, tự bán mình. Tự thề với lòng, chỉ cần có người thiện tâm cứu mẹ của hắn, làm trâu làm ngựa suốt đời suốt kiếp hắn cũng cam lòng.
*Thời xưa, khi có người cắm cành cây lên người tức là họ đang tỏ ý rằng muốn bán thân.
Bùi Nguyên Tu cảm thấy hắn hiếu tâm, để lại tiền bạc, thỉnh đại phu giúp hắn. Thực ra cũng không phải muốn hắn báo đáp, ai ngờ đợi đến khi mẹ già nhà hắn khỏi bệnh, tiểu tử này lại tự hỏi đường tự tìm đến. Từ đó theo Bùi Nguyên Tu vào sinh ra tử ở biên cảnh đã năm năm rồi.
Lão Lục vui tươi hớn hở cảm tạ Vương gia, sau đó mới lui ra ngoài.
Buổi tối, các huynh đệ đều đãi tiệc chúc mừng hắn.
Thẩm Tam Nhi bưng bát rượu, nói: “Huynh đệ, ca ca chúc mừng ngươi, cuối cùng đã có thê tử rồi!”
“Cảm ơn ca ca.” Lão Lục ngửa đầu một hơi uống cạn bát rượu.
Thẩm Tam Nhi cũng uống hết, cười mắng: “Thực không ngờ, tiểu tử ngốc như ngươi vậy mà có thê tử trước cả ta!”
“Khà khà!” Lão Lục cười ngây ngô: “Mẹ già nhà ta nói, người ngốc cũng có phúc của người ngốc!”
Mọi người nghe vậy liền gật gù: “Có lý!”
Thẩm Tam Nhi nói: “Hai vị Bùi quản sự có thê tử, con cũng có luôn rồi. Nhi tử mập mạp nhà Mạnh Thạch cũng đã chạy theo bên người tiểu Vương gia. Ta nhìn mà lòng ngứa ngáy hết sức.” Hắn buồn đến mức làm hẳn một bát rượu đầy, bỗng nhiên hỏi: “Các vị cảm thấy vị Tẩy Bích cô nương bên người Vương phi thế nào? Ta thấy hai phu nhân của huynh đệ Bùi quản sự rất được, hẳn vị này cũng không hề kém!”
“Cái gì? Ngươi muốn lấy nàng sao?” Lão Ngô hỏi hắn.
“Có cái gì là không thể?” Thẩm Tam Nhi lại uống cạn bát rượu lớn, ăn một miếng thịt lớn, lại nói: “Ngày mai ta phải đi tim Vương gia đòi thê tử! Vương gia đau lòng chúng ta hán tử lớn tuổi không có người nâng khăn sửa túi!”
Mạnh Thạch cười mắng hắn: “Việc này Vương gia làm sao có thể làm chủ được! Tẩy Bích là nha hoàn thân cận bên người Vương phi, làm sao có thể tùy tiện hứa thân!”
“Không thử một lần làm sao biết kết quả.” Thẩm Tam Nhi động cùi chỏ vào người Lưu Hải: “Ngươi nói có đúng không?”
Lưu Hải kéo khóe miệng gật đâu, sau đó buồn bã uống rượu. Chẳng biết tại sao trong lòng lại không mấy vui vẻ. (MTLTH.dđlqđ)
Thẩm Tam Nhi càng nói càng cao hứng: “Ai, lão Ngô, ngươi nói ngươi đang coi trọng ai? Không bằng ta với ngươi cùng tìm Vương gia đòi vợ? Ta giúp ngươi lấy con gái nhà người ta về làm vợ!”
Lão Ngô trừng mắt to như trâu, nhìn hắn mắng: “Ta không cùng ngươi mượn rượu làm càn.” Tuy nói thì nói vậy chứ trong lòng lại nhủ thầm, không bằng ngày nào đó đi hỏi thử Đào Châu xem thế nào?
Tập tin gởi kèm:
Chú thích: Các binh khí mà Bùi Nguyên Tu chuẩn bị cho Đình nhi
vu-khi-ngay-xua.jpg [ 63.46 KiB | Đã xem 732 lần ]
Chú thích: Cọc hoa mai
...9-mai-hoa-thung1.jpg [ 84.63 KiB | Đã xem 732 lần ]
Chú thích: Cọc hình nhân