"Lão già đó nhắc tới ta, chắc cũng chẳng nói lời hay ho gì đâu, không nhắc nữa, không nhắc nữa." Cố Bình Xuyên quả nhiên là người phóng khoáng.
"Cố viện trưởng nói đùa rồi, phụ hoàng mỗi lần nhắc tới ngài đều nói ngài là anh hùng của Hoang Nguyên Đế quốc, nói rằng nếu bàn về thực lực ở Hoang Nguyên Đế quốc, người chỉ xếp thứ hai, ngài mới là đệ nhất." Lăng Khiếu cung kính nói.
"Ha ha ha, không cần cố ý tâng bốc lão hủ, thực lực của Hỏa Hoàng mạnh mẽ ra sao, ta vẫn nắm rõ." Cố Bình Xuyên nheo mắt cười.
Sau khi cười xong, ông mới nhìn về phía Tề Nhạc: "Vị tiểu hữu này, chắc hẳn ngươi chính là chủ tiệm của cửa hàng nhỏ này nhỉ."
"Đúng vậy, lão tiên sinh, xin hỏi ngài cần gì ạ?" Tề Nhạc nhờ vào hệ thống nên có thể cảm nhận được sức mạnh bàng bạc trong cơ thể vị lão tiên sinh trước mắt.
Kẻ được gọi là cấp anh hùng, là nền tảng lập quốc, sức mạnh của người đó chỉ có thể đáng sợ hơn những gì hắn tưởng tượng.
Tuy nhiên, chỉ cần ở trong tiệm, sức mạnh này đối với Tề Nhạc mà nói cũng chẳng tính là uy hiếp.
"Lão hủ nghe nói, trong tiệm này có vài loại đan dược thần kỳ, không biết là còn dư lại không?" Cố Bình Xuyên hỏi.
"Đan dược thì có rất nhiều, không biết lão tiên sinh cần loại nào?"
Chỉ nói mỗi hai chữ đan dược, Tề Nhạc cũng đâu biết họ cần loại nào.
Cũng giống như đi tiệm thuốc mua thuốc, chỉ nói mỗi chữ "viên nang", nếu thầy thuốc đoán được bạn muốn thuốc gì thì mới là chuyện lạ.
"Ồ? Nói vậy nghĩa là ở đây có rất nhiều loại đan dược sao?" Cố Bình Xuyên khá hứng thú hỏi ngược lại.
"Quả thực là có một vài loại." Tề Nhạc gật đầu, sau đó giới thiệu sơ qua về các loại đan dược.
Tuy nhiên, hắn vẫn giấu đi không nhắc tới Thăng Long Đan.
Dù sao thứ như Thăng Long Đan này, cũng chẳng biết khi nào mới có hàng.
Nhưng dù là vậy, trong số các loại đan dược được kể ra, số lượng đan dược giúp tăng vĩnh viễn thuộc tính cũng không ít.
Tề Nhạc kể tới loại nào, vẻ kinh ngạc trong mắt Cố Bình Xuyên lại tăng thêm một phần.
Sắc mặt của Mạnh Tương Dự và Ngũ Tác Chu cũng chẳng khá hơn là bao, sự chấn động trong lòng họ thậm chí còn sâu sắc hơn.
Cấp bậc càng cao, càng hiểu rõ việc tăng thêm một chút thuộc tính này khó khăn tới nhường nào.
Vốn dĩ họ cho rằng, có được một loại Đoán Thể Đan đã là đoạt lấy tạo hóa của đất trời rồi.
Nhưng bây giờ họ mới phát hiện ra, bản thân đã sai lầm đến mức nào.
Trong cái tiệm nhỏ bé này, vậy mà lại sở hữu nhiều loại đan dược tăng vĩnh viễn thuộc tính đến thế.
Thậm chí sau khi Tề Nhạc nhắc đến hạn chế sử dụng và số lượng dùng cho mỗi loại đan dược, họ lại càng cảm thấy điều đó là đương nhiên.
Nếu thứ đan dược thần kỳ như thế này mà có thể sử dụng vô hạn, thì tuyệt đối có thể đảo lộn thế giới này.
"Vị tiểu hữu này, ngươi bán đan dược quý giá như vậy trong tiệm, chẳng lẽ không sợ có người đến cướp đoạt sao?" Cố Bình Xuyên không khỏi có chút nghi hoặc.
"Lão tiên sinh nói đùa, đã dám bày ra đây thì đương nhiên ta đã tính đến những vấn đề này rồi." Tề Nhạc thản nhiên nói.
Nếu thật sự có kẻ dám đến tiệm gây chuyện, hệ thống phòng ngự được trang bị trong tiệm sẽ dạy cho đám người đó cách làm người ngay lập tức.
"Tốt, quả nhiên anh hùng xuất thiếu niên." Cố Bình Xuyên vỗ tay cười lớn.
"Đừng nói nhiều nữa, những đan dược đó, trong tiệm đều còn hàng chứ?" Mạnh Tương Dự không kiềm chế được hỏi.
"Nếu là nói đến những đan dược tăng vĩnh viễn thuộc tính đó, trong tiệm vẫn còn, và loại phù hợp với các ngài thì chắc chỉ có cái này thôi." Tề Nhạc lấy ra hai chiếc bình sứ nhỏ đựng Ma Linh Đan.
Hạn chế tất cả các chức nghiệp Pháp sư mới có thể sử dụng.
Những loại như Đoán Thể Đan không có hạn chế kia, vừa có hàng là sẽ bị đám người Huyết Lang gom sạch ngay.