Cô dâu của trung tá

Lượt đọc: 6076 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
- Chương 1 - Chương 2 - Chương 3 - Chương 4 - Chương 5 - Chương 6 - Chương 7 - Chương 8 - Chương 9 - Chương 10 - Chương 11 - Chương 12 - Chương 13 - Chương 14 - Chương 15 - Chương 16 - Chương 17 - Chương 18 - Chương 19 - Chương 20 - Chương 21 - Chương 22 - Chương 23 - Chương 24 - Chương 25 - Chương 26 - Chương 27 - Chương 28 - Chương 29 - Chương 30 - Chương 31 - Chương 32 - Chương 33 - Chương 34 - Chương 35 - Chương 36 - Chương 37 - Chương 38 - Chương 39 - Chương 40 - Chương 41 - Chương 42 - Chương 43 - Chương 44 - Chương 45 - Chương 46 - Chương 47 - Chương 48 - Chương 49 - Chương 50 - Chương 51 - Chương 52 - Chương 53 - Chương 54 - Chương 55 - Chương 56 - Chương 57 - Chương 58 - Chương 59 - Chương 60 - Chương 61 - Chương 62 - Chương 63 - Chương 64 - Chương 65 - Chương 66 - Chương 67 - Chương 68 - Chương 69 - Chương 70 - Chương 71 - Chương 72 - Chương 73 - Chương 74 - Chương 75 - Chương 76 - Chương 77 - Chương 78 - Chương 79 - Chương 80 - Chương 81 - Chương 82 - Chương 83 - Chương 84 - Chương 85 - Chương 86 - Chương 87 - Chương 88 - Chương 89 - Chương 90 - Chương 121 - Chương 122 - Chương 123 - Chương 124 - Chương 125 - Chương 126 - Chương 127 - Chương 128 - Chương 129 - Chương 130 - Chương 131 - Chương 132 - Chương 133 - Chương 134 - Chương 135 - Chương 136 - Chương 137 - Chương 138 - Chương 139 - Chương 140 - Chương 141 - Chương 142 - Chương 143 - Chương 144 - Chương 145 - Chương 146 - Chương 147 - Chương 148 - Chương 149 - Chương 150 - Chương 151 - Chương 152 - Chương 153 - Chương 154 - Chương 155 - Chương 156 - Chương 157 - Chương 158 - Chương 159 - Chương 160 - Chương 161 - Chương 162 - Chương 163 - Chương 164 - Chương 165 - Chương 166 - Chương 167 - Chương 168 - Chương 169 - Chương 170 - Chương 171 - Chương 172 - Chương 173 - Chương 174 - Chương 175 - Chương 176 - Chương 177 - Chương 178 - Chương 179 - Chương 180 - Chương 181 - Chương 182 - Chương 183 - Chương 184 - Chương 185 - Chương 186 - Chương 187 - Chương 188 - Chương 189 - Chương 190 - Chương 191 - Chương 192 - Chương 193 - Chương 194 - Chương 195 - Chương 196 - Chương 197 - Chương 198 - Chương 199 - Chương 200 - Chương 201 - Chương 202 - Chương 203 - Chương 204 - Chương 205 - Chương 206 - Chương 207 - Chương 208 - Chương 209 - Chương 210 - Chương 211 - Chương 212 - Chương 213 - Chương 214 - Chương 215 - Chương 216 - Chương 217 - Chương 218 - Chương 219 - Chương 220 - Chương 221 - Chương 222 - Chương 223 - Chương 224 - Chương 225 - Chương 226 - Chương 227 - Chương 228 - Chương 229 - Chương 230 - Chương 231 - Chương 232 - Chương 233 - Chương 234 - Chương 235 - Chương 236 - Chương 237 - Chương 238 - Chương 239 - Chương 240 - Chương 241 - Chương 242 - Chương 243 - Chương 244 - Chương 245 - Chương 246 - Chương 247 - Chương 248 - Chương 249 - Chương 250 - Chương 251 - Chương 252 - Chương 253 - Chương 254 - Chương 255 - Chương 256 - Chương 257 - Chương 258 - Chương 259 - Chương 260 - Chương 261 - Chương 262 - Chương 263 - Chương 264 - Chương 265 - Chương 266 - Chương 267 - Chương 268 - Chương 269 - Chương 270 - Chương 271 - Chương 272 - Chương 273 - Chương 274 - Chương 275 - Chương 276 - Chương 277 - Chương 278 - Chương 279 - Chương 280 - Chương 281 - Chương 282 - Chương 283 - Chương 284 - Chương 285 - Chương 286 - Chương 287 - Chương 288 - Chương 289 - Chương 290 - Chương 291 - Chương 292 - Chương 293 - Chương 294 - Chương 295 - Chương 296 - Chương 297 - Chương 298 - Chương 299 - Chương 300 - Chương 301 - Chương 302 - Chương 303 - Chương 304 - Chương 305 - Chương 306 - Chương 307 - Chương 308 - Chương 309 - Chương 310 - Chương 311 - Chương 312 - Chương 313 - Chương 314 - Chương 315 - Chương 316 - Chương 317 - Chương 318 - Chương 319 - Chương 320 - Chương 321 - Chương 322 - Chương 323 - Chương 324 - Chương 325 - Chương 326 - Chương 327 - Chương 328 - Chương 329 - Chương 330 - Chương 331 - Chương 332 - Chương 333 - Chương 334 - Chương 335 - Chương 336 - Chương 337 - Chương 338 - Chương 339 - Chương 340 - Chương 341 - Chương 342 - Chương 343 - Chương 344 - Chương 345 - Chương 346 - Chương 347 - Chương 348 - Chương 349 - Chương 350 - Chương 351 - Chương 352 - Chương 353 - Chương 354 - Chương 355 - Chương 356 - Chương 357 - Chương 358 - Chương 359 - Chương 360 - Chương 361 - Chương 362 - Chương 363 - Chương 364 - Chương 365 - Chương 366 - Chương 367 - Chương 368 - Chương 369 - Chương 370 - Chương 371 - Chương 372 - Chương 373 - Chương 374 - Chương 375 - Chương 376 - Chương 377 - Chương 378 - Chương 379 - Chương 380
Tiến »
- Chương 133
nhân sinh giống như lần đầu gặp gỡ 2

