuông báo thức reo đúng giờ.

An Văn không thể mở nổi mí mắt nặng trĩu, quờ quạng một cách vô định.

Cô mò được chiếc điện thoại, tắt chuông báo rồi nằm thêm khoảng mười giây, sau đó ép mình ngồi dậy.

Cô hé mắt kiểm tra xem có tin nhắn mới nào không.

Có một tin.

Nhưng là từ Tiểu Na.

Tiểu Na?

An Văn hơi ngạc nhiên, sao lại có tin nhắn từ cô ấy?

Cô không rõ lý do, liền mở ra xem.

Tiểu Na gửi tin để làm rõ chuyện.

Ý chính là nói rằng việc An Văn với tư cách bạn gái của Cố Tranh bị lan truyền trong phạm vi nhỏ ở công ty, nhưng không phải cô ấy là người tung ra.

An Văn ngạc nhiên, tại sao đột nhiên lại có tin đồn như vậy?

Cô gõ tin nhắn hỏi: “Tin từ đâu mà ra?”

Không đợi phản hồi, cô đứng dậy, dùng dây buộc tóc cột gọn tóc lên, đeo thêm một chiếc băng đô kẻ caro để giữ chặt mấy sợi tóc lòa xòa, chuẩn bị đi rửa mặt.

Vừa định bước vào phòng tắm, chiếc điện thoại trên bàn đầu giường rung lên.

An Văn quay lại, cúi người nhặt điện thoại lên xem, đó là tin nhắn trả lời từ Tiểu Na.

Tiểu Na: “Từ bộ phận PR truyền ra.”

Bộ phận PR?

An Văn càng cảm thấy khó hiểu.

Điện thoại lại rung một lần nữa.

Tiểu Na: “Tin đồn rất hợp lý, nói là hôm qua Cố tổng đã chi một khoản phí quan hệ công chúng khổng lồ vì cô. Nhưng cụ thể thì không rõ.”

Phí quan hệ công chúng?

Khoản phí khổng lồ?

Sau khi cúp máy, cô bắt đầu gọi cho bạn bè ở Thượng Hải.

Những người bạn mà cô liên lạc đều từng để lại bình luận trong vòng bạn bè của cô, khen Tam Phong đáng yêu, nhưng giờ đây ai nấy đều từ chối khéo léo, lý do thì đa dạng, thậm chí có người lấy cớ rất gượng ép.

An Văn không ép buộc cũng không cảm thấy giận dữ.

Cô hiểu rằng bạn bè không có nghĩa vụ phải giúp mình.

Nhưng cô vẫn thấy lo lắng và hụt hẫng.

Trong số đó, có một người bạn nuôi nhiều mèo lại thẳng thắn nói rằng mèo của họ đều là giống quý, không phải mèo hoang.

Nghe vậy An Văn giận điên người!

Từ chối thì không sao, chẳng vấn đề gì.

Nhưng tại sao đến mèo cũng phải phân biệt cao thấp, sang hèn?

Không gọi thêm ai nữa, cô quay lại gọi cho gia đình, đành phải đồng ý tạm thời gửi Tam Phong vào trung tâm ký gửi thú cưng. Nhưng cô không ngừng dặn dò:

“Nhớ tìm chỗ nào có điều kiện tốt một chút, mang theo đồ chơi của Tam Phong, cả đồ ăn nữa, con sợ nó không quen. Tốt nhất là mỗi ngày nhờ dì Vương đến thăm nó một lần…”

Dặn dò rất lâu An Văn mới cúp máy.

Ngay sau đó cô như bị rút cạn sức lực, tựa người vào cửa xe, ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ.

Ngã tư kẹt xe, các phương tiện đứng im, đèn xanh bắt đầu nhấp nháy, người đi bộ chạy vội qua đường.

Không báo trước, má An Văn bỗng ướt lạnh.

Cô nhanh chóng giơ tay lau đi.

Về đến nhà, An Văn thay đồ rồi ngả lưng xuống ghế sofa, mở ứng dụng đặt đồ ăn.

Dạo gần đây, ngành giao đồ ăn ngày càng phát triển, không còn quanh quẩn vài tiệm quen thuộc nữa mà tràn ngập các món ăn từ khắp nơi trên thế giới, lướt mãi không hết.

Cô không khỏi nhớ đến lần năm ngoái cùng Cố Tranh đến viện nghiên cứu, những lời anh từng nói.

Anh nói công nghệ Internet sắp sửa thâm nhập vào cuộc sống, một phong cách sống mới sắp xuất hiện, và tương lai đất nước ta chắc chắn sẽ dẫn đầu thế giới…

An Văn kịp dừng lại dòng suy nghĩ.

Cô không muốn nghĩ về anh!

Cô đặt một phần mì cay chân giò kiểu Hàn. Khi đồ ăn được giao tới vẫn còn nóng hổi và thơm phức.

Cô cố gắng điều chỉnh tâm trạng, định ăn uống thỏa thích nhưng lục lọi khắp túi đựng cũng không thấy đũa đâu.

Chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy, tâm trạng của cô bất chợt tụt dốc.

Cuối cùng chén mì cũng chỉ ăn được một nửa.

Sau khi tắm xong, An Văn nằm lên giường, tiện tay cầm điện thoại lướt xem.

Chỉ thấy tin nhắn từ gia đình, là thông tin chi tiết của vài trung tâm ký gửi thú cưng.

Cô xem xét kỹ rồi chọn một nơi.

Đầu bên kia trả lời: “OK!”

Nhìn dòng tin nhắn ngắn gọn ấy, An Văn cảm thấy như Tam Phong bị bỏ rơi.

Không hiểu vì sao cô lại đồng cảm với cảm giác “bị bỏ rơi” ấy, cô nhắm mắt lại úp mặt vào gối và buồn bã.

Căn hộ này cách âm rất tốt, trong phòng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào. Vì vậy tiếng cô hít mũi lại trở nên rõ ràng hơn.

Những sự việc xảy ra trong ngày thoáng qua trong đầu cô từng mảnh vụn.

An Văn bất chợt nhớ lại thời thơ ấu.

Hồi đó, khi học nội trú, An Văn bị một nam sinh lớn tuổi hơn bắt nạt và đe dọa. Cô mười ngày nửa tháng mới được gặp ba mẹ, mà khi gặp rồi cũng không dám mách.

Sau đó chính An Tế phát hiện ra sự bất thường.

Anh phát hiện xong thì lập tức đánh cho kẻ đó một trận, đánh rất nặng tay.

Anh còn giơ nắm đấm lên nói với cô:

“Sau này ai bắt nạt em, đừng sợ!”

An Văn, người đã âm thầm chịu đựng sự bắt nạt suốt nửa học kỳ, vào khoảnh khắc đó cảm thấy anh trai mình thật rực rỡ, như đang phát sáng.

Nghĩ đến đây, An Văn cảm thấy hành động đứng ra bảo vệ hôm nay của mình là hoàn toàn đúng!

Còn thái độ của Cố Tranh, thật quá đáng!

Thời gian dần trôi, cảm giác trống rỗng trong lòng An Văn ngày càng lớn.

Nước mắt trên mi mắt dần khô lại, suy nghĩ cũng trở nên mơ hồ hơn.

Trong trạng thái mơ màng, lòng bàn tay của cô bỗng rung lên một cái.

Hẳn là có tin nhắn mới.

Nhiều lần trước đây, An Văn đã từng chơi điện thoại đến ngủ quên rồi bị sự rung động bất ngờ làm tỉnh giấc. Nhưng cô chưa bao giờ cố gắng mở mắt trong cơn buồn ngủ mà thường ném điện thoại sang một bên, xoay người ngủ tiếp.

Nhưng hôm nay cô gần như lập tức mở mắt, ngón tay lướt nhẹ kiểm tra tin nhắn.

Đó là tin nhắn của Cố Tranh.

Trong màn đêm yên tĩnh, suy nghĩ của An Văn dừng lại vài giây.

Cố Tranh: “Ngủ chưa?”

Ánh mắt cô lướt lên phía trên, màn hình hiển thị đã là 10 giờ 30 tối.

Rồi cô lại nhìn xuống dòng tin nhắn ngắn ngủi ấy.

“Ngủ chưa?”

Làm sao?

Chẳng lẽ cô phải mất ngủ vì anh ta sao?

Cô cắn môi, gõ mạnh từng chữ:

“Ngủ rồi!”

Cảm thấy chưa đủ để xả giận, cô lại bổ sung:

“Anh làm tôi tỉnh giấc rồi đấy!”

Gửi xong, An Văn giận dỗi ‘bộp’ một cái đặt điện thoại lên giường, nhắm mắt lại.

‘Tích tắc, tích tắc, tích tắc…’ Chiếc đồng hồ cơ bên giường lặng lẽ đếm từng giây.

Chưa đến vài giây sau, An Văn bỗng bật dậy, chân trần chạy ra phòng khách, kéo nhẹ mép rèm nhìn xuống dưới lầu.

Chiếc xe của Cố Tranh, lần nào cũng đỗ ở chỗ có tấm bia đá sáng đèn, ánh sáng vàng nhạt hắt lên thân xe, tạo thành một vòng ánh sáng rất đẹp.

Lúc này cũng vậy.

Máu toàn thân An Văn như sôi lên ngay lập tức.

Không cần suy nghĩ gì thêm, hành động của cô hoàn toàn là bản năng.

An Văn quay lại phòng, vớ lấy một chiếc áo khoác, xỏ dép lê rồi chạy xuống lầu.

Trong thang máy, cô nghĩ: “Cho anh ấy thêm một cơ hội vậy.”

Nhưng ngay sau đó, cô lại nghĩ: “Cơ hội cũng không phải dễ dàng mà cho. Phải xem anh ấy nói gì, giải thích thế nào đã.”

Cô còn nghĩ: “Bác sĩ không phải đã dặn phải nghỉ ngơi nhiều sao? Anh ấy thật sự không biết nghe lời! Lát nữa mình phải dạy dỗ anh ấy mới được!”

‘Ting—’ Thang máy mở ra, cắt ngang dòng suy nghĩ của An Văn.

Cô bất giác mỉm cười, nhưng khi bước ra khỏi thang máy, cô lại cố thu lại nụ cười, làm ra vẻ điềm nhiên.

Cô chạy ra khỏi chung cư.

