Helena gọi chúng tôi, cô phải quay về làng cho kịp buổi tập dượt trang phục và khi họ chào tạm biệt nhau, Jenny-May và tôi tranh thủ chụm đầu cùng nhìn vào chiếc máy ảnh tôi đang cầm trong tay và cười. Tôi bấm máy và nhẹ nhàng đút tấm ảnh vào túi áo sơ mi. Jenny-May từ chối lời mời của Helena đến xem kịch, cô thích ở nhà cùng gia đình hơn. Chúng tôi nói sẽ gặp lại nhau lần nữa dù cả hai không đưa ra lời hẹn nào. Không có ác ý gì ở đây cả, chẳng qua là tôi cảm thấy tôi đã nói ra tất cả rồi hoặc nếu không nói ra thì cũng hiểu cả rồi, và có lẽ cô ấy cũng thế. Đôi khi đó là tất cả những gì người ta thực sự cần. Chỉ cần biết là đủ.
Chúng tôi mượn đèn pin của Jenny-May vì mặt trời đã khuất sau những rặng cây, để lại chúng tôi mờ ảo trong ánh sáng xanh trắng. Helena dẫn chúng tôi trở về làng. Cuối cùng tôi cũng có thể nhìn thấy ánh sáng từ xa. Vẫn chưa hết ngất ngây với hạnh phúc, tôi vừa đi vừa cho tay vào túi lấy những tấm hình ra xem lại lần nữa.
Tôi tìm hai lần rồi sục tay quanh túi lần thứ ba. Không có tấm hình nào cả.
"Ồ không.” tôi rền rĩ và dừng bước, ngay lập tức nhìn xuống dưới chân.
"Chuyện gì vậy?” Bobby dừng bước theo và gọi Helena dừng lại.
"Bức hình chụp tôi và Jenny-May rơi mất rồi.” Tôi dợm bước vội đi ngược lại con đường vừa đi.
"Khoan đã, Sandy.” Bobby chạy theo, nhìn xuống dưới đất.
"Chúng ta đã đi được gần một giờ đồng hồ rồi. Nó có thể rơi ở bất kỳ đâu. Vì vở kịch, chúng ta phải quay lại Hội trường, bây giờ chúng ta cũng đã bị muộn rồi. Chị có thể chụp hình lại với cô ấy vào ngày mai khi trời sáng.
"Không, tôi không thể,” tôi van nài, căng mắt nhìn xuống đất trong bóng tối mịt mùng.
Helena, từ nãy đến giờ không nói câu nào, bước lại gần chúng tôi.
"Em làm rơi nó à?”
Câu nói khiến tôi ngừng lại và ngẩng đầu lên nhìn Helena. Vẻ mặt chị rất nghiêm trang, giọng chị từ tốn.
"Em đoán thế. Em nghĩ nó tuột khỏi túi áo và rơi ra.”
“Em biết chị đang nói về điều gì mà.”
"Không, rõ ràng em đánh rơi nó. Túi của em hở như thế này mà, chị thấy không?" Tôi chỉ cho họ thấy túi áo ngực rất nông của mình. "Mọi người cứ đi trước di, em sẽ tìm quanh đây thêm một lúc nữa.”
Họ có vẻ lưỡng lự.
“Chúng ta mới chỉ đi được có năm phút thôi mà. Em có thể thấy con đường dẫn đến đây, tôi cười. "Em sẽ không sao cả đâu, thật đấy. Em phải tìm ra tấm ảnh và sau đó em sẽ đến thẳng Hội trường để xem kịch. Em hứa.”
Helena nhìn tôi băn khoăn, giằng xé giữa việc ở lại giúp tôi hay về giúp mọi người chuẩn bị cho buổi diễn tập.
“Em sẽ không để chị ở lại một mình,” Bobby nói.
"Đây, Sandy, cầm lấy đèn pin này. Bobby và chị có thể tự tìm đường về. Chị biết em cần phải tìm ra bức ảnh.” Helena đưa cây đuốc cho tôi và tôi nghĩ tôi thấy những giọt nước mắt trên mắt chị.
"Helena, đừng lo lắng nữa ! " Tôi cười. "Em sẽ ổn mà.”
"Chị biết em sẽ ổn mà cưng.” Chị vươn người về phía trước và, trước sự ngạc nhiên của tôi, chị hôn vội lên má tôi và ôm chặt tôi thật nhanh. "Hãy cẩn thận.”
Bobby nhìn qua vai Helena và cười với tôi. "Chị ấy sẽ không chết đâu, Helena, chị biết mà.”
Helena vỗ yêu vào đầu Bobby. "Đi với tôi nào. Tôi cần cậu mang tất cả trang phục từ cửa hàng về càng nhanh càng tốt, Bobby! Cậu hứa là sẽ mang chúng đến từ hôm qua cơ mà ! "
"Ồ, đó là trước khi David Copperfield được điều động tới Hội trường!" cậu ta hài hước chống chế.
Helena đưa mắt lườm cậu.
"Được rồi, được rồi ! " Cậu quay lưng lại phía Helena. “Hy vọng chị tìm thấy tấm hình, Sandy."
Bobby nháy mắt với tôi trước khi đi theo Helena. Tôi nghe tiếng họ đùa giỡn với nhau cho đến khi những âm thanh ấy nhỏ dần và họ tiến vế khu làng.
Tôi nhìn quanh và lập tức bắt đầu xem xét kỹ dưới đất. Tôi có thế nhớ khá kỹ con đường chúng tôi vừa đi. Dường như chỉ có một con đường duy nhất, rất hiếm khi chúng tôi gặp một con đường khác đâm ngang, thế nên với đôi mắt căng ra, tôi tìm đường trở lại sâu trong rừng.
Helena và Bobby vội vàng chạy vòng ra khu vực sau sân khấu, chuẩn bị trang phục, khâu lại những móc khóa bị hỏng và những đường chỉ đứt vào phút cuối, tập lại với những thành viên lộ rõ vẻ lo lắng và động viên họ lần cuối. Helena nhanh chóng trở về chỗ ngồi của cô ở khu vực dành cho khán giả bên cạnh Joseph trước khi buổi biểu diễn bắt đầu. Giờ là lúc cô cảm thấy thật sự thư giãn sau một tiếng đồng hồ vừa qua.
"Sandy không đi cùng em à?" Joseph vừa hỏi vừa nhìn quanh.
"Không," Helena nói, nhìn thằng vế phía trước và tránh nhìn vào mặt chồng. "Cô ấy ở lại trong rừng."
]oseph cầm tay vợ và thì thầm, "Dọc bờ biển Kenya quê anh có một khu rừng tên là rừng Arabuko-Sokoke.”
"Em biết, anh đã từng kể với em,” Helena gật đầu.
" Ờ đó, có những cô gái kipepeo, những người giúp bảo tồn khu rừng.”
Helena quay lại nhìn chóng, cuối cùng cũng hiểu nghĩa của tên lóng này.
Anh cười. "Họ được gọi là những người canh giữ rừng.”
"Cô ấy ở lại trong rừng để tìm bức hình cô ấy chụp cùng Jenny-May. Cô ấy nghĩ cô ấy đã làm rơi nó trên đường đi.” Mắt Helena bắt đầu rưng rưng và Joseph siết chặt tay cô.
Màn sân khấu được kẻo ra.
Đôi lúc tôi nghĩ tôi dã nhìn thấy màu trắng của tấm ảnh lấp lánh trong ánh trăng và tôi đi dọc theo lối mòn đế tìm dưới những đám cỏ dại và lớp cây phía dưới, đuổi những chú chim nhỏ và những sinh vật lạ khác bằng ánh đèn pin. Sau khoảng nửa tiếng đồng hồ tôi chắc chắn là mình đã quay lại đúng khu đất trống lúc nãy. Tôi chiếu đèn pin xung quanh mình, cố tìm kiếm cái gì đó quen thuộc nhưng quanh tôi chỉ có cây, cây và toàn là cây. Tôi đi chậm lại, việc đó khiến tôi mất nhiều thời gian hơn để trở lại đúng chỗ ban nãy. Tôi quyết định tiếp tục đi theo hướng cũ. Trời tối đen như mực và bủa vây xung quanh tôi là tiếng cú kêu và tiếng những sinh vật đi lại trong khu vực của chúng, giật mình khi thấy tôi ở nơi tôi không thuộc về. Tôi không định ở lại lâu hơn nữa. Tôi rùng mình vì lạnh, cái se lạnh của buổi tối dần chuyển thành giá rét. Tôi chiếu đèn thắng về phía trước, cho rằng tôi đã đánh rơi tấm ảnh ở gần nhà Jenny-May hơn là tôi nghĩ.
"Tôi đang ở đâu thế này?" Orla Keane bước lên sân khấu trong khi Dorothy Gale nhìn khắp lượt khán phòng của Hội trường mà tối hôm đó đã biến thành nhà hát lớn. Hàng ngàn khuôn mặt đang nhìn cô, “Miền đất lạ này là miền đất nào?”
Ba mươi phút trôi qua, mệt mỏi, ướt đầm mổ hôi và chóng mặt khi cứ đi vòng vòng, tôi lại thấy khu đất trống lúc đầu hiện ra trước mắt. Tôi ngừng chạy, tựa lưng vào gốc cây gần đó để đứng cho vững và thở lấy lại sức. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhận ra tôi đã lo lắng về việc tôi bị mất tích nhiều hơn là tôi nghĩ.
"Tôi cần một trái tim,” Derek hát. "Tôi cần một khối óc.” Bernard phụ họa theo. Còn tôi cần lòng dũng cảm," Marcus nói khẽ, giọng buồn bã. Khán giả cười lăn khi thấy tất cả bọn họ nhảy lên sân khấu cùng Dorothy, tay trong tay.
Ánh trăng không còn bị che khuất bởi những tán cây nên khu đất trông có vẻ sáng sủa hơn. Phía dưới đất ánh lên màu xanh bạc và ở giữa khu đất tôi có thể thấy rõ một mảnh giấy vuông vắn nhỏ xinh màu trắng lấp lánh dưới ánh trăng. Dù vô cùng mệt mỏi và ngực đau buốt, tôi lấy hết sức chạy về phía tấm hình. Tôi biết tôi đã ở lại lâu hơn dự định, trong khi tôi đã hứa với Helena sẽ về kịp để xem kịch. Trong tôi những cảm xúc đan xen chồng chéo, một mặt tôi cảm thấy mình buộc phải tìm ra tấm hình, mặt khác tôi lại muốn về với Helena và những người bạn mới. Tôi hoàn toàn không tập trung khi cắm đầu cắm cổ chạy thật nhanh trong bóng đêm, với đôi giày cao gót của Barbara Langley. Tôi ngã đập vào tảng đá và cảm thấy khuỷu tay tôi bị bẻ xoắn. Chân tôi đau buốt, khiến tôi không thể đứng vững. Mặt tôi đập xuống đất nhanh đến. mức tôi không thể kịp làm gì để tránh không cho việc đó xẩy ra.
"Ý anh là trong con người tôi có một sức mạnh có thể đưa tôi về nhà bất cứ lúc nào?” Orla Keane hỏi một cách ngây thơ. Khán giả cười to.
"Đúng thế, Dorothy,” Carol Dempsey, cải trang thành mụ phù thủy tốt bụng Glinda, nói bằng chất giọng trầm ấm vốn có của cô. "Chỉ cần gõ hai gót hài đều nhau và nói những từ cần nói.”
Helena và Joseph siết chặt tay nhau hơn.
Orla Keane nhắm mắt và bắt đầu gõ đều gót hài. "Không có nơi nào như nhà mình.” cô nói, cuốn theo mọi người vào câu thần chú của mình. "Không có nơi nào như nhà mình.”
Josepth quay sang nhìn vợ và thấy những giọt nước mắt lăn trên má cô. Anh lấy ngón tay cái ngăn không cho những giọt nước mắt ấy rớt xuống. "Kipepeo của chúng ta đã bay đi rồi.”
Helena gật đầu và một giọt nước mắt khác lại lăn trên má.
Tôi cảm thấy rã rời, đầu tôi đập mạnh vào vật gì đó rất cứng. Tôi cảm thấy nhói buốt dọc xương sống và mọi vật bỗng nhiên đen ngòm.
Trên sân khấu, Orla Keane gõ đôi hài hồng ngọc một lần cuối trước khi biến mất trong làn khói mờ ảo, nhờ vào những tràng pháo hoa do Bobby đốt. "Không có nơi nào như nhà mình.”