❊ ❊ ❊

Hàm Hàm vừa vào phòng đã cảm thấy không bình thường, Tố Tố một mực muốn ly hôn, còn dọn hết đồ, chẳng lẽ là thật? Cô trợn mắt, “Các cậu thật sự ly hôn?”

Tố Tố đưa chai nước suối cho Hàm Hàm, “Không khác bao nhiêu đâu.”

“Sao lại không khác, ly hôn còn khác chỗ nào chứ? Cậu phải nói rõ cho tớ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tố Tố uống một ngụm nước rồi từ từ nói: “Vốn dĩ thứ hai làm thủ tục ly hôn, nhưng mà anh ấy tạm thời có nhiệm vụ, tớ không thể làm gì khác đành chờ vài hôm nữa anh ấy trở về rồi tính tiếp.”

“Anh ta đồng ý ly hôn? Thật sự đồng ý?” Hàm Hàm không tin, bởi vì theo cô biết, Sở Lăng Xuyên quyết tâm không ly hôn, “Anh ta đồng ý thật hay giả?”

Tố Tố nhìn Hàm Hàm, tâm trạng tụt dốc, “Lãnh đạo cũng đã phê chuẩn, thỏa thuận ly hôn cũng đã kí, cậu nói xem. Tốt rồi, không nói chuyện này nữa, cậu nghỉ đủ chưa, nghỉ đủ rồi thì khuân đồ với tớ.”

Hàm Hàm ngồi trên ghế sofa không động đậy, nghiêm túc nhìn Tố Tố, “Tố Tố, tớ tốt bụng nhắc nhở cậu, cậu phải nghĩ cách, bây giờ còn kịp, không phải vẫn còn chưa ly hôn sao?”

Sắc mặt Tố Tố ảm đạm, cô thở dài, “Bây giờ anh ấy quyết tâm muốn ly hôn, nếu không cũng sẽ không báo cáo lên lãnh đạo, cũng không chủ động kí tên.

Chuyện này đã không thể vãn hồi nữa rồi, chờ ngày anh ấy về chính là ngày chúng tớ chia tay.” Huống chi, người đòi ly hôn là cô, bây giờ cô không nói, Sở Lăng Xuyên cũng không làm.

Hàm Hàm suy nghĩ một chút, mắt sáng lên, “Có lẽ anh ấy muốn cậu giữ anh ấy lại.”

“Thôi đi, anh ấy nay đây mai đó, không cố định, tớ đi đâu mà giữ. Được rồi, cậu không cần khuyên tớ, chuyện ly hôn lằng nhằng lâu như vậy, thật ra ai cũng tổn thương, tớ cũng không muốn cố gắng nữa, đau dài không bằng đau ngắn, cứ như vậy đi, khuân đồ nào.”

Hàm Hàm cũng nghĩ như vậy, Tố Tố muốn ly hôn, Sở Lăng Xuyên không muốn, cố gắng cứu vãn, khi Tố Tố thông suốt, ý chí kiên trì của Sở Lăng Xuyên rốt cuộc bị hao mòn, chết dần chết mòn, hơn nữa, anh là quân nhân, đâu có nhiều thời gian dành cho chuyện nhi nữ tình trường, cho nên một lần ra tay là độc ác.

Tố Tố cũng bởi vì quá đau khổ, lúc nào cũng nghĩ đến ly hôn, Sở Lăng Xuyên hạ quyết tâm, với tính tình này của cô, sẽ không bao giờ xuống nước trước Sở Lăng Xuyên. Hoặc là Tố Tố chưa ý thức được vị trí của Sở Lăng Xuyên trong lòng mình.

Hai người rơi vào trầm mặc, đồ đạc cũng không nhiều lắm, chỉ chốc lát đã chuyển xong, Tố Tố cầm trên tay món đồ cuối cùng, cô quay lại nhìn ngôi nhà, trong lòng không biết là tư vị gì.

Tố Tố đưa đồ về nhà, ba An và mẹ An cũng không nói gì, bởi vì chuyện Tố Tố và Sở Lăng Xuyên ly hôn chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Bọn họ hiểu rõ Tố Tố, cô rất hiếu thuận, chuyện này chắc chắn ảnh hưởng đến cô, cho nên hai ông bà cũng không đành lòng nói cái gì.

Việc đã đến mức này, cũng không có gì tốt để khuyên, khi con gái mình muốn ly hôn, còn có thể quở trách, khuyên bảo, nhưng bây giờ, đối tượng lại là Sở Lăng Xuyên muốn ly hôn trước, cho nên bây giờ phải tôn trọng quyết định của anh.

Tố Tố giữ Hàm Hàm ở lại ăn cơm trưa, sau đó đi tụ tập ở KTV, lần này không có Tiểu Nhiên, bởi vì cô ấy mang bầu.

Cả một phòng rộng lớn, chỉ có hai người cầm mic hát, Hàm Hàm uống bia, Tố Tố uống nước trái cây, không lâu sau, Hàm Hàm bắt đầu không tỉnh táo, hát bài mùa mưa mười bảy tuổi rồi ôm Tố Tố khóc, khóc vì thanh xuân qua nhanh, khóc vì chẳng mấy chốc đã 26 tuổi.

Thương tâm chán rồi lại mắng La Vĩ Khôn, dây dưa không dứt, không kết hôn với cô nhưng cũng không buông tha cô, cô đổi đến 800 bạn trai nhưng lần nào cũng bị anh ta phá hư, cô tuyên bố sẽ lặng lẽ túm một người đi cục dân chính, La Vĩ Khôn biết rõ cũng chẳng thể làm gì vì đã muộn.

Tố Tố cũng phát tiết hết những gì trong lòng cô bấy lâu nay, cũng may, cô không có uống rượu.

Do Tố Tố uống quá nhiều nước nên hai người phải đi vệ sinh, Tố Tố xong trước, cô đứng ở bồn rửa tay, đây là chỗ dùng chung cho cả nam và nữ, đột nhiên có một người đàn ông cấp tốc chạy vào ói như điên.

Tố Tố nhíu mày, cô cảm thấy người này vô cùng quen mắt, khi anh ta ngẩng đầu lên rửa mặt, tầm mắt hai người chạm nhau.

Thẩm Hạo Vũ? Tố Tố kinh ngạc, còn chưa kịp phản ứng thì cả người cô đã bị ôm lấy, cô giãy giụa thế nào cũng không ra được, giọng nói của Thẩm Hạo Vũ vang lên.