Đêm nay ánh trăng rất đẹp, ánh sáng bạc phủ lên bãi cỏ xa xa, dù không có đèn cũng không thấy tối, mà chỉ toàn một màu xanh mướt.

Ngược lại, bãi cỏ xung quanh tấm bia đá bị ánh đèn chiếu làm cho ngả màu vàng khô, không còn vẻ đẹp như dưới ánh trăng.

Trước tấm bia, giờ đây trống trải một khoảng.

An Văn dừng bước, bóng cô bị ánh đèn lớn trước tòa chung cư kéo dài trông thật cô đơn.

Chiếc áo khoác rộng trên người cô trượt xuống cánh tay mà cô không hề hay biết, ánh mắt dừng lại ở khoảng trống đó, ngẩn ngơ.

Anh… đã đi rồi.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, An Văn bừng tỉnh.

Cô không kìm được, giữa nơi công cộng siết chặt nắm tay, tức giận hét lên: “Đồ khốn!”

Khi bước xuống, cô đã hy vọng bao nhiêu.

Khi bước lên lại, cô càng tức giận và thất vọng bấy nhiêu.

Cảm xúc cứ từng lớp, từng lớp chồng chất.

Trước khi đi ngủ lần nữa, An Văn đã quyết định, sáng mai sẽ nghỉ việc, không làm nữa!

Buổi sáng, chuông báo thức reo đúng giờ.

An Văn không thể mở nổi mí mắt nặng trĩu, quờ quạng một cách vô định.

Cô mò được chiếc điện thoại, tắt chuông báo rồi nằm thêm khoảng mười giây, sau đó ép mình ngồi dậy.

Cô hé mắt kiểm tra xem có tin nhắn mới nào không.

Có một tin.

Nhưng là từ Tiểu Na.

Tiểu Na?

An Văn hơi ngạc nhiên, sao lại có tin nhắn từ cô ấy?

Cô không rõ lý do, liền mở ra xem.

Tiểu Na gửi tin để làm rõ chuyện.

Ý chính là nói rằng việc An Văn với tư cách bạn gái của Cố Tranh bị lan truyền trong phạm vi nhỏ ở công ty, nhưng không phải cô ấy là người tung ra.

An Văn ngạc nhiên, tại sao đột nhiên lại có tin đồn như vậy?

Cô gõ tin nhắn hỏi: “Tin từ đâu mà ra?”

Không đợi phản hồi, cô đứng dậy, dùng dây buộc tóc cột gọn tóc lên, đeo thêm một chiếc băng đô kẻ caro để giữ chặt mấy sợi tóc lòa xòa, chuẩn bị đi rửa mặt.

Vừa định bước vào phòng tắm, chiếc điện thoại trên bàn đầu giường rung lên.

An Văn quay lại, cúi người nhặt điện thoại lên xem, đó là tin nhắn trả lời từ Tiểu Na.

Tiểu Na: “Từ bộ phận PR truyền ra.”

Bộ phận PR?

An Văn càng cảm thấy khó hiểu.

Điện thoại lại rung một lần nữa.

Tiểu Na: “Tin đồn rất hợp lý, nói là hôm qua Cố tổng đã chi một khoản phí quan hệ công chúng khổng lồ vì cô. Nhưng cụ thể thì không rõ.”

Phí quan hệ công chúng?

Khoản phí khổng lồ?

Dặn dò rất lâu An Văn mới cúp máy.

Ngay sau đó cô như bị rút cạn sức lực, tựa người vào cửa xe, ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ.

Ngã tư kẹt xe, các phương tiện đứng im, đèn xanh bắt đầu nhấp nháy, người đi bộ chạy vội qua đường.

Không báo trước, má An Văn bỗng ướt lạnh.

Cô nhanh chóng giơ tay lau đi.

Về đến nhà, An Văn thay đồ rồi ngả lưng xuống ghế sofa, mở ứng dụng đặt đồ ăn.

Dạo gần đây, ngành giao đồ ăn ngày càng phát triển, không còn quanh quẩn vài tiệm quen thuộc nữa mà tràn ngập các món ăn từ khắp nơi trên thế giới, lướt mãi không hết.

Cô không khỏi nhớ đến lần năm ngoái cùng Cố Tranh đến viện nghiên cứu, những lời anh từng nói.

Anh nói công nghệ Internet sắp sửa thâm nhập vào cuộc sống, một phong cách sống mới sắp xuất hiện, và tương lai đất nước ta chắc chắn sẽ dẫn đầu thế giới…

An Văn kịp dừng lại dòng suy nghĩ.

Cô không muốn nghĩ về anh!

Cô đặt một phần mì cay chân giò kiểu Hàn. Khi đồ ăn được giao tới vẫn còn nóng hổi và thơm phức.

Cô cố gắng điều chỉnh tâm trạng, định ăn uống thỏa thích nhưng lục lọi khắp túi đựng cũng không thấy đũa đâu.

Chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy, tâm trạng của cô bất chợt tụt dốc.

Cuối cùng chén mì cũng chỉ ăn được một nửa.

Sau khi tắm xong, An Văn nằm lên giường, tiện tay cầm điện thoại lướt xem.

Chỉ thấy tin nhắn từ gia đình, là thông tin chi tiết của vài trung tâm ký gửi thú cưng.

Cô xem xét kỹ rồi chọn một nơi.

Đầu bên kia trả lời: “OK!”

Nhìn dòng tin nhắn ngắn gọn ấy, An Văn cảm thấy như Tam Phong bị bỏ rơi.

Không hiểu vì sao cô lại đồng cảm với cảm giác “bị bỏ rơi” ấy, cô nhắm mắt lại úp mặt vào gối và buồn bã.

Căn hộ này cách âm rất tốt, trong phòng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào. Vì vậy tiếng cô hít mũi lại trở nên rõ ràng hơn.

Những sự việc xảy ra trong ngày thoáng qua trong đầu cô từng mảnh vụn.

An Văn bất chợt nhớ lại thời thơ ấu.

Hồi đó, khi học nội trú, An Văn bị một nam sinh lớn tuổi hơn bắt nạt và đe dọa. Cô mười ngày nửa tháng mới được gặp ba mẹ, mà khi gặp rồi cũng không dám mách.

Sau đó chính An Tế phát hiện ra sự bất thường.

Anh phát hiện xong thì lập tức đánh cho kẻ đó một trận, đánh rất nặng tay.

Anh còn giơ nắm đấm lên nói với cô:

“Sau này ai bắt nạt em, đừng sợ!”

An Văn, người đã âm thầm chịu đựng sự bắt nạt suốt nửa học kỳ, vào khoảnh khắc đó cảm thấy anh trai mình thật rực rỡ, như đang phát sáng.

Nghĩ đến đây, An Văn cảm thấy hành động đứng ra bảo vệ hôm nay của mình là hoàn toàn đúng!

Còn thái độ của Cố Tranh, thật quá đáng!

Thời gian dần trôi, cảm giác trống rỗng trong lòng An Văn ngày càng lớn.

Nước mắt trên mi mắt dần khô lại, suy nghĩ cũng trở nên mơ hồ hơn.

Trong trạng thái mơ màng, lòng bàn tay của cô bỗng rung lên một cái.

Hẳn là có tin nhắn mới.

Nhiều lần trước đây, An Văn đã từng chơi điện thoại đến ngủ quên rồi bị sự rung động bất ngờ làm tỉnh giấc. Nhưng cô chưa bao giờ cố gắng mở mắt trong cơn buồn ngủ mà thường ném điện thoại sang một bên, xoay người ngủ tiếp.

Nhưng hôm nay cô gần như lập tức mở mắt, ngón tay lướt nhẹ kiểm tra tin nhắn.

Đó là tin nhắn của Cố Tranh.

Trong màn đêm yên tĩnh, suy nghĩ của An Văn dừng lại vài giây.

Cố Tranh: “Ngủ chưa?”

Ánh mắt cô lướt lên phía trên, màn hình hiển thị đã là 10 giờ 30 tối.

Rồi cô lại nhìn xuống dòng tin nhắn ngắn ngủi ấy.

“Ngủ chưa?”

Làm sao?

Chẳng lẽ cô phải mất ngủ vì anh ta sao?

Cô cắn môi, gõ mạnh từng chữ:

“Ngủ rồi!”

Cảm thấy chưa đủ để xả giận, cô lại bổ sung:

“Anh làm tôi tỉnh giấc rồi đấy!”

Gửi xong, An Văn giận dỗi ‘bộp’ một cái đặt điện thoại lên giường, nhắm mắt lại.

‘Tích tắc, tích tắc, tích tắc…’ Chiếc đồng hồ cơ bên giường lặng lẽ đếm từng giây.

Chưa đến vài giây sau, An Văn bỗng bật dậy, chân trần chạy ra phòng khách, kéo nhẹ mép rèm nhìn xuống dưới lầu.

Chiếc xe của Cố Tranh, lần nào cũng đỗ ở chỗ có tấm bia đá sáng đèn, ánh sáng vàng nhạt hắt lên thân xe, tạo thành một vòng ánh sáng rất đẹp.

Lúc này cũng vậy.

Máu toàn thân An Văn như sôi lên ngay lập tức.

Không cần suy nghĩ gì thêm, hành động của cô hoàn toàn là bản năng.

An Văn quay lại phòng, vớ lấy một chiếc áo khoác, xỏ dép lê rồi chạy xuống lầu.

Trong thang máy, cô nghĩ: “Cho anh ấy thêm một cơ hội vậy.”

Nhưng ngay sau đó, cô lại nghĩ: “Cơ hội cũng không phải dễ dàng mà cho. Phải xem anh ấy nói gì, giải thích thế nào đã.”

Cô còn nghĩ: “Bác sĩ không phải đã dặn phải nghỉ ngơi nhiều sao? Anh ấy thật sự không biết nghe lời! Lát nữa mình phải dạy dỗ anh ấy mới được!”

‘Ting—’ Thang máy mở ra, cắt ngang dòng suy nghĩ của An Văn.

Cô bất giác mỉm cười, nhưng khi bước ra khỏi thang máy, cô lại cố thu lại nụ cười, làm ra vẻ điềm nhiên.

Cô chạy ra khỏi chung cư.

