“Cố viện trưởng, ông bị làm sao vậy?” Nguyệt Hi Nhi thấy biểu cảm của Cố Bình Xuyên đột ngột thay đổi thì có chút kỳ lạ.
Dẫu sao với thân phận, thực lực và kiến thức của Cố Bình Xuyên, chuyện có thể khiến sắc mặt ông thay đổi lớn như vậy vốn không nhiều.
“Không có gì.” Cố Bình Xuyên lắc đầu, sau đó không kịp chờ đợi mà nói với Tề Nhạc: “Điếm trưởng, làm ơn cho tôi một phần thạch trái cây.”
Đẳng cấp càng cao, độ khó trong việc tôi luyện đấu khí và ma lực lại càng lớn.
Lấy một ví dụ đơn giản, nếu đấu khí cấp Dũng Giả có độ tinh thuần là một, thì tốn thời gian tôi luyện để nâng độ tinh thuần lên thành hai, tức là độ tinh thuần đã tăng gấp đôi.
Thế nhưng, với đấu khí cấp Anh Hùng, độ tinh thuần ít nhất cũng là một trăm, nếu tốn thời gian tôi luyện để nâng độ tinh thuần lên thêm một điểm, thì đối với đấu khí cấp Anh Hùng mà nói, cũng chỉ là tăng thêm một phần trăm độ tinh thuần mà thôi.
So với đẳng cấp thấp, độ khó có thể nói là cách biệt một trời một vực.
Cho nên, trong mắt Nguyệt Hi Nhi, hiệu quả đặc biệt của những món ăn vặt này dường như không quan trọng lắm, nhưng lại có thể khiến Cố Bình Xuyên kinh hãi thất sắc.
Bởi vì đối với cường giả ở cấp bậc như Cố Bình Xuyên, điều này thực sự quá quan trọng.
Cũng giống như việc gia tăng thuộc tính trước đó, dù chỉ là một chút nâng cao, dưới sự gia trì của đấu khí và ma lực, thực lực chân chính cũng có thể tăng lên cực lớn.
Đấu khí và ma lực sau khi được tôi luyện cũng là đạo lý tương tự.
Đó là lý do Cố Bình Xuyên lại nôn nóng đến vậy.
Dẫu sao vật phẩm trân quý thế này, vạn nhất lại giống như những viên đan dược tăng thuộc tính vĩnh viễn kia, số lượng khan hiếm thì phải làm sao?
Phải biết rằng, Ma Linh Đan mua ở đây trước đó, sau khi trở về Huy Hoàng học viện, Cố Bình Xuyên đã lập tức sử dụng.
Hiệu quả mang lại cũng tốt đến bất ngờ.
Nó giúp nâng cao tốc độ ngưng tụ ma pháp và cả uy lực của ma pháp.
Dù là hạng mục nào, đối với ma pháp sư đều dùng được, thậm chí đối với mục sư cũng có tác dụng.
“Nếu ông muốn thạch trái cây thì ở đằng kia, cứ tự mình qua xem là biết.” Tề Nhạc không ngờ Cố Bình Xuyên lại kích động như vậy, vội vàng chỉ tay về phía vị trí của máy bán hàng tự động.
“Xem ra lần này đã đuổi kịp rồi.” Cố Bình Xuyên vội vàng bước về hướng Tề Nhạc chỉ.
Có vẻ như tình trạng đứt hàng đan dược lần trước đã để lại ấn tượng sâu sắc cho Cố Bình Xuyên.
“Một viên linh tinh một phần, mỗi người mỗi ngày giới hạn mua một phần.”
Sau khi đọc xong hướng dẫn trên máy bán hàng tự động, Cố Bình Xuyên lại nhìn thấy dòng chữ được Tề Nhạc viết bằng mực đen trên giấy trắng dán ngay phía sau.
“Xem ra số lượng này quả thực không nhiều, nếu không cũng chẳng cần giới hạn mua.”
Cố Bình Xuyên thầm cảm thấy may mắn vì mình đến sớm, sau đó lấy linh tinh ra mua một phần thạch trái cây.
Còn về khoai tây chiên và bánh mì kẹp thịt xông khói, Cố Bình Xuyên thân là ma pháp sư, không có đấu khí cần tôi luyện, nhu cầu về thể phách cũng không lớn lắm.
“Hê, điếm trưởng, chào buổi sáng nhé.”
Đúng lúc Cố Bình Xuyên định ăn thạch, Hổ Thú và Huyết Lang cùng nhau bước vào cửa tiệm, phía sau còn có không ít đội viên của đội Huyết Lang.
Vì không cần ăn sáng nên họ đến sớm hơn.
“Chào các người.” Tề Nhạc thản nhiên đáp lại một câu, rồi lại ngồi xuống.
“Mua đồ, mua bữa sáng, rồi vào phòng, các người đánh nhau lâu như vậy mà sao chẳng thấy tiến bộ chút nào thế.” Huyết Lang vừa cằn nhằn các đội viên, vừa đi tới bên cạnh máy bán hàng tự động, mua đủ cả ba loại đồ ăn vặt.