“Nhược Tố? Thật sự là em, anh không có nằm mơ, Nhược Tố, anh đã trở về, anh về rồi, thật sự xin lỗi, để em chờ bốn năm,.........Bốn năm, mỗi ngày anh đều suy nghĩ rằng, em đừng kết hôn, đừng kết hôn……..từ trước đến giờ anh đều không bỏ em, không phụ em, chỉ là anh bất đắc dĩ, anh yêu em, vẫn luôn yêu, Nhược Tố, Nhược Tố, tha thứ cho anh, tha thứ cho anh………...”

Thẩm Hạo Vũ nói năng tùy tiện, mà cả người Tố Tố đã cứng đờ, lúc này chính Hàm Hàm cũng kinh hãi, Thẩm Hạo Vũ ôm Tố Tố, thậm chí còn tỏ tình.

Có hai người đàn ông đi vào, Tố Tố biết một người, đó là thành viên trong đội hình sự của ba cô, cô hốt hoảng, lần này làm thế nào đây?

Hai người đàn ông này ngẩn ra, vội vàng kéo Thẩm Hạo Vũ lại, nói với Tố Tố: “Tố Tố, Hạo Vũ say rồi, em đừng để ý, cậu ta mượn rượu làm càn đấy.”

Thẩm Hạo Vũ bị kéo ra, thân thể Tố Tố không ổn định, lui về sau mấy bước, cố có chút luống cuống, “Ai da, anh ấy uống say rồi, các anh chăm sóc nhé, em đi trước.”

Tố Tố kéo Hàm Hàm đi, Thẩm Hạo Vũ ra sức vùng vằng đuổi theo, anh nhìn theo bóng lưng Tố Tố khổ sở nói: “Nhược Tố, em đừng đi, đừng rời khỏi anh..... Nhược Tố....”

Thẩm Hạo Vũ tránh thoát được sự giam cầm của hai đồng nghiệp, nhưng chân đứng không vững, ngã thẳng tắp xuống đất, anh say lợi hại, đã đứng không vững, lần này hai người đồng nghiệp vội vàng đỡ lấy đưa đi.

Tố Tố thấy Thẩm Hạo Vũ như thế, trong lòng cô cũng khó chịu, cô đã từng yêu anh sâu đậm, cũng vô cùng oán hận anh, giờ phút này, cô không tìm được cảm giác đó nữa, chỉ là khó chịu, đau lòng đến rơi lệ.

Cô chờ đợi bốn năm, trai qua bao thăng trầm của cuộc sống, cô oán trách anh, cố gắng quên anh đi, cố gắng làm một người vợ tốt, cố gắng đi yêu chồng mình, thế nhưng anh lại đang khổ sở.

Bây giờ, cô đã dần dần xếp anh vào quá khứ, trong lòng cô có một người cường thế chiếm chỗ, bây giờ cô mới biết, anh vẫn luôn yêu cô, anh không hề phụ cô, chỉ là chức trách của anh không cho phép hoàn thành lời hứa.

Nước mắt vô hình lăn dài trên khuôn mặt cô, nhưng không biết vì ai mà chảy xuống, lần đầu tiên cô cảm nhận được cuộc đời bọn họ đều là bi kịch, nhân sinh đùa giỡn.

Hàm Hàm biết Thẩm Hạo Vũ làm hình sự, cô chỉ suy đoán Thẩm Hạo Vũ bỏ Tố Tố lại bốn năm là để thi hành nhiệm vụ, hiện tại anh nói như vậy, suy đoán của cô càng được chứng thực.

Hàm Hàm cảm thấy Thẩm Hạo Vũ thật đáng thương, rõ ràng còn yêu Tố Tố, nhưng bởi vì nhiệm vụ mà bỏ qua người mình yêu, trơ mắt nhìn cô ấy đi lập gia đình, trở thành vợ người ta, thế nhưng phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, giấu hết tất cả yêu thương khổ sở vào trong lòng, chỉ khi uống say mới bộc phát, nếu không cả đời sẽ chẳng nói những lời này ra khỏi miệng.

Về đến nhà, Tố Tố vẫn không có cách nào bình tĩnh, hôm sau cô còn nhận được một tin nhắn xa lạ, nội dung là: Hôm qua anh xin lỗi, anh uống quá nhiều, đừng để trong lòng.

Không có kí tên, nhưng Tố Tố biết đó là Thẩm Hạo Vũ, cô do dự một chút rồi trả lời: Hôm qua em cũng uống nhiều quá nên không nhớ gì cả.

Thật ra thì, ai đã quen cô đều biết, cô không uống rượu.

Sau hôm đó, Tố Tố không gặp lại Thẩm Hạo Vũ, cũng không liên lạc, giống như chưa từng phát sinh chuyện gì, bọn họ vẫn không ảnh hưởng đến cuộc sống của nhau.

Kể cả cô và Sở Lăng Xuyên cũng thế, anh vẫn tắt máy, cô biết, tháng chín có một cuộc diễn tập quy mô lớn, sợ rằng rất lâu anh cũng không về.

Cứ như vậy,Tố Tố mang cái danh phụ nữ đã ly hôn trải qua cuộc sống hằng ngày. Tháng sau, Tiểu Nhiên sinh một cô con gái.

Tố Tố vui sướng chạy đến bệnh viện cùng Hàm Hàm, mẹ tròn con vuông, đứa bé thật khiến người ta yêu thích, nhìn Tiểu Nhiên làm mẹ, Tố Tố và Hàm Hàm đều vui mừng.

Trong bệnh viện chỉ có Tiểu Nhiên không có Thiệu Minh Thành đến, ít nhiều khiến người ta thương cảm, Tiểu Nhiên và Thiệu Minh Thành không đến được với nhau.

Từ sau khi sinh, Tiểu Nhiên đàng hoàng ở cữ trong nhà, điều khiến cô buồn nhất là mình không có sữa, chỉ đáng thương hai bảo bối phải uống sữa bột.

Tố Tố và Hàm Hàm vẫn đi làm, mặc dù Tố Tố chưa làm thủ tục ly hôn, giữa hai người hữu danh vô thực, chỉ thiếu mỗi cái thủ tục, mọi người cũng chấp nhận sự thật.

Triệu Đình Phương còn đến thăm Tố Tố một lần, hai người vui vẻ cùng nhau ăn cơm trưa. Có một số việc khó nói, ban đầu thủy hỏa bất dung, bây giờ cố sắp ly hôn với Sở Lăng Xuyên lại có thể chung sống tốt với bà.

Trời trở rét, thời tiết này chỉ muốn ngày ngày ở trong chăn, vậy là đã ba tháng cô và Sở Lăng Xuyên không liên lạc, không gặp nhau.

Tiểu Nhiên hết thời gian ở cữ, theo như lời cô ấy, không cần ở nhà chịu tội nữa, ở cữ ngày ngày có người hầu hạ, cái gì cũng không thể làm, thật sự không thoải mái, chuyện đầu tiên phải làm là tắm rửa sạch sẽ.

Hàm Hàm gọi điện thoại tới hẹn Tố Tố và Tiểu Nhiên ra ngoài, cô ấy có một tin tức trọng đại muốn tuyên bố, _lqdon_dd_ chỉ là đứa bé đang còn quá nhỏ, không thể cho ra ngoài.

Địa điểm gặp mặt vẫn là quán cay Tứ Xuyên, không biết Hàm Hàm có dự tính gì.

Tan việc, Tố Tố lái một chiếc xe nhỏ màu trắng đến nơi hẹn, mấy tháng này, thu hoạch duy nhất của cô chính là đã lấy được bằng lái, mua cho mình một chiếc xe nhỏ như thế này.

Chỉ có “Soái ca” dám ngồi xe của cô, chẳng ai tin tưởng tài lái xe cao siêu của cô vì đã bị cô dọa cho sợ hết cả rồi, ngay cả Hàm Hàm cũng không dám ngồi, chỉ có “Soái ca” của cô là fan trung thành.

Tố Tố đến nơi, dừng xe ở bãi đậu, quen cửa quen nẻo đi thẳng lên tầng hai, đứng trước của, cô giật mình.

Một màn trước kia chạy qua đầu cô, cô giống như thấy Sở Lăng Xuyên đi từ phòng khác ra ngoài, chọn lúc cô không có phòng bị mà cường hôn, sau đó cô phản kích, hai người rơi vào thế giằng co, Tiểu Nhiên cũng xông tới cường hôn Thiệu Minh Thành và La Vĩ Khôn.

Tại nơi này, vị trí này, tất cả giống như chỉ vừa mới ngày hôm qua, lại xa xôi đến mức làm người ta quên mất mọi thứ, cô hoàn hồn, đi thẳng vào gian phòng.

Hàm Hàm còn chưa đến, hai người vừa gặp đã cười đùa, trêu ghẹo nhau, “Tiểu Nhiên, vóc người cậu thật đẹp, không mập lên chút nào.”

Tiểu Nhiên kéo tay Tố Tố, cười rực rỡ chói mắt: “Chị đây thiên sinh lệ chất, không cần cố ý bảo dưỡng, cậu nói có ghen tỵ không?”

“Đúng là tự luyến!” Tố Tố vừa nói xong thì Hàm Hàm đẩy cửa đi vào, “Tới đây tới đây!” Hàm Hàm nhào vào chỗ hai người, “chụt” mỗi người một hôn.

Ba người nhanh chóng gọi thức ăn, hỏi han về đứa bé của Tiểu Nhiên, sau đó Tố Tố và Tiểu Nhiên quay sang hỏi Hàm Hàm, “Có chuyện gì, mau nói.”

“Bây giờ không nói cho các cậu, sợ các cậu ăn không ngon.” Hàm Hàm thừa nước đục thả câu, sau lại nhìn Tố Tố, “Ai, cậu và Sở Lăng Xuyên như thế nào? Vẫn không liên lạc à?”

Nhắc tới Sở Lăng Xuyên, Tố Tố cố gắng trấn tĩnh: “Tớ và anh ta chính là như vậy, chỉ còn chờ bước cuối cùng, có gì mà cần liên hệ.”

Hàm Hàm than thở, “Người đàn ông này thật là, ly hôn thì cho dứt khoát, không thì nói cho một câu, gạt Tố Tố nhà chúng ta sang một bên tính là gì, cái này không phải cố tình làm trễ nải người ta sao.”

“Đừng nói nữa, hôm nay cậu là nhân vật chính, đừng có thừa nước đục thả câu, mau nói, rốt cuộc là chuyện gì?” Tố Tố đổi chủ đề, không muốn nhắc đến Sở Lăng Xuyên.

Tiểu Nhiên đưa hai tay ra làm bộ muốn đánh Hàm Hàm, uy hiếp nói: “Hàm Hàm, cậu không nói, có muốn hành hình hay không?”

“Được rồi, được rồi, tớ nói, các cậu phải bình tĩnh nha.” Hàm Hàm móc từ trong túi ra quyển sổ màu đỏ đập lên bàn, “Các cậu tự xem đi.”

Tố Tố và Tiểu Nhiên trợn mắt, hai người tranh nhau giật, cuối cùng Tiểu Nhiên chiến thắng, “Giấy kết hôn? Cậu kết hôn? A, người đàn ông này là ai?”

“Cho tớ nhìn một chút!” Tố Tố cướp từ tay Tiểu Nhiên, người đàn ông trong hình cô không quen, khuôn mặt cũng không đẹp trai, cũng không xấu xí, rất bình thường, “Hàm Hàm, cậu nổi điên gì vậy? Thật sự kết hôn?”

Tiểu Nhiên cũng kích động, “Cậu có nhầm hay không, người đàn ông này là ai, cậu cứ như vậy vội vã gả đi, hôn nhân không phải trò đùa, sao có thể hồ đồ như thế?”

Tố Tố cũng vì lo lắng mà có chút kích động, “Đúng vậy Hàm Hàm, căn bản cậu không yêu anh ta, không thương anh ta, chắc hai người vừa quen đúng không? Cái người này, cậu có nghĩ đến hậu quả không?”

Sắc mặt Hàm Hàm ảm đạm, cười khổ: “Yêu hữu dụng không? Tớ yêu La Vĩ Khôn nhưng anh ta không chịu kết hôn, anh ta bảo 35 tuổi mới lấy vợ, tớ phải chờ 5 năm là 31 tuổi, ai biết 5 năm năm sau như thế nào, tớ có thể đợi nhưng bà nội tớ thì không.

Lúc còn nhỏ là bà nội nuôi tớ lớn lên, tớ hiểu rõ mình không thể chờ đợi một người đàn ông trong 5 năm, tớ cảm thấy không đáng giá.”

Tố Tố và Tiểu Nhiên không biết nói gì cho phải, Hàm Hàm khóc, hai người còn lại cũng không vui vẻ.

Hôn nhân của Tố Tố và Sở Lăng Xuyên tồn tại trên danh nghĩa, Tiểu Nhiên và Thiệu Minh Thành đã đứt, Hàm Hàm lại như vậy, hồ đồ đi gả cho một người khác.

Ba cặp cùng quen biết nhau ở đây, nhưng giờ đều thay đổi, chuyện cũ như khói, Hàm Hàm đến đây ăn cơm lần nữa, đại khái giống như hoàn toàn kết thúc, bắt đầu lại lần nữa, bắt đầu nơi này thì cũng kết thúc ở nơi này.

Nhân viên phục vụ mang thức ăn lên thấy tình huống như vậy cũng sợ hết hồn, tràn đầy nghi ngờ, mà đâu có ai trong số họ để ý đến ánh mắt nhân viên phục vụ.

Món ăn lần lượt đưa lên, mắt Hàm Hàm Hàm còn đỏ, mặc dù khó chịu nhưng vẫn phải nâng chén chúc Hàm Hàm hạnh phúc, nhưng hôn nhân như vậy có thể hạnh phúc sao? Ai biết được, cho nên vẫn hy vọng.

Hàm Hàm nói chồng cô ấy là quản lí một cửa hàng, hiện tại đang đi công tác, khi nào trở lại sẽ giới thiệu cho bọn họ biết, mặc dù đã đăng kí nhưng chuyện hôn lễ còn chưa thương lượng xong, tất cả chờ anh ta trở lại mới nói.

Cơm tối xong xuôi, vì Tiểu Nhiên có em bé nên phải về sớm, đến cầu thang lại gặp bốn người, ba nam một nữ.

“Sao lại đứng đây, đi mau đi.” Tố Tố từ phòng ăn đi ra, hoàn toàn không phát hiện tình huống không thích hợp, ra đến ngoài mới phát hiện ra bọn họ.

Tố Tố sững sờ, tầm mắt rơi trên người đàn ông cao lớn nhất, chôn chân tại chỗ, hô hấp dồn dập, cô chỉ có một suy nghĩ, anh đã trở về, Sở Lăng Xuyên đã trở về, mà cô không hề hay biết.

Cô như bị ai đó đấm cho một thật đau, bây giờ, cô hoàn toàn thừa nhận, cô nhớ anh điên cuồng, mà anh chỉ lạnh lùng nhìn cô, khiến ngọn lửa trong lòng cô dần dần dập tắt.

Cảnh còn người mất, từ người xa lạ thành người yêu, sau đó lại giống như người dưng, người qua đường, cũng phải xa cách.

Mỗi người đều nhìn vào trong mắt đối phương, không nói gì, nhưng trong lòng hoàn toàn là đau đớn, buồn bã.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 10 năm 2024

« Lùi
- Chương 1 - Chương 2 - Chương 3 - Chương 4 - Chương 5 - Chương 6 - Chương 7 - Chương 8 - Chương 9 - Chương 10 - Chương 11 - Chương 12 - Chương 13 - Chương 14 - Chương 15 - Chương 16 - Chương 17 - Chương 18 - Chương 19 - Chương 20 - Chương 21 - Chương 22 - Chương 23 - Chương 24 - Chương 25 - Chương 26 - Chương 27 - Chương 28 - Chương 29 - Chương 30 - Chương 31 - Chương 32 - Chương 33 - Chương 34 - Chương 35 - Chương 36 - Chương 37 - Chương 38 - Chương 39 - Chương 40 - Chương 41 - Chương 42 - Chương 43 - Chương 44 - Chương 45 - Chương 46 - Chương 47 - Chương 48 - Chương 49 - Chương 50 - Chương 51 - Chương 52 - Chương 53 - Chương 54 - Chương 55 - Chương 56 - Chương 57 - Chương 58 - Chương 59 - Chương 60 - Chương 61 - Chương 62 - Chương 63 - Chương 64 - Chương 65 - Chương 66 - Chương 67 - Chương 68 - Chương 69 - Chương 70 - Chương 71 - Chương 72 - Chương 73 - Chương 74 - Chương 75 - Chương 76 - Chương 77 - Chương 78 - Chương 79 - Chương 80 - Chương 81 - Chương 82 - Chương 83 - Chương 84 - Chương 85 - Chương 86 - Chương 87 - Chương 88 - Chương 89 - Chương 90 - Chương 121 - Chương 122 - Chương 123 - Chương 124 - Chương 125 - Chương 126 - Chương 127 - Chương 128 - Chương 129 - Chương 130 - Chương 131 - Chương 132 - Chương 133 - Chương 134 - Chương 135 - Chương 136 - Chương 137 - Chương 138 - Chương 139 - Chương 140 - Chương 141 - Chương 142 - Chương 143 - Chương 144 - Chương 145 - Chương 146 - Chương 147 - Chương 148 - Chương 149 - Chương 150 - Chương 151 - Chương 152 - Chương 153 - Chương 154 - Chương 155 - Chương 156 - Chương 157 - Chương 158 - Chương 159 - Chương 160 - Chương 161 - Chương 162 - Chương 163 - Chương 164 - Chương 165 - Chương 166 - Chương 167 - Chương 168 - Chương 169 - Chương 170 - Chương 171 - Chương 172 - Chương 173 - Chương 174 - Chương 175 - Chương 176 - Chương 177 - Chương 178 - Chương 179 - Chương 180 - Chương 181 - Chương 182 - Chương 183 - Chương 184 - Chương 185 - Chương 186 - Chương 187 - Chương 188 - Chương 189 - Chương 190 - Chương 191 - Chương 192 - Chương 193 - Chương 194 - Chương 195 - Chương 196 - Chương 197 - Chương 198 - Chương 199 - Chương 200 - Chương 201 - Chương 202 - Chương 203 - Chương 204 - Chương 205 - Chương 206 - Chương 207 - Chương 208 - Chương 209 - Chương 210 - Chương 211 - Chương 212 - Chương 213 - Chương 214 - Chương 215 - Chương 216 - Chương 217 - Chương 218 - Chương 219 - Chương 220 - Chương 221 - Chương 222 - Chương 223 - Chương 224 - Chương 225 - Chương 226 - Chương 227 - Chương 228 - Chương 229 - Chương 230 - Chương 231 - Chương 232 - Chương 233 - Chương 234 - Chương 235 - Chương 236 - Chương 237 - Chương 238 - Chương 239 - Chương 240 - Chương 241 - Chương 242 - Chương 243 - Chương 244 - Chương 245 - Chương 246 - Chương 247 - Chương 248 - Chương 249 - Chương 250 - Chương 251 - Chương 252 - Chương 253 - Chương 254 - Chương 255 - Chương 256 - Chương 257 - Chương 258 - Chương 259 - Chương 260 - Chương 261 - Chương 262 - Chương 263 - Chương 264 - Chương 265 - Chương 266 - Chương 267 - Chương 268 - Chương 269 - Chương 270 - Chương 271 - Chương 272 - Chương 273 - Chương 274 - Chương 275 - Chương 276 - Chương 277 - Chương 278 - Chương 279 - Chương 280 - Chương 281 - Chương 282 - Chương 283 - Chương 284 - Chương 285 - Chương 286 - Chương 287 - Chương 288 - Chương 289 - Chương 290 - Chương 291 - Chương 292 - Chương 293 - Chương 294 - Chương 295 - Chương 296 - Chương 297 - Chương 298 - Chương 299 - Chương 300 - Chương 301 - Chương 302 - Chương 303 - Chương 304 - Chương 305 - Chương 306 - Chương 307 - Chương 308 - Chương 309 - Chương 310 - Chương 311 - Chương 312 - Chương 313 - Chương 314 - Chương 315 - Chương 316 - Chương 317 - Chương 318 - Chương 319 - Chương 320 - Chương 321 - Chương 322 - Chương 323 - Chương 324 - Chương 325 - Chương 326 - Chương 327 - Chương 328 - Chương 329 - Chương 330 - Chương 331 - Chương 332 - Chương 333 - Chương 334 - Chương 335 - Chương 336 - Chương 337 - Chương 338 - Chương 339 - Chương 340 - Chương 341 - Chương 342 - Chương 343 - Chương 344 - Chương 345 - Chương 346 - Chương 347 - Chương 348 - Chương 349 - Chương 350 - Chương 351 - Chương 352 - Chương 353 - Chương 354 - Chương 355 - Chương 356 - Chương 357 - Chương 358 - Chương 359 - Chương 360 - Chương 361 - Chương 362 - Chương 363 - Chương 364 - Chương 365 - Chương 366 - Chương 367 - Chương 368 - Chương 369 - Chương 370 - Chương 371 - Chương 372 - Chương 373 - Chương 374 - Chương 375 - Chương 376 - Chương 377 - Chương 378 - Chương 379 - Chương 380
Tiến »