Đêm nay ánh trăng rất đẹp, ánh sáng bạc phủ lên bãi cỏ xa xa, dù không có đèn cũng không thấy tối, mà chỉ toàn một màu xanh mướt.

Ngược lại, bãi cỏ xung quanh tấm bia đá bị ánh đèn chiếu làm cho ngả màu vàng khô, không còn vẻ đẹp như dưới ánh trăng.

Trước tấm bia, giờ đây trống trải một khoảng.

An Văn dừng bước, bóng cô bị ánh đèn lớn trước tòa chung cư kéo dài trông thật cô đơn.

Chiếc áo khoác rộng trên người cô trượt xuống cánh tay mà cô không hề hay biết, ánh mắt dừng lại ở khoảng trống đó, ngẩn ngơ.

Anh… đã đi rồi.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, An Văn bừng tỉnh.

Cô không kìm được, giữa nơi công cộng siết chặt nắm tay, tức giận hét lên: “Đồ khốn!”

Khi bước xuống, cô đã hy vọng bao nhiêu.

Khi bước lên lại, cô càng tức giận và thất vọng bấy nhiêu.

Cảm xúc cứ từng lớp, từng lớp chồng chất.

Trước khi đi ngủ lần nữa, An Văn đã quyết định, sáng mai sẽ nghỉ việc, không làm nữa!

Buổi sáng, chuông báo thức reo đúng giờ.

An Văn không thể mở nổi mí mắt nặng trĩu, quờ quạng một cách vô định.

Cô mò được chiếc điện thoại, tắt chuông báo rồi nằm thêm khoảng mười giây, sau đó ép mình ngồi dậy.

Cô hé mắt kiểm tra xem có tin nhắn mới nào không.

Có một tin.

Nhưng là từ Tiểu Na.

Tiểu Na?

An Văn hơi ngạc nhiên, sao lại có tin nhắn từ cô ấy?

Cô không rõ lý do, liền mở ra xem.

Tiểu Na gửi tin để làm rõ chuyện.

Ý chính là nói rằng việc An Văn với tư cách bạn gái của Cố Tranh bị lan truyền trong phạm vi nhỏ ở công ty, nhưng không phải cô ấy là người tung ra.

An Văn ngạc nhiên, tại sao đột nhiên lại có tin đồn như vậy?

Cô gõ tin nhắn hỏi: “Tin từ đâu mà ra?”

Không đợi phản hồi, cô đứng dậy, dùng dây buộc tóc cột gọn tóc lên, đeo thêm một chiếc băng đô kẻ caro để giữ chặt mấy sợi tóc lòa xòa, chuẩn bị đi rửa mặt.

Vừa định bước vào phòng tắm, chiếc điện thoại trên bàn đầu giường rung lên.

An Văn quay lại, cúi người nhặt điện thoại lên xem, đó là tin nhắn trả lời từ Tiểu Na.

Tiểu Na: “Từ bộ phận PR truyền ra.”

Bộ phận PR?

An Văn càng cảm thấy khó hiểu.

Điện thoại lại rung một lần nữa.

Tiểu Na: “Tin đồn rất hợp lý, nói là hôm qua Cố tổng đã chi một khoản phí quan hệ công chúng khổng lồ vì cô. Nhưng cụ thể thì không rõ.”

Phí quan hệ công chúng?

Khoản phí khổng lồ?

An Văn, người đã âm thầm chịu đựng sự bắt nạt suốt nửa học kỳ, vào khoảnh khắc đó cảm thấy anh trai mình thật rực rỡ, như đang phát sáng.

Nghĩ đến đây, An Văn cảm thấy hành động đứng ra bảo vệ hôm nay của mình là hoàn toàn đúng!

Còn thái độ của Cố Tranh, thật quá đáng!

Thời gian dần trôi, cảm giác trống rỗng trong lòng An Văn ngày càng lớn.

Nước mắt trên mi mắt dần khô lại, suy nghĩ cũng trở nên mơ hồ hơn.

Trong trạng thái mơ màng, lòng bàn tay của cô bỗng rung lên một cái.

Hẳn là có tin nhắn mới.

Nhiều lần trước đây, An Văn đã từng chơi điện thoại đến ngủ quên rồi bị sự rung động bất ngờ làm tỉnh giấc. Nhưng cô chưa bao giờ cố gắng mở mắt trong cơn buồn ngủ mà thường ném điện thoại sang một bên, xoay người ngủ tiếp.

Nhưng hôm nay cô gần như lập tức mở mắt, ngón tay lướt nhẹ kiểm tra tin nhắn.

Đó là tin nhắn của Cố Tranh.

Trong màn đêm yên tĩnh, suy nghĩ của An Văn dừng lại vài giây.

Cố Tranh: “Ngủ chưa?”

Ánh mắt cô lướt lên phía trên, màn hình hiển thị đã là 10 giờ 30 tối.

Rồi cô lại nhìn xuống dòng tin nhắn ngắn ngủi ấy.

“Ngủ chưa?”

Làm sao?

Chẳng lẽ cô phải mất ngủ vì anh ta sao?

Cô cắn môi, gõ mạnh từng chữ:

“Ngủ rồi!”

Cảm thấy chưa đủ để xả giận, cô lại bổ sung:

“Anh làm tôi tỉnh giấc rồi đấy!”

Gửi xong, An Văn giận dỗi ‘bộp’ một cái đặt điện thoại lên giường, nhắm mắt lại.

‘Tích tắc, tích tắc, tích tắc…’ Chiếc đồng hồ cơ bên giường lặng lẽ đếm từng giây.

Chưa đến vài giây sau, An Văn bỗng bật dậy, chân trần chạy ra phòng khách, kéo nhẹ mép rèm nhìn xuống dưới lầu.

Chiếc xe của Cố Tranh, lần nào cũng đỗ ở chỗ có tấm bia đá sáng đèn, ánh sáng vàng nhạt hắt lên thân xe, tạo thành một vòng ánh sáng rất đẹp.

Lúc này cũng vậy.

Máu toàn thân An Văn như sôi lên ngay lập tức.

Không cần suy nghĩ gì thêm, hành động của cô hoàn toàn là bản năng.

An Văn quay lại phòng, vớ lấy một chiếc áo khoác, xỏ dép lê rồi chạy xuống lầu.

Trong thang máy, cô nghĩ: “Cho anh ấy thêm một cơ hội vậy.”

Nhưng ngay sau đó, cô lại nghĩ: “Cơ hội cũng không phải dễ dàng mà cho. Phải xem anh ấy nói gì, giải thích thế nào đã.”

Cô còn nghĩ: “Bác sĩ không phải đã dặn phải nghỉ ngơi nhiều sao? Anh ấy thật sự không biết nghe lời! Lát nữa mình phải dạy dỗ anh ấy mới được!”

‘Ting—’ Thang máy mở ra, cắt ngang dòng suy nghĩ của An Văn.

Cô bất giác mỉm cười, nhưng khi bước ra khỏi thang máy, cô lại cố thu lại nụ cười, làm ra vẻ điềm nhiên.

Cô chạy ra khỏi chung cư.

Đêm nay ánh trăng rất đẹp, ánh sáng bạc phủ lên bãi cỏ xa xa, dù không có đèn cũng không thấy tối, mà chỉ toàn một màu xanh mướt.

Ngược lại, bãi cỏ xung quanh tấm bia đá bị ánh đèn chiếu làm cho ngả màu vàng khô, không còn vẻ đẹp như dưới ánh trăng.

Trước tấm bia, giờ đây trống trải một khoảng.

An Văn dừng bước, bóng cô bị ánh đèn lớn trước tòa chung cư kéo dài trông thật cô đơn.

Chiếc áo khoác rộng trên người cô trượt xuống cánh tay mà cô không hề hay biết, ánh mắt dừng lại ở khoảng trống đó, ngẩn ngơ.

Anh… đã đi rồi.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, An Văn bừng tỉnh.

Cô không kìm được, giữa nơi công cộng siết chặt nắm tay, tức giận hét lên: “Đồ khốn!”

Khi bước xuống, cô đã hy vọng bao nhiêu.

Khi bước lên lại, cô càng tức giận và thất vọng bấy nhiêu.

Cảm xúc cứ từng lớp, từng lớp chồng chất.

Trước khi đi ngủ lần nữa, An Văn đã quyết định, sáng mai sẽ nghỉ việc, không làm nữa!

Buổi sáng, chuông báo thức reo đúng giờ.

An Văn không thể mở nổi mí mắt nặng trĩu, quờ quạng một cách vô định.

Cô mò được chiếc điện thoại, tắt chuông báo rồi nằm thêm khoảng mười giây, sau đó ép mình ngồi dậy.

Cô hé mắt kiểm tra xem có tin nhắn mới nào không.

Có một tin.

Nhưng là từ Tiểu Na.

Tiểu Na?

An Văn hơi ngạc nhiên, sao lại có tin nhắn từ cô ấy?

Cô không rõ lý do, liền mở ra xem.

Tiểu Na gửi tin để làm rõ chuyện.

Ý chính là nói rằng việc An Văn với tư cách bạn gái của Cố Tranh bị lan truyền trong phạm vi nhỏ ở công ty, nhưng không phải cô ấy là người tung ra.

An Văn ngạc nhiên, tại sao đột nhiên lại có tin đồn như vậy?

Cô gõ tin nhắn hỏi: “Tin từ đâu mà ra?”

Không đợi phản hồi, cô đứng dậy, dùng dây buộc tóc cột gọn tóc lên, đeo thêm một chiếc băng đô kẻ caro để giữ chặt mấy sợi tóc lòa xòa, chuẩn bị đi rửa mặt.

Vừa định bước vào phòng tắm, chiếc điện thoại trên bàn đầu giường rung lên.

An Văn quay lại, cúi người nhặt điện thoại lên xem, đó là tin nhắn trả lời từ Tiểu Na.

Tiểu Na: “Từ bộ phận PR truyền ra.”

Bộ phận PR?

An Văn càng cảm thấy khó hiểu.

Điện thoại lại rung một lần nữa.

Tiểu Na: “Tin đồn rất hợp lý, nói là hôm qua Cố tổng đã chi một khoản phí quan hệ công chúng khổng lồ vì cô. Nhưng cụ thể thì không rõ.”

Phí quan hệ công chúng?

Khoản phí khổng lồ?

Cảm thấy chưa đủ để xả giận, cô lại bổ sung:

“Anh làm tôi tỉnh giấc rồi đấy!”

Gửi xong, An Văn giận dỗi ‘bộp’ một cái đặt điện thoại lên giường, nhắm mắt lại.

‘Tích tắc, tích tắc, tích tắc…’ Chiếc đồng hồ cơ bên giường lặng lẽ đếm từng giây.

Chưa đến vài giây sau, An Văn bỗng bật dậy, chân trần chạy ra phòng khách, kéo nhẹ mép rèm nhìn xuống dưới lầu.

Chiếc xe của Cố Tranh, lần nào cũng đỗ ở chỗ có tấm bia đá sáng đèn, ánh sáng vàng nhạt hắt lên thân xe, tạo thành một vòng ánh sáng rất đẹp.

Lúc này cũng vậy.

Máu toàn thân An Văn như sôi lên ngay lập tức.

Không cần suy nghĩ gì thêm, hành động của cô hoàn toàn là bản năng.

An Văn quay lại phòng, vớ lấy một chiếc áo khoác, xỏ dép lê rồi chạy xuống lầu.

Trong thang máy, cô nghĩ: “Cho anh ấy thêm một cơ hội vậy.”

Nhưng ngay sau đó, cô lại nghĩ: “Cơ hội cũng không phải dễ dàng mà cho. Phải xem anh ấy nói gì, giải thích thế nào đã.”

Cô còn nghĩ: “Bác sĩ không phải đã dặn phải nghỉ ngơi nhiều sao? Anh ấy thật sự không biết nghe lời! Lát nữa mình phải dạy dỗ anh ấy mới được!”

‘Ting—’ Thang máy mở ra, cắt ngang dòng suy nghĩ của An Văn.

Cô bất giác mỉm cười, nhưng khi bước ra khỏi thang máy, cô lại cố thu lại nụ cười, làm ra vẻ điềm nhiên.

Cô chạy ra khỏi chung cư.

Đêm nay ánh trăng rất đẹp, ánh sáng bạc phủ lên bãi cỏ xa xa, dù không có đèn cũng không thấy tối, mà chỉ toàn một màu xanh mướt.

Ngược lại, bãi cỏ xung quanh tấm bia đá bị ánh đèn chiếu làm cho ngả màu vàng khô, không còn vẻ đẹp như dưới ánh trăng.

Trước tấm bia, giờ đây trống trải một khoảng.

An Văn dừng bước, bóng cô bị ánh đèn lớn trước tòa chung cư kéo dài trông thật cô đơn.

Chiếc áo khoác rộng trên người cô trượt xuống cánh tay mà cô không hề hay biết, ánh mắt dừng lại ở khoảng trống đó, ngẩn ngơ.

Anh… đã đi rồi.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, An Văn bừng tỉnh.

Cô không kìm được, giữa nơi công cộng siết chặt nắm tay, tức giận hét lên: “Đồ khốn!”

Khi bước xuống, cô đã hy vọng bao nhiêu.

Khi bước lên lại, cô càng tức giận và thất vọng bấy nhiêu.

Cảm xúc cứ từng lớp, từng lớp chồng chất.

Trước khi đi ngủ lần nữa, An Văn đã quyết định, sáng mai sẽ nghỉ việc, không làm nữa!

Buổi sáng, chuông báo thức reo đúng giờ.

An Văn không thể mở nổi mí mắt nặng trĩu, quờ quạng một cách vô định.

Cô mò được chiếc điện thoại, tắt chuông báo rồi nằm thêm khoảng mười giây, sau đó ép mình ngồi dậy.

Cô hé mắt kiểm tra xem có tin nhắn mới nào không.

Có một tin.

Nhưng là từ Tiểu Na.

Tiểu Na?

An Văn hơi ngạc nhiên, sao lại có tin nhắn từ cô ấy?

Cô không rõ lý do, liền mở ra xem.

Tiểu Na gửi tin để làm rõ chuyện.

Ý chính là nói rằng việc An Văn với tư cách bạn gái của Cố Tranh bị lan truyền trong phạm vi nhỏ ở công ty, nhưng không phải cô ấy là người tung ra.

An Văn ngạc nhiên, tại sao đột nhiên lại có tin đồn như vậy?

Cô gõ tin nhắn hỏi: “Tin từ đâu mà ra?”

Không đợi phản hồi, cô đứng dậy, dùng dây buộc tóc cột gọn tóc lên, đeo thêm một chiếc băng đô kẻ caro để giữ chặt mấy sợi tóc lòa xòa, chuẩn bị đi rửa mặt.

Vừa định bước vào phòng tắm, chiếc điện thoại trên bàn đầu giường rung lên.

An Văn quay lại, cúi người nhặt điện thoại lên xem, đó là tin nhắn trả lời từ Tiểu Na.

Tiểu Na: “Từ bộ phận PR truyền ra.”

Bộ phận PR?

An Văn càng cảm thấy khó hiểu.

Điện thoại lại rung một lần nữa.

Tiểu Na: “Tin đồn rất hợp lý, nói là hôm qua Cố tổng đã chi một khoản phí quan hệ công chúng khổng lồ vì cô. Nhưng cụ thể thì không rõ.”

Phí quan hệ công chúng?

Khoản phí khổng lồ?

Gửi xong, An Văn giận dỗi ‘bộp’ một cái đặt điện thoại lên giường, nhắm mắt lại.

‘Tích tắc, tích tắc, tích tắc…’ Chiếc đồng hồ cơ bên giường lặng lẽ đếm từng giây.

Chưa đến vài giây sau, An Văn bỗng bật dậy, chân trần chạy ra phòng khách, kéo nhẹ mép rèm nhìn xuống dưới lầu.

Chiếc xe của Cố Tranh, lần nào cũng đỗ ở chỗ có tấm bia đá sáng đèn, ánh sáng vàng nhạt hắt lên thân xe, tạo thành một vòng ánh sáng rất đẹp.

Lúc này cũng vậy.

Máu toàn thân An Văn như sôi lên ngay lập tức.

Không cần suy nghĩ gì thêm, hành động của cô hoàn toàn là bản năng.

An Văn quay lại phòng, vớ lấy một chiếc áo khoác, xỏ dép lê rồi chạy xuống lầu.

Trong thang máy, cô nghĩ: “Cho anh ấy thêm một cơ hội vậy.”

Nhưng ngay sau đó, cô lại nghĩ: “Cơ hội cũng không phải dễ dàng mà cho. Phải xem anh ấy nói gì, giải thích thế nào đã.”

Cô còn nghĩ: “Bác sĩ không phải đã dặn phải nghỉ ngơi nhiều sao? Anh ấy thật sự không biết nghe lời! Lát nữa mình phải dạy dỗ anh ấy mới được!”

‘Ting—’ Thang máy mở ra, cắt ngang dòng suy nghĩ của An Văn.

Cô bất giác mỉm cười, nhưng khi bước ra khỏi thang máy, cô lại cố thu lại nụ cười, làm ra vẻ điềm nhiên.

Cô chạy ra khỏi chung cư.

Đêm nay ánh trăng rất đẹp, ánh sáng bạc phủ lên bãi cỏ xa xa, dù không có đèn cũng không thấy tối, mà chỉ toàn một màu xanh mướt.

Ngược lại, bãi cỏ xung quanh tấm bia đá bị ánh đèn chiếu làm cho ngả màu vàng khô, không còn vẻ đẹp như dưới ánh trăng.

Trước tấm bia, giờ đây trống trải một khoảng.

An Văn dừng bước, bóng cô bị ánh đèn lớn trước tòa chung cư kéo dài trông thật cô đơn.

Chiếc áo khoác rộng trên người cô trượt xuống cánh tay mà cô không hề hay biết, ánh mắt dừng lại ở khoảng trống đó, ngẩn ngơ.

Anh… đã đi rồi.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, An Văn bừng tỉnh.

Cô không kìm được, giữa nơi công cộng siết chặt nắm tay, tức giận hét lên: “Đồ khốn!”

Khi bước xuống, cô đã hy vọng bao nhiêu.

Khi bước lên lại, cô càng tức giận và thất vọng bấy nhiêu.

Cảm xúc cứ từng lớp, từng lớp chồng chất.

Trước khi đi ngủ lần nữa, An Văn đã quyết định, sáng mai sẽ nghỉ việc, không làm nữa!

Buổi sáng, chuông báo thức reo đúng giờ.

An Văn không thể mở nổi mí mắt nặng trĩu, quờ quạng một cách vô định.

Cô mò được chiếc điện thoại, tắt chuông báo rồi nằm thêm khoảng mười giây, sau đó ép mình ngồi dậy.

Cô hé mắt kiểm tra xem có tin nhắn mới nào không.

Có một tin.

Nhưng là từ Tiểu Na.

Tiểu Na?

An Văn hơi ngạc nhiên, sao lại có tin nhắn từ cô ấy?

Cô không rõ lý do, liền mở ra xem.

Tiểu Na gửi tin để làm rõ chuyện.

Ý chính là nói rằng việc An Văn với tư cách bạn gái của Cố Tranh bị lan truyền trong phạm vi nhỏ ở công ty, nhưng không phải cô ấy là người tung ra.

An Văn ngạc nhiên, tại sao đột nhiên lại có tin đồn như vậy?

Cô gõ tin nhắn hỏi: “Tin từ đâu mà ra?”

Không đợi phản hồi, cô đứng dậy, dùng dây buộc tóc cột gọn tóc lên, đeo thêm một chiếc băng đô kẻ caro để giữ chặt mấy sợi tóc lòa xòa, chuẩn bị đi rửa mặt.

Vừa định bước vào phòng tắm, chiếc điện thoại trên bàn đầu giường rung lên.

An Văn quay lại, cúi người nhặt điện thoại lên xem, đó là tin nhắn trả lời từ Tiểu Na.

Tiểu Na: “Từ bộ phận PR truyền ra.”

Bộ phận PR?

An Văn càng cảm thấy khó hiểu.

Điện thoại lại rung một lần nữa.

Tiểu Na: “Tin đồn rất hợp lý, nói là hôm qua Cố tổng đã chi một khoản phí quan hệ công chúng khổng lồ vì cô. Nhưng cụ thể thì không rõ.”

Phí quan hệ công chúng?

Khoản phí khổng lồ?

Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »