Cục Cưng Của Anh Cố

Lượt đọc: 4338 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »
Chương 13
cơ thể mềm mại va vào lồng ngực

❊ ❊ ❊

An Văn bị Tam Phong cào hay cắn cô cũng không rõ.

Cô ngồi bệt xuống đất, ôm lấy bàn tay bị thương của mình.

An Tế vội vàng ngồi xuống, nắm tay cô để kiểm tra vết thương.

Ba vết cào, hai sâu, một nông, vẫn còn đang rướm máu.

An Tế nghiến răng chửi: “Đồ súc sinh nuôi mãi không thuần được!”

An Văn cắn môi, lắc đầu: “Em không sao.”

Ánh sáng trong bãi đỗ xe vốn đã mờ, chỉ nhìn thấy một con mèo đen từ trong túi thú cưng lao ra, vài giây sau đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

Tam Phong đã chạy mất.

An Văn vội vàng đứng dậy, định đuổi theo: “Tam Phong——”

Nhưng cánh tay cô bị giữ chặt.

Là Cố Tranh.

An Văn vẫn giữ vẻ mặt hoảng loạn, sợ sệt.

Cố Tranh hơi nhíu mày, ánh mắt rơi xuống tay cô: “Em bị thương rồi, nên đi bệnh viện trước.”

An Văn lo lắng cho Tam Phong nên không muốn đi.

Cuối cùng, khi An Tế hứa đi hứa lại rằng sẽ tìm được Tam Phong và sẽ không trách mắng nó, An Văn mới miễn cưỡng từng bước ngoảnh đầu lại, cùng Cố Tranh đến bệnh viện xử lý vết thương.

Trên đường đến bệnh viện, An Văn nhiều lần nhắn tin WeChat hỏi An Tế có tìm được Tam Phong chưa nhưng không nhận được câu trả lời.

Đến bệnh viện, bác sĩ xem xét vết thương, hỏi vài câu cơ bản rồi giúp cô làm sạch và băng bó.

So với tưởng tượng của Cố Tranh, An Văn kiên cường hơn rất nhiều.

Theo suy nghĩ ban đầu, anh cho rằng cô sẽ khóc.

Thậm chí anh còn cố ý nhét khăn giấy vào túi áo khoác.

Lúc rửa vết thương, anh thấy cô đau đến mức ngón tay run rẩy nhưng vẫn ngoan ngoãn hợp tác.

Xử lý xong vết thương An Văn ngay lập tức lấy điện thoại ra, đặt lên đùi và thao tác một tay để hỏi tình hình Tam Phong.

Bất chợt cô nghe bác sĩ hỏi: “Có cần tiêm vắc-xin dại không?”

An Văn giật mình, cả bàn tay và môi đều run rẩy, từ chối: “Không cần.”

Cố Tranh đứng bên cạnh, cúi đầu nhìn cô gái nhỏ có biểu hiện bất thường sau đó quay sang hỏi bác sĩ: “Ý kiến của bác sĩ thì sao?”

Bác sĩ viết nguệch ngoạc lên giấy, vừa làm vừa đáp: “Để đề phòng, tốt nhất nên tiêm.”

An Văn cất điện thoại, gương mặt căng thẳng, giải thích: “Tam Phong là mèo nuôi trong nhà, rất khỏe mạnh, chắc không cần tiêm đâu.”

Nói xong, cô ngước lên nhìn Cố Tranh, đôi mắt trong veo như suối: “Có thể không tiêm mà.”

Bác sĩ lại nhắc lại bốn chữ: “Để đề phòng thôi.”

An Văn vẫn lắc đầu, quay sang nhìn Cố Tranh, tiếp tục lắc đầu.

Cố Tranh khẽ ngẩng đầu thở dài, nhẹ nhàng kéo tay An Văn, dìu cô đứng dậy rồi đưa ra ngoài phòng khám.

Cô gái nhỏ trước mặt cúi đầu, mái tóc đen mượt rủ xuống vai.

Cả cơ thể cô khẽ run rẩy.

Cố Tranh liếm nhẹ môi, định mở lời thì thấy những giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống nền gạch trắng.

Anh vội lấy khăn giấy.

Khi anh đưa khăn giấy ra, An Văn bực dọc quay người.

Nếu người ở bên cô lúc này là An Tế, cô chắc chắn sẽ bộc lộ cảm xúc, nhưng cô biết Cố Tranh không có lý do gì để chịu đựng những cảm xúc vô cớ của cô.

An Văn tự mình vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Khu vực tiêm chủng rất vắng người.

Sau khi kiểm tra thông tin, cô vừa ngồi xuống ghế chưa nóng thì y tá đã gọi: “An Văn!”

Cảm giác như bước lên đoạn đầu đài, An Văn đã được trải nghiệm.

Cô muốn đứng lên nhưng cơ thể như không nghe lời.

Y tá lại gọi lần nữa: “An Văn, đến lượt cô rồi.”

An Văn vẫn không nhúc nhích.

Cố Tranh bước đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống, để vạt áo khoác đắt tiền xõa xuống đất.

Anh ngước nhìn cô từ dưới lên, gương mặt ấy toát ra sự “chân thành”: “Em sợ kim tiêm sao?”

An Văn ngạc nhiên trong chốc lát, không ngờ Cố Tranh biết về căn bệnh này.

Nhưng tâm trí cô nhanh chóng bị nỗi sợ hãi chiếm lấy.

Đôi mắt và chóp mũi cô vẫn còn đỏ, chậm rãi gật đầu: “Ừm.”

Giọng cô nghèn nghẹn vì sợ hãi, và từ khóe mắt rơi ra hai giọt lệ nhỏ xinh.

Cô như thế này ai mà không chiều theo cô được chứ.

Cố Tranh khẽ thở dài thêm một lần nữa: “Tôi sẽ ở bên em.”

Nhưng vấn đề đâu phải là có ai ở bên hay không.

An Văn sợ tiêm đến mức nào?

Hồi cô mới năm tuổi, cần đến bốn người lớn giữ chặt cô. Dù vậy cô vẫn giãy giụa đến mức làm cong cả kim tiêm.

Bây giờ cô đã lớn, tất nhiên không cần đến bốn người giữ chặt nữa. Nhưng nỗi sợ và sự chống đối trong lòng vẫn y nguyên như lúc nhỏ.

An Văn ngồi trên ghế chậm rãi xắn tay áo lên để lộ bắp tay.

Cả người cô run lẩy bẩy.

Cố Tranh cúi mắt nhắc nhở: “Đừng nhìn.”

An Văn làm sao dám nhìn.

Nhưng kỳ lạ thay, ngay sau khi nghe anh nói, cô lại liếc nhìn một cái.

Kim tiêm đã sẵn sàng.

An Văn cảm thấy đầu óc trống rỗng, mắt tối sầm lại, cả người lạnh ngắt.

Cố Tranh thấy cô sắp không ngồi vững, bước đến gần một bước, nâng cánh tay phải lên:

“An Văn, nếu em không ngại thì có thể ôm—”

Lời anh còn chưa dứt, thân hình mềm mại của cô đã lao vào lòng anh.

Cô dùng một tay ôm lấy eo anh như người đang bám víu vào cọng rơm cứu mạng, quấn chặt và giữ chặt.

Cả khuôn mặt cô vùi vào áo anh, cọ cọ.

Nếu khi ấy An Văn không sợ hãi đến thế, cô có thể cảm nhận được sự cứng đờ của người đàn ông.

Nếu khi ấy An Văn biết Cố Tranh cần một cái ôm đến nhường nào, thì mỗi lần gặp mặt cô nhất định sẽ ôm anh.

Nhất định sẽ làm vậy.

Cô vô cùng tiếc nuối rằng khi ấy cô không biết gì về anh.

Khi mũi kim đâm vào da, dù không nhìn, cảm giác cũng khiến hình ảnh hiện rõ mồn một trong đầu cô.

Cố Tranh có thể cảm nhận được cô gái nhỏ trong lòng mình ôm cánh tay anh chặt hơn, ngón tay đang vòng qua eo anh thì không ngừng bấu chặt, siết lại, còn trán cô tựa vào ngực anh thì run rẩy, cọ quậy.

Khi thuốc từ ống tiêm được đưa vào cơ thể, cô gái nhỏ khe khẽ phát ra tiếng rên như một con thú nhỏ, yếu ớt nhưng cố gắng kiềm chế.

Cổ họng anh khô khốc, yết hầu khẽ di chuyển.

Cánh tay cứng đờ giữa không trung hồi lâu cuối cùng cũng được điều khiển, từ từ hạ xuống, bàn tay áp lên mái tóc đen mượt của cô, vuốt nhẹ từng chút, tuy hơi vụng về nhưng dịu dàng an ủi.

Thật ra, An Văn đã cố gắng, thực sự cố gắng kiểm soát bản thân.

Cô đã làm hết sức để kiềm chế.

Nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc mất mặt.

Từ nhỏ cô đã biết, dáng vẻ khi cô tiêm là rất mất mặt, sẽ bị người khác cười nhạo.

Dù gì thì “chứng sợ kim tiêm” chẳng được ai hiểu cả.

Họ sẽ nghĩ đây là bệnh gì chứ?

Thứ này cũng được gọi là bệnh sao?

Nếu thực sự gọi là bệnh, thì họ sẽ cho rằng đó là “bệnh làm màu”.

Thậm chí, anh trai ruột của cô mỗi lần cũng đều cười nhạo cô nửa ngày.

Trên đường về nhà, An Văn với đôi mắt sưng húp nhìn ra ngoài cửa sổ xe, im lặng không nói gì.

Thời tiết mùa đông không được tốt lắm, dù đã là buổi trưa nhưng những tòa nhà cao tầng vẫn chìm trong lớp sương mờ.

Những tòa kiến trúc biểu tượng từ xa như đang nói với cô rằng, cô đã về nhà.

Nhưng nhìn thành phố mà cô ngày đêm mong nhớ, cô chẳng còn chút háo hức nào với danh sách những món ăn ngon đã lên kế hoạch trong mấy ngày qua.

Cô không còn giữ được hình tượng nào cả.

Tâm trạng cô tụt xuống đáy vực.

“An Văn.” Cố Tranh bỗng nhiên gọi cô.

Cố Tranh đã chú ý đến cô một lúc lâu.

An Văn đột nhiên bị gọi, khựng lại nửa giây, ánh mắt rời khỏi cửa sổ xe, rơi xuống đùi mình:

“Chuyện gì thế?”

Cố Tranh nhẹ nhàng nói:

“Sợ hãi không phân biệt nặng nhẹ.”

An Văn nhìn qua, đôi mắt hơi mở to và đôi môi hơi hé ra như muốn nói: “Em không hiểu.”

Cố Tranh nhìn vào đôi mắt đỏ hoe ấy, thầm nghĩ, về nhà chắc nên chườm lạnh một chút.

Nhưng ngay sau đó, anh phủ nhận suy nghĩ này.

Trời lạnh quá.

“Có người sợ bụi phấn rơi từ cánh bướm, có người sợ những con rắn cực độc. Hai nỗi sợ này đều giống nhau.” Anh nói tiếp, “Mức độ sợ hãi phụ thuộc vào cảm nhận của từng người.”

An Văn suy nghĩ về lời anh, mím môi vài lần mới mở miệng:

“Anh không thấy em mất mặt lắm sao?”

Dường như để chứng minh, cô nói thêm:

“Bạn em đều bảo em làm màu, anh trai em đến bây giờ vẫn… vẫn… cứ mỗi lần em gây sự với anh ấy, anh ấy lại lấy chuyện này ra chế nhạo em.”

“Thế nào mà lại mất mặt được?” Cố Tranh hơi nghiêng người về phía cô, khóe môi mang theo nụ cười dịu dàng, đưa tay xoa nhẹ tóc cô:

“An Văn, hôm nay em rất dũng cảm.”

Lời anh còn chưa dứt, thân hình mềm mại của cô đã lao vào lòng anh.

Cô dùng một tay ôm lấy eo anh như người đang bám víu vào cọng rơm cứu mạng, quấn chặt và giữ chặt.

Cả khuôn mặt cô vùi vào áo anh, cọ cọ.

Nếu khi ấy An Văn không sợ hãi đến thế, cô có thể cảm nhận được sự cứng đờ của người đàn ông.

Nếu khi ấy An Văn biết Cố Tranh cần một cái ôm đến nhường nào, thì mỗi lần gặp mặt cô nhất định sẽ ôm anh.

Nhất định sẽ làm vậy.

Cô vô cùng tiếc nuối rằng khi ấy cô không biết gì về anh.

Khi mũi kim đâm vào da, dù không nhìn, cảm giác cũng khiến hình ảnh hiện rõ mồn một trong đầu cô.

Cố Tranh có thể cảm nhận được cô gái nhỏ trong lòng mình ôm cánh tay anh chặt hơn, ngón tay đang vòng qua eo anh thì không ngừng bấu chặt, siết lại, còn trán cô tựa vào ngực anh thì run rẩy, cọ quậy.

Khi thuốc từ ống tiêm được đưa vào cơ thể, cô gái nhỏ khe khẽ phát ra tiếng rên như một con thú nhỏ, yếu ớt nhưng cố gắng kiềm chế.

Cổ họng anh khô khốc, yết hầu khẽ di chuyển.

Cánh tay cứng đờ giữa không trung hồi lâu cuối cùng cũng được điều khiển, từ từ hạ xuống, bàn tay áp lên mái tóc đen mượt của cô, vuốt nhẹ từng chút, tuy hơi vụng về nhưng dịu dàng an ủi.

Thật ra, An Văn đã cố gắng, thực sự cố gắng kiểm soát bản thân.

Cô đã làm hết sức để kiềm chế.

Nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc mất mặt.

Từ nhỏ cô đã biết, dáng vẻ khi cô tiêm là rất mất mặt, sẽ bị người khác cười nhạo.

Dù gì thì “chứng sợ kim tiêm” chẳng được ai hiểu cả.

Họ sẽ nghĩ đây là bệnh gì chứ?

Thứ này cũng được gọi là bệnh sao?

Nếu thực sự gọi là bệnh, thì họ sẽ cho rằng đó là “bệnh làm màu”.

Thậm chí, anh trai ruột của cô mỗi lần cũng đều cười nhạo cô nửa ngày.

Trên đường về nhà, An Văn với đôi mắt sưng húp nhìn ra ngoài cửa sổ xe, im lặng không nói gì.

Thời tiết mùa đông không được tốt lắm, dù đã là buổi trưa nhưng những tòa nhà cao tầng vẫn chìm trong lớp sương mờ.

Những tòa kiến trúc biểu tượng từ xa như đang nói với cô rằng, cô đã về nhà.

Nhưng nhìn thành phố mà cô ngày đêm mong nhớ, cô chẳng còn chút háo hức nào với danh sách những món ăn ngon đã lên kế hoạch trong mấy ngày qua.

Cô không còn giữ được hình tượng nào cả.

Tâm trạng cô tụt xuống đáy vực.

“An Văn.” Cố Tranh bỗng nhiên gọi cô.

Cố Tranh đã chú ý đến cô một lúc lâu.

An Văn đột nhiên bị gọi, khựng lại nửa giây, ánh mắt rời khỏi cửa sổ xe, rơi xuống đùi mình:

“Chuyện gì thế?”

Cố Tranh nhẹ nhàng nói:

“Sợ hãi không phân biệt nặng nhẹ.”

An Văn nhìn qua, đôi mắt hơi mở to và đôi môi hơi hé ra như muốn nói: “Em không hiểu.”

Cố Tranh nhìn vào đôi mắt đỏ hoe ấy, thầm nghĩ, về nhà chắc nên chườm lạnh một chút.

Nhưng ngay sau đó, anh phủ nhận suy nghĩ này.

Trời lạnh quá.

“Có người sợ bụi phấn rơi từ cánh bướm, có người sợ những con rắn cực độc. Hai nỗi sợ này đều giống nhau.” Anh nói tiếp, “Mức độ sợ hãi phụ thuộc vào cảm nhận của từng người.”

An Văn suy nghĩ về lời anh, mím môi vài lần mới mở miệng:

“Anh không thấy em mất mặt lắm sao?”

Dường như để chứng minh, cô nói thêm:

“Bạn em đều bảo em làm màu, anh trai em đến bây giờ vẫn… vẫn… cứ mỗi lần em gây sự với anh ấy, anh ấy lại lấy chuyện này ra chế nhạo em.”

“Thế nào mà lại mất mặt được?” Cố Tranh hơi nghiêng người về phía cô, khóe môi mang theo nụ cười dịu dàng, đưa tay xoa nhẹ tóc cô:

“An Văn, hôm nay em rất dũng cảm.”

Cố Tranh nhẹ nhàng nói:

“Sợ hãi không phân biệt nặng nhẹ.”

An Văn nhìn qua, đôi mắt hơi mở to và đôi môi hơi hé ra như muốn nói: “Em không hiểu.”

Cố Tranh nhìn vào đôi mắt đỏ hoe ấy, thầm nghĩ, về nhà chắc nên chườm lạnh một chút.

Nhưng ngay sau đó, anh phủ nhận suy nghĩ này.

Trời lạnh quá.

“Có người sợ bụi phấn rơi từ cánh bướm, có người sợ những con rắn cực độc. Hai nỗi sợ này đều giống nhau.” Anh nói tiếp, “Mức độ sợ hãi phụ thuộc vào cảm nhận của từng người.”

An Văn suy nghĩ về lời anh, mím môi vài lần mới mở miệng:

“Anh không thấy em mất mặt lắm sao?”

Dường như để chứng minh, cô nói thêm:

“Bạn em đều bảo em làm màu, anh trai em đến bây giờ vẫn… vẫn… cứ mỗi lần em gây sự với anh ấy, anh ấy lại lấy chuyện này ra chế nhạo em.”

“Thế nào mà lại mất mặt được?” Cố Tranh hơi nghiêng người về phía cô, khóe môi mang theo nụ cười dịu dàng, đưa tay xoa nhẹ tóc cô:

“An Văn, hôm nay em rất dũng cảm.”

An Văn nhìn qua, đôi mắt hơi mở to và đôi môi hơi hé ra như muốn nói: “Em không hiểu.”

Cố Tranh nhìn vào đôi mắt đỏ hoe ấy, thầm nghĩ, về nhà chắc nên chườm lạnh một chút.

Nhưng ngay sau đó, anh phủ nhận suy nghĩ này.

Trời lạnh quá.

“Có người sợ bụi phấn rơi từ cánh bướm, có người sợ những con rắn cực độc. Hai nỗi sợ này đều giống nhau.” Anh nói tiếp, “Mức độ sợ hãi phụ thuộc vào cảm nhận của từng người.”

An Văn suy nghĩ về lời anh, mím môi vài lần mới mở miệng:

“Anh không thấy em mất mặt lắm sao?”

Dường như để chứng minh, cô nói thêm:

“Bạn em đều bảo em làm màu, anh trai em đến bây giờ vẫn… vẫn… cứ mỗi lần em gây sự với anh ấy, anh ấy lại lấy chuyện này ra chế nhạo em.”

“Thế nào mà lại mất mặt được?” Cố Tranh hơi nghiêng người về phía cô, khóe môi mang theo nụ cười dịu dàng, đưa tay xoa nhẹ tóc cô:

“An Văn, hôm nay em rất dũng cảm.”

Dường như để chứng minh, cô nói thêm:

“Bạn em đều bảo em làm màu, anh trai em đến bây giờ vẫn… vẫn… cứ mỗi lần em gây sự với anh ấy, anh ấy lại lấy chuyện này ra chế nhạo em.”

“Thế nào mà lại mất mặt được?” Cố Tranh hơi nghiêng người về phía cô, khóe môi mang theo nụ cười dịu dàng, đưa tay xoa nhẹ tóc cô:

“An Văn, hôm nay em rất dũng cảm.”

“Thế nào mà lại mất mặt được?” Cố Tranh hơi nghiêng người về phía cô, khóe môi mang theo nụ cười dịu dàng, đưa tay xoa nhẹ tóc cô:

“An Văn, hôm nay em rất dũng cảm